Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 58: Quẫn

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayCái mũi Thịnh Vị Ương  rầm rì, cô thỏa mãn. Nha! Ai kêu anh chọc vào chuyện thương tâm của cô làm chi! Đây chính là bóng ma thơ ấu mà!Lại không ngờ, Hoàng Phủ Bạc Ái đột nhiên cúi eo xuống.Thịnh Vị Ương đang ngồi nửa quỳ ở trên sàn nhà, gương mặt tà mị của người đàn ông phóng đại ở trước mắt, đôi mắt đen nhánh đồ thật sâu khóa chặt cô.“Ực ~~~”Thịnh Vị Ương rất không có tiền đồ nuốt nước miếng xuống.Cô 囧, ở trong lòng lại hung hăng khinh bỉ chính mình lần nữa, hiệp hội bề ngoài quả nhiên không chịu nổi mà…………Thịnh Vị Ương rất có cốt khí nghiêng mặt qua, ngữ khí ghét bỏ,“Tôi nói là tôi trừng anh, không phải anh ---”Còn chưa nói xong, đã bị bàn tay to hơi thô ráp của người đàn ông nắm cằm, nhìn đôi mắt châu rực rỡ kia, nhẹ nhàng hôn đi xuống.Đôi mắt Thịnh Vị Ương nháy nháy,“Anh……”Dáng dấp lông mi xinh đẹp xẹt qua môi anh, nhẹ nhàng, tựa như lông chim xẹt qua đầu quả tim, một mảnh mặt nước tĩnh mịch vĩnh viễn lạnh băng, tