Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 40: Anh nói anh tên Hoàng Phủ Bạc Ái
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayĐột nhiên, Thịnh Vị Ương cứng nhắc trực tiếp hỏi một câu,“Anh xác định không có trùng tên trùng họ?”Mi tâm của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt nhảy, gần như muốn trực tiếp ném người phụ nữ này ra ngoài, Thịnh Vị Ương nhanh chóng gật đầu, tự hỏi tự đáp,“Tuyệt đối không có!”Cô xem như đã nhìn ra, người đàn ông b**n th** này đã giận sôi đến lệnh người, vẫn là hảo hán không ăn mệt trước mắt, lại siết tiếp như vậy, ngày mai cô liền có thể đi tìm bác sĩ thẩm mỹ làm cằm rồi!Mắt tà mị của Hoàng Phủ Bạc Ái đầy dữ tợn,“Trên thế giới này, chỉ có một Hoàng Phủ Bạc Ái.”Thịnh Vị Ương ưỡn ngực lên, biết nghe lời phải,“Trên thế giới này, cũng chỉ có một Thịnh Vị Ương.”Ý tứ chính là, ngượng ngùng, Thịnh Vị Ương tôi cũng rất quý giá.Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Bởi vì hai tay đều bị Hoàng Phủ Bạc Ái gắt gao khóa lại, chăn tơ tằm đắp ở trên người bởi vì động tác ưỡn ngực, xoạt một tiếng, nhẹ nhàng chảy xuống từ trên vai.Trong chăn tơ tằm, thân thể xích lõa trắng nõn của cô gái, liền như vậy không hề dấu hiệu bạo lộ ở trước mắt người đàn ông.……Cổ mảnh khảnh giống như thiên nga trắng, xương quai xanh mê người, xuống phía dưới nữa, phiến trắng nhu mềm no đủ kia, lộ ra một tầng hồng nhàn nhạt của thiếu nữ, còn quả mâm xôi nhỏ xinh.Hơi thở Hoàng Phủ Bạc Ái cứng lại.Ánh mắt tối sầm, lại có thể rốt cuộc không rời tầm mắt đi.Gắt gao nhìn chằm chằm dấu vết anh lưu lại trên người cô, trong đầu hiện lên hình ảnh thừa hoan mê hoặc của cô dưới thân anh.Nhìn ánh sáng đỏ u ám trong mắt người đàn ông, Thịnh Vị Ương vẫn là luống cuống.Cả người cô tr*n tr**, anh tây trang giày da, ai mạnh ai yếu thực rõ ràng.Hai má Thịnh Vị Ương đỏ thắm, như là muốn nhỏ máu, nỗ lực tránh thoát bàn tay giam cầm của Hoàng Phủ Bạc Ái, trong miệng oa oa kêu to,“b**n th** đáng chết, không được xem! Anh nhắm mắt lại cho tôi!”……Chỉ là, sao sức lực của cô có thể so với Hoàng Phủ Bạc Ái!Ngược lại bên hông đau xót, thân thể tuyết trắng bị một bàn tay to khác của anh hung hăng chế trụ, sau đó càng khẩn trương kéo vào trong ngực rắn chắc của anh, tùy ý đè ép nhu mềm tràn ngập dụ hoặc của anhHoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng mỉa mai,“Đêm qua đều bị tôi xem ** hết.”
Editor: May
Đột nhiên, Thịnh Vị Ương cứng nhắc trực tiếp hỏi một câu,
“Anh xác định không có trùng tên trùng họ?”
Mi tâm của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt nhảy, gần như muốn trực tiếp ném người phụ nữ này ra ngoài, Thịnh Vị Ương nhanh chóng gật đầu, tự hỏi tự đáp,
“Tuyệt đối không có!”
Cô xem như đã nhìn ra, người đàn ông b**n th** này đã giận sôi đến lệnh người, vẫn là hảo hán không ăn mệt trước mắt, lại siết tiếp như vậy, ngày mai cô liền có thể đi tìm bác sĩ thẩm mỹ làm cằm rồi!
Mắt tà mị của Hoàng Phủ Bạc Ái đầy dữ tợn,
“Trên thế giới này, chỉ có một Hoàng Phủ Bạc Ái.”
Thịnh Vị Ương ưỡn ngực lên, biết nghe lời phải,
“Trên thế giới này, cũng chỉ có một Thịnh Vị Ương.”
Ý tứ chính là, ngượng ngùng, Thịnh Vị Ương tôi cũng rất quý giá.
Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”
Bởi vì hai tay đều bị Hoàng Phủ Bạc Ái gắt gao khóa lại, chăn tơ tằm đắp ở trên người bởi vì động tác ưỡn ngực, xoạt một tiếng, nhẹ nhàng chảy xuống từ trên vai.
Trong chăn tơ tằm, thân thể xích lõa trắng nõn của cô gái, liền như vậy không hề dấu hiệu bạo lộ ở trước mắt người đàn ông.
