Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 32: Đầu đậu hũ

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái hơi ngẩn ra một giây, bàn tay to bị hất ra cứng đờ ở giữa không trung.Sau đó, Thịnh Vị Ương liền cảm giác được không khí chung quanh chợt rơi chậm lại, lạnh đến cô phải trực tiếp chui vào trong chăn.Vẻ mặt Hoàng Phủ Bạc Ái khiếp sợ khóa chặt Thịnh Vị Ương!Nếu ánh mắt có thể giết người, Thịnh Vị Ương đã sớm bị anh lăng trì ngàn vạn lần!Trước nay Hoàng Phủ Bạc Ái đều là thiên chi kiêu tử, sống đến lớn như vậy, lần đầu tiên có người dám hất tay anh ra!Hơn nữa, người này lại có thể còn là một…… người phụ nữ!……Cuồng ngạo bị người ngỗ nghịch, liền giống như bị người mở coi bí mật riêng tư nhất, Hoàng Phủ Bạc Ái cảm giác được vũ nhục chưa từng có.Chợt ---Mắt đen nhánh càng thêm nồng đậm!Lóe ra ánh sáng thị huyết, tựa như bão táp đêm trước, không biết sẽ hung ác bùng nổ vào khi nào!Thịnh Vị Ương bị Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn đến mí mắt “Thình thịch” trực tiếp nhảy lên.Âm thầm nghĩ trong lòng, sao ánh mắt người đàn ông này lại đáng sợ như vậy, giống như muốn ăn sống nuốt tươi cô!Thậm chí cô lại có một loại cảm giác rắn độc lượn quanh, một trận yết hầu hít thở không thông……Nhưng mà, anh ta nha, làm như cô là bị hù lớn lên vậy!Thịnh Vị Ương hít sâu một hơi, túm góc chăn bảo vệ trước ngực,“Trừng cái gì mà trừng! Trừng thế nào đi nữa, đôi mắt của anh cũng không lớn bằng tôi!”Nói xong, Thịnh Vị Ương còn nghịch ngợm chớp chớp mắt, sau đó dùng sức trợn mắt, mắt châu tươi đẹp tựa như lục lạc tròn xoe.Nha, còn không phải là phát giận ư! Có ai không biết làm chứ.Thịnh Vị Ương còn rất nỗ lực lỗ mũi hừ một tiếng.Mặt băng sơn vĩnh viễn bài tú lơ khơ của Hoàng Phủ Bạc Ái, khiếp sợ đến quả thực đều không thể dùng một từ “Vặn vẹo” để hình dung!So mắt lớn với anh?Hoàng Phủ Bạc Ái gắt gao nhìn Thịnh Vị Ương, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp bày ra một nụ cười xán lạn “Tôi thật sự rất vô tội”, gân xanh trên trán đã bắt đầu nhảy lên.Người phụ nữ này, thật là đầu toàn chứa đậu hũ ư!

Editor: May

Hoàng Phủ Bạc Ái hơi ngẩn ra một giây, bàn tay to bị hất ra cứng đờ ở giữa không trung.

Sau đó, Thịnh Vị Ương liền cảm giác được không khí chung quanh chợt rơi chậm lại, lạnh đến cô phải trực tiếp chui vào trong chăn.

Vẻ mặt Hoàng Phủ Bạc Ái khiếp sợ khóa chặt Thịnh Vị Ương!

Nếu ánh mắt có thể giết người, Thịnh Vị Ương đã sớm bị anh lăng trì ngàn vạn lần!

Trước nay Hoàng Phủ Bạc Ái đều là thiên chi kiêu tử, sống đến lớn như vậy, lần đầu tiên có người dám hất tay anh ra!

Hơn nữa, người này lại có thể còn là một…… người phụ nữ!

……

Cuồng ngạo bị người ngỗ nghịch, liền giống như bị người mở coi bí mật riêng tư nhất, Hoàng Phủ Bạc Ái cảm giác được vũ nhục chưa từng có.

Chợt ---

Mắt đen nhánh càng thêm nồng đậm!

Lóe ra ánh sáng thị huyết, tựa như bão táp đêm trước, không biết sẽ hung ác bùng nổ vào khi nào!

Thịnh Vị Ương bị Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn đến mí mắt “Thình thịch” trực tiếp nhảy lên.

Âm thầm nghĩ trong lòng, sao ánh mắt người đàn ông này lại đáng sợ như vậy, giống như muốn ăn sống nuốt tươi cô!

Thậm chí cô lại có một loại cảm giác rắn độc lượn quanh, một trận yết hầu hít thở không thông……

Nhưng mà, anh ta nha, làm như cô là bị hù lớn lên vậy!

Thịnh Vị Ương hít sâu một hơi, túm góc chăn bảo vệ trước ngực,

“Trừng cái gì mà trừng! Trừng thế nào đi nữa, đôi mắt của anh cũng không lớn bằng tôi!”

Nói xong, Thịnh Vị Ương còn nghịch ngợm chớp chớp mắt, sau đó dùng sức trợn mắt, mắt châu tươi đẹp tựa như lục lạc tròn xoe.

Nha, còn không phải là phát giận ư! Có ai không biết làm chứ.

Thịnh Vị Ương còn rất nỗ lực lỗ mũi hừ một tiếng.

Mặt băng sơn vĩnh viễn bài tú lơ khơ của Hoàng Phủ Bạc Ái, khiếp sợ đến quả thực đều không thể dùng một từ “Vặn vẹo” để hình dung!

So mắt lớn với anh?

Hoàng Phủ Bạc Ái gắt gao nhìn Thịnh Vị Ương, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp bày ra một nụ cười xán lạn “Tôi thật sự rất vô tội”, gân xanh trên trán đã bắt đầu nhảy lên.

Người phụ nữ này, thật là đầu toàn chứa đậu hũ ư!

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái hơi ngẩn ra một giây, bàn tay to bị hất ra cứng đờ ở giữa không trung.Sau đó, Thịnh Vị Ương liền cảm giác được không khí chung quanh chợt rơi chậm lại, lạnh đến cô phải trực tiếp chui vào trong chăn.Vẻ mặt Hoàng Phủ Bạc Ái khiếp sợ khóa chặt Thịnh Vị Ương!Nếu ánh mắt có thể giết người, Thịnh Vị Ương đã sớm bị anh lăng trì ngàn vạn lần!Trước nay Hoàng Phủ Bạc Ái đều là thiên chi kiêu tử, sống đến lớn như vậy, lần đầu tiên có người dám hất tay anh ra!Hơn nữa, người này lại có thể còn là một…… người phụ nữ!……Cuồng ngạo bị người ngỗ nghịch, liền giống như bị người mở coi bí mật riêng tư nhất, Hoàng Phủ Bạc Ái cảm giác được vũ nhục chưa từng có.Chợt ---Mắt đen nhánh càng thêm nồng đậm!Lóe ra ánh sáng thị huyết, tựa như bão táp đêm trước, không biết sẽ hung ác bùng nổ vào khi nào!Thịnh Vị Ương bị Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn đến mí mắt “Thình thịch” trực tiếp nhảy lên.Âm thầm nghĩ trong lòng, sao ánh mắt người đàn ông này lại đáng sợ như vậy, giống như muốn ăn sống nuốt tươi cô!Thậm chí cô lại có một loại cảm giác rắn độc lượn quanh, một trận yết hầu hít thở không thông……Nhưng mà, anh ta nha, làm như cô là bị hù lớn lên vậy!Thịnh Vị Ương hít sâu một hơi, túm góc chăn bảo vệ trước ngực,“Trừng cái gì mà trừng! Trừng thế nào đi nữa, đôi mắt của anh cũng không lớn bằng tôi!”Nói xong, Thịnh Vị Ương còn nghịch ngợm chớp chớp mắt, sau đó dùng sức trợn mắt, mắt châu tươi đẹp tựa như lục lạc tròn xoe.Nha, còn không phải là phát giận ư! Có ai không biết làm chứ.Thịnh Vị Ương còn rất nỗ lực lỗ mũi hừ một tiếng.Mặt băng sơn vĩnh viễn bài tú lơ khơ của Hoàng Phủ Bạc Ái, khiếp sợ đến quả thực đều không thể dùng một từ “Vặn vẹo” để hình dung!So mắt lớn với anh?Hoàng Phủ Bạc Ái gắt gao nhìn Thịnh Vị Ương, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp bày ra một nụ cười xán lạn “Tôi thật sự rất vô tội”, gân xanh trên trán đã bắt đầu nhảy lên.Người phụ nữ này, thật là đầu toàn chứa đậu hũ ư!

Chương 32: Đầu đậu hũ