Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 47: Bất an

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái nhìn Thịnh Vị Ương đã mang xong, mắt đen nhánh hiện lên một tia sáng nhanh đến khiến người ta không thể phát hiện.Anh biết Thịnh Vị Ương lớn lên xác thật rất xinh đẹp, chỉ là, cổ váy màu hồng nhạt lộ ra xương quai xanh hoàn mỹ nhất, chân dài thẳng tắp, theo ánh mặt trời rơi vào cửa sổ nhẹ nhàng đi tới.Không tỏ ý kiến, thực kinh diễm, thực động tâm, một hình ảnh phi thường cảnh đẹp ý vui.……Hoàng Phủ Bạc Ái ngoắc ngón tay,“Lại đây.”Khóe môi Thịnh Vị Ương kéo một cái, nháy mắt có loại cảm giác “Chủ nhân gọi chó nhỏ” quen thuộc! Nhưng vẫn chuyển chân đi tới.Tuy rằng thiếu gia này xác thật cũng đủ b**n th** một chút, nhưng tối hôm qua quán bar nhiều người nhìn như vậy, nhưng cũng chỉ có anh tới cứu cô giống như anh hùng, cô nên nói một tiếng cám ơn.Nhưng Thịnh Vị Ương lại không biết, anh sẽ cứu cô, nhưng càng muốn tàn nhẫn huỷ hoại cô.Thịnh Vị Ương đi đến trước mặt người đàn ông, cong cong cười thực thuần túy,“Hoàng Phủ b**n th**, cám ơn anh tối hôm qua đã cứu tôi.”“Cô vừa mới gọi tôi là cái gì!” Đường cong khuôn mặt yêu mị của Bạc Ái thiếu gia nào đó đều vặn vẹo lên.Hoàng Phủ b**n th**?!Thịnh Vị Ương thật là muốn cắn đầu lưỡi, sao có thể nói suy nghĩ trong lòng ra chứ! Vội vàng xua tay giải thích,“Anh nghe nhầm, tôi nói chính là Hoàng Phủ Bạc Ái, cám ơn anh.”……Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng cắn răng, giọng nói đều phun ra từ kẽ răng,“Đây mới là lời nói trong lòng cô đi.”Thịnh Vị Ương điên cuồng lắc đầu như trống bỏi, một bộ dáng “Tin tưởng tôi, đây tuyệt đối là ảo giác của anh”.Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng hừ hừ, anh phải tin tưởng cô mới là thấy quỷ! Mắt lệ thoáng nhìn, quét mắt văn kiện tư liệu tán loạn trên bàn trà,“Thịnh Vị Ương, không phải cô hỏi ta vì sao muốn điều tra cô ư?”Tròng mắt Thịnh Vị Ương trực tiếp đảo quanh, đôi mắt cô không mờ, đã sớm thấy được đống văn kiện kia, tất cả đều là tư liệu của cô.Chỉ là, nhìn ánh mắt quỷ quyệt tà mị của người đàn ông, mi tâm Thịnh Vị Ương lại chợt nhảy, đột nhiên, không khỏi có chút bất an.“Bởi vì ---” Hoàng Phủ Bạc Ái đúng lúc mở miệng, Thịnh Vị Ương liền ngăn chặn anh nói, “Tôi không hỏi! Dù sao nhất định không phải chuyện tốt gì.”

Editor: May

Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn Thịnh Vị Ương đã mang xong, mắt đen nhánh hiện lên một tia sáng nhanh đến khiến người ta không thể phát hiện.

Anh biết Thịnh Vị Ương lớn lên xác thật rất xinh đẹp, chỉ là, cổ váy màu hồng nhạt lộ ra xương quai xanh hoàn mỹ nhất, chân dài thẳng tắp, theo ánh mặt trời rơi vào cửa sổ nhẹ nhàng đi tới.

Không tỏ ý kiến, thực kinh diễm, thực động tâm, một hình ảnh phi thường cảnh đẹp ý vui.

……

Hoàng Phủ Bạc Ái ngoắc ngón tay,

“Lại đây.”

Khóe môi Thịnh Vị Ương kéo một cái, nháy mắt có loại cảm giác “Chủ nhân gọi chó nhỏ” quen thuộc! Nhưng vẫn chuyển chân đi tới.

Tuy rằng thiếu gia này xác thật cũng đủ b**n th** một chút, nhưng tối hôm qua quán bar nhiều người nhìn như vậy, nhưng cũng chỉ có anh tới cứu cô giống như anh hùng, cô nên nói một tiếng cám ơn.

Nhưng Thịnh Vị Ương lại không biết, anh sẽ cứu cô, nhưng càng muốn tàn nhẫn huỷ hoại cô.

Thịnh Vị Ương đi đến trước mặt người đàn ông, cong cong cười thực thuần túy,

“Hoàng Phủ b**n th**, cám ơn anh tối hôm qua đã cứu tôi.”

“Cô vừa mới gọi tôi là cái gì!” Đường cong khuôn mặt yêu mị của Bạc Ái thiếu gia nào đó đều vặn vẹo lên.

Hoàng Phủ b**n th**?!

Thịnh Vị Ương thật là muốn cắn đầu lưỡi, sao có thể nói suy nghĩ trong lòng ra chứ! Vội vàng xua tay giải thích,

“Anh nghe nhầm, tôi nói chính là Hoàng Phủ Bạc Ái, cám ơn anh.”

……

Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng cắn răng, giọng nói đều phun ra từ kẽ răng,

“Đây mới là lời nói trong lòng cô đi.”

Thịnh Vị Ương điên cuồng lắc đầu như trống bỏi, một bộ dáng “Tin tưởng tôi, đây tuyệt đối là ảo giác của anh”.

Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng hừ hừ, anh phải tin tưởng cô mới là thấy quỷ! Mắt lệ thoáng nhìn, quét mắt văn kiện tư liệu tán loạn trên bàn trà,

“Thịnh Vị Ương, không phải cô hỏi ta vì sao muốn điều tra cô ư?”

Tròng mắt Thịnh Vị Ương trực tiếp đảo quanh, đôi mắt cô không mờ, đã sớm thấy được đống văn kiện kia, tất cả đều là tư liệu của cô.

Chỉ là, nhìn ánh mắt quỷ quyệt tà mị của người đàn ông, mi tâm Thịnh Vị Ương lại chợt nhảy, đột nhiên, không khỏi có chút bất an.

“Bởi vì ---” Hoàng Phủ Bạc Ái đúng lúc mở miệng, Thịnh Vị Ương liền ngăn chặn anh nói, “Tôi không hỏi! Dù sao nhất định không phải chuyện tốt gì.”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái nhìn Thịnh Vị Ương đã mang xong, mắt đen nhánh hiện lên một tia sáng nhanh đến khiến người ta không thể phát hiện.Anh biết Thịnh Vị Ương lớn lên xác thật rất xinh đẹp, chỉ là, cổ váy màu hồng nhạt lộ ra xương quai xanh hoàn mỹ nhất, chân dài thẳng tắp, theo ánh mặt trời rơi vào cửa sổ nhẹ nhàng đi tới.Không tỏ ý kiến, thực kinh diễm, thực động tâm, một hình ảnh phi thường cảnh đẹp ý vui.……Hoàng Phủ Bạc Ái ngoắc ngón tay,“Lại đây.”Khóe môi Thịnh Vị Ương kéo một cái, nháy mắt có loại cảm giác “Chủ nhân gọi chó nhỏ” quen thuộc! Nhưng vẫn chuyển chân đi tới.Tuy rằng thiếu gia này xác thật cũng đủ b**n th** một chút, nhưng tối hôm qua quán bar nhiều người nhìn như vậy, nhưng cũng chỉ có anh tới cứu cô giống như anh hùng, cô nên nói một tiếng cám ơn.Nhưng Thịnh Vị Ương lại không biết, anh sẽ cứu cô, nhưng càng muốn tàn nhẫn huỷ hoại cô.Thịnh Vị Ương đi đến trước mặt người đàn ông, cong cong cười thực thuần túy,“Hoàng Phủ b**n th**, cám ơn anh tối hôm qua đã cứu tôi.”“Cô vừa mới gọi tôi là cái gì!” Đường cong khuôn mặt yêu mị của Bạc Ái thiếu gia nào đó đều vặn vẹo lên.Hoàng Phủ b**n th**?!Thịnh Vị Ương thật là muốn cắn đầu lưỡi, sao có thể nói suy nghĩ trong lòng ra chứ! Vội vàng xua tay giải thích,“Anh nghe nhầm, tôi nói chính là Hoàng Phủ Bạc Ái, cám ơn anh.”……Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng cắn răng, giọng nói đều phun ra từ kẽ răng,“Đây mới là lời nói trong lòng cô đi.”Thịnh Vị Ương điên cuồng lắc đầu như trống bỏi, một bộ dáng “Tin tưởng tôi, đây tuyệt đối là ảo giác của anh”.Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng hừ hừ, anh phải tin tưởng cô mới là thấy quỷ! Mắt lệ thoáng nhìn, quét mắt văn kiện tư liệu tán loạn trên bàn trà,“Thịnh Vị Ương, không phải cô hỏi ta vì sao muốn điều tra cô ư?”Tròng mắt Thịnh Vị Ương trực tiếp đảo quanh, đôi mắt cô không mờ, đã sớm thấy được đống văn kiện kia, tất cả đều là tư liệu của cô.Chỉ là, nhìn ánh mắt quỷ quyệt tà mị của người đàn ông, mi tâm Thịnh Vị Ương lại chợt nhảy, đột nhiên, không khỏi có chút bất an.“Bởi vì ---” Hoàng Phủ Bạc Ái đúng lúc mở miệng, Thịnh Vị Ương liền ngăn chặn anh nói, “Tôi không hỏi! Dù sao nhất định không phải chuyện tốt gì.”

Chương 47: Bất an