……
Cổ mảnh khảnh giống như thiên nga trắng, xương quai xanh mê người, xuống phía dưới nữa, phiến trắng nhu mềm no đủ kia, lộ ra một tầng hồng nhàn nhạt của thiếu nữ, còn quả mâm xôi nhỏ xinh.
Hơi thở Hoàng Phủ Bạc Ái cứng lại.
Ánh mắt tối sầm, lại có thể rốt cuộc không rời tầm mắt đi.
Gắt gao nhìn chằm chằm dấu vết anh lưu lại trên người cô, trong đầu hiện lên hình ảnh thừa hoan mê hoặc của cô dưới thân anh.
Nhìn ánh sáng đỏ u ám trong mắt người đàn ông, Thịnh Vị Ương vẫn là luống cuống.
Cả người cô tr*n tr**, anh tây trang giày da, ai mạnh ai yếu thực rõ ràng.
Hai má Thịnh Vị Ương đỏ thắm, như là muốn nhỏ máu, nỗ lực tránh thoát bàn tay giam cầm của Hoàng Phủ Bạc Ái, trong miệng oa oa kêu to,
“b**n th** đáng chết, không được xem! Anh nhắm mắt lại cho tôi!”
……
Chỉ là, sao sức lực của cô có thể so với Hoàng Phủ Bạc Ái!
Ngược lại bên hông đau xót, thân thể tuyết trắng bị một bàn tay to khác của anh hung hăng chế trụ, sau đó càng khẩn trương kéo vào trong ngực rắn chắc của anh, tùy ý đè ép nhu mềm tràn ngập dụ hoặc của anh
Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng mỉa mai,
“Đêm qua đều bị tôi xem ** hết.”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayĐột nhiên, Thịnh Vị Ương cứng nhắc trực tiếp hỏi một câu,“Anh xác định không có trùng tên trùng họ?”Mi tâm của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt nhảy, gần như muốn trực tiếp ném người phụ nữ này ra ngoài, Thịnh Vị Ương nhanh chóng gật đầu, tự hỏi tự đáp,“Tuyệt đối không có!”Cô xem như đã nhìn ra, người đàn ông b**n th** này đã giận sôi đến lệnh người, vẫn là hảo hán không ăn mệt trước mắt, lại siết tiếp như vậy, ngày mai cô liền có thể đi tìm bác sĩ thẩm mỹ làm cằm rồi!Mắt tà mị của Hoàng Phủ Bạc Ái đầy dữ tợn,“Trên thế giới này, chỉ có một Hoàng Phủ Bạc Ái.”Thịnh Vị Ương ưỡn ngực lên, biết nghe lời phải,“Trên thế giới này, cũng chỉ có một Thịnh Vị Ương.”Ý tứ chính là, ngượng ngùng, Thịnh Vị Ương tôi cũng rất quý giá.Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Bởi vì hai tay đều bị Hoàng Phủ Bạc Ái gắt gao khóa lại, chăn tơ tằm đắp ở trên người bởi vì động tác ưỡn ngực, xoạt một tiếng, nhẹ nhàng chảy xuống từ trên vai.Trong chăn tơ tằm, thân thể xích lõa trắng nõn của cô gái, liền như vậy không hề dấu hiệu bạo lộ ở trước mắt người đàn ông.……Cổ mảnh khảnh giống như thiên nga trắng, xương quai xanh mê người, xuống phía dưới nữa, phiến trắng nhu mềm no đủ kia, lộ ra một tầng hồng nhàn nhạt của thiếu nữ, còn quả mâm xôi nhỏ xinh.Hơi thở Hoàng Phủ Bạc Ái cứng lại.Ánh mắt tối sầm, lại có thể rốt cuộc không rời tầm mắt đi.Gắt gao nhìn chằm chằm dấu vết anh lưu lại trên người cô, trong đầu hiện lên hình ảnh thừa hoan mê hoặc của cô dưới thân anh.Nhìn ánh sáng đỏ u ám trong mắt người đàn ông, Thịnh Vị Ương vẫn là luống cuống.Cả người cô tr*n tr**, anh tây trang giày da, ai mạnh ai yếu thực rõ ràng.Hai má Thịnh Vị Ương đỏ thắm, như là muốn nhỏ máu, nỗ lực tránh thoát bàn tay giam cầm của Hoàng Phủ Bạc Ái, trong miệng oa oa kêu to,“b**n th** đáng chết, không được xem! Anh nhắm mắt lại cho tôi!”……Chỉ là, sao sức lực của cô có thể so với Hoàng Phủ Bạc Ái!Ngược lại bên hông đau xót, thân thể tuyết trắng bị một bàn tay to khác của anh hung hăng chế trụ, sau đó càng khẩn trương kéo vào trong ngực rắn chắc của anh, tùy ý đè ép nhu mềm tràn ngập dụ hoặc của anhHoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng mỉa mai,“Đêm qua đều bị tôi xem ** hết.”