Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 24: Con ngươi của cô, lại là màu đỏ!

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayMặt Hoàng Phủ Bạc Ái tràn đầy khiếp sợ nhìn Thịnh Vị Ương, không tự chủ được ngồi xổm xuống, vươn tay che lên mắt cô.Tròng mắt của cô, lại có thể là…… Màu đỏ!Con ngươi màu đỏ!Đỏ đến thuần túy, đỏ đến yêu diễm, thậm chí, đỏ đến…… Tuyệt vọng!Nước mắt mênh mông, nhẹ nhàng nhộn nhạo, tựa như bịt kín một tầng sa mỏng trong sáng, mông lung mà mê ly.Lơ lửng ở trên đồng tử giống như viên hồng bảo thạch kia, càng nổi bật vẻ yêu mị đến kinh tâm động phách!Cô rõ ràng cười, nước mắt lại thành ngọc trai chảy xuống, xẹt qua gương mặt, bởi vì nguyên nhân bị bỏ thuốc, trở nên càng thêm nhuộm đỏ.Tựa như một đóa hoa hồng đỏ nở rộ đến mức tận cùng, giây tiếp theo, liền lại điêu tàn vạn kiếp bất phục.Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể nhất thời nhìn đến ngẩn ra, thậm chí quên mất muốn làm gì.Đột nhiên ---Một cổ khô nóng đến càng thêm mãnh liệt, tựa như muôn vàn con kiến đồng thời gặm nuốt da thịt, vỡ vụn khó chịu.Thịnh Vị Ương hoàn toàn không chịu nổi, thân mình nhỏ xinh không thể ức chế hung hăng run lên! Trong miệng nức nở trầm thấp,“Nóng, nóng quá……”Thân mình bị khí tức mạnh mẽ của người đàn ông bao bọc, rốt cuộc, tất cả lý trí vẫn luôn kiên trì đến bây giờ, toàn bộ đều hỏng mất.……Thịnh Vị Ương mê ly nhìn người đàn ông trước mắt, không phải tên cặn bã mới vừa rồi kia, trên người anh còn có mùi hương nhàn nhạt, thật dễ ngửi, là nước hoa nhãn hiệu gì vậy.Hơn nữa, dáng dấp người đàn ông này rất đẹp trai!Tuy rằng cô là hội viên của vẻ ngoài →_→, nhưng mà, có phải người đàn ông này lớn lên quá yêu nghiệt rồi không! Lại có thể sinh ra còn muốn đẹp hơn phụ nữ!Chỉ là, nhìn người đàn ông này có chút quen mắt nha.Hoàng Phủ Bạc Ái thấy Thịnh Vị Ương giống như sắc nữ nhìn chằm chằm anh, hai cánh tay nhỏ càng làm càn sờ loạn ở trên ngực anh, ánh mắt trầm xuống, cực kỳ chán ghét đẩy cô ra.Lại không ngờ, Thịnh Vị Ương đã sớm ôm lấy sau cổ của anh.Đầu nôn nóng cọ xát ở trong hõm vai của anh, cái miệng nhỏ ưm phun khí nóng, dọc theo cổ áo sơ mi rộng mở len lỏi vào.……

Editor: May

Mặt Hoàng Phủ Bạc Ái tràn đầy khiếp sợ nhìn Thịnh Vị Ương, không tự chủ được ngồi xổm xuống, vươn tay che lên mắt cô.

Tròng mắt của cô, lại có thể là…… Màu đỏ!

Con ngươi màu đỏ!

Đỏ đến thuần túy, đỏ đến yêu diễm, thậm chí, đỏ đến…… Tuyệt vọng!

Nước mắt mênh mông, nhẹ nhàng nhộn nhạo, tựa như bịt kín một tầng sa mỏng trong sáng, mông lung mà mê ly.

Lơ lửng ở trên đồng tử giống như viên hồng bảo thạch kia, càng nổi bật vẻ yêu mị đến kinh tâm động phách!

Cô rõ ràng cười, nước mắt lại thành ngọc trai chảy xuống, xẹt qua gương mặt, bởi vì nguyên nhân bị bỏ thuốc, trở nên càng thêm nhuộm đỏ.

Tựa như một đóa hoa hồng đỏ nở rộ đến mức tận cùng, giây tiếp theo, liền lại điêu tàn vạn kiếp bất phục.

Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể nhất thời nhìn đến ngẩn ra, thậm chí quên mất muốn làm gì.

Đột nhiên ---

Một cổ khô nóng đến càng thêm mãnh liệt, tựa như muôn vàn con kiến đồng thời gặm nuốt da thịt, vỡ vụn khó chịu.

Thịnh Vị Ương hoàn toàn không chịu nổi, thân mình nhỏ xinh không thể ức chế hung hăng run lên! Trong miệng nức nở trầm thấp,

“Nóng, nóng quá……”

Thân mình bị khí tức mạnh mẽ của người đàn ông bao bọc, rốt cuộc, tất cả lý trí vẫn luôn kiên trì đến bây giờ, toàn bộ đều hỏng mất.

……

Thịnh Vị Ương mê ly nhìn người đàn ông trước mắt, không phải tên cặn bã mới vừa rồi kia, trên người anh còn có mùi hương nhàn nhạt, thật dễ ngửi, là nước hoa nhãn hiệu gì vậy.

Hơn nữa, dáng dấp người đàn ông này rất đẹp trai!

Tuy rằng cô là hội viên của vẻ ngoài →_→, nhưng mà, có phải người đàn ông này lớn lên quá yêu nghiệt rồi không! Lại có thể sinh ra còn muốn đẹp hơn phụ nữ!

Chỉ là, nhìn người đàn ông này có chút quen mắt nha.

Hoàng Phủ Bạc Ái thấy Thịnh Vị Ương giống như sắc nữ nhìn chằm chằm anh, hai cánh tay nhỏ càng làm càn sờ loạn ở trên ngực anh, ánh mắt trầm xuống, cực kỳ chán ghét đẩy cô ra.

Lại không ngờ, Thịnh Vị Ương đã sớm ôm lấy sau cổ của anh.

Đầu nôn nóng cọ xát ở trong hõm vai của anh, cái miệng nhỏ ưm phun khí nóng, dọc theo cổ áo sơ mi rộng mở len lỏi vào.

……

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayMặt Hoàng Phủ Bạc Ái tràn đầy khiếp sợ nhìn Thịnh Vị Ương, không tự chủ được ngồi xổm xuống, vươn tay che lên mắt cô.Tròng mắt của cô, lại có thể là…… Màu đỏ!Con ngươi màu đỏ!Đỏ đến thuần túy, đỏ đến yêu diễm, thậm chí, đỏ đến…… Tuyệt vọng!Nước mắt mênh mông, nhẹ nhàng nhộn nhạo, tựa như bịt kín một tầng sa mỏng trong sáng, mông lung mà mê ly.Lơ lửng ở trên đồng tử giống như viên hồng bảo thạch kia, càng nổi bật vẻ yêu mị đến kinh tâm động phách!Cô rõ ràng cười, nước mắt lại thành ngọc trai chảy xuống, xẹt qua gương mặt, bởi vì nguyên nhân bị bỏ thuốc, trở nên càng thêm nhuộm đỏ.Tựa như một đóa hoa hồng đỏ nở rộ đến mức tận cùng, giây tiếp theo, liền lại điêu tàn vạn kiếp bất phục.Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể nhất thời nhìn đến ngẩn ra, thậm chí quên mất muốn làm gì.Đột nhiên ---Một cổ khô nóng đến càng thêm mãnh liệt, tựa như muôn vàn con kiến đồng thời gặm nuốt da thịt, vỡ vụn khó chịu.Thịnh Vị Ương hoàn toàn không chịu nổi, thân mình nhỏ xinh không thể ức chế hung hăng run lên! Trong miệng nức nở trầm thấp,“Nóng, nóng quá……”Thân mình bị khí tức mạnh mẽ của người đàn ông bao bọc, rốt cuộc, tất cả lý trí vẫn luôn kiên trì đến bây giờ, toàn bộ đều hỏng mất.……Thịnh Vị Ương mê ly nhìn người đàn ông trước mắt, không phải tên cặn bã mới vừa rồi kia, trên người anh còn có mùi hương nhàn nhạt, thật dễ ngửi, là nước hoa nhãn hiệu gì vậy.Hơn nữa, dáng dấp người đàn ông này rất đẹp trai!Tuy rằng cô là hội viên của vẻ ngoài →_→, nhưng mà, có phải người đàn ông này lớn lên quá yêu nghiệt rồi không! Lại có thể sinh ra còn muốn đẹp hơn phụ nữ!Chỉ là, nhìn người đàn ông này có chút quen mắt nha.Hoàng Phủ Bạc Ái thấy Thịnh Vị Ương giống như sắc nữ nhìn chằm chằm anh, hai cánh tay nhỏ càng làm càn sờ loạn ở trên ngực anh, ánh mắt trầm xuống, cực kỳ chán ghét đẩy cô ra.Lại không ngờ, Thịnh Vị Ương đã sớm ôm lấy sau cổ của anh.Đầu nôn nóng cọ xát ở trong hõm vai của anh, cái miệng nhỏ ưm phun khí nóng, dọc theo cổ áo sơ mi rộng mở len lỏi vào.……

Chương 24: Con ngươi của cô, lại là màu đỏ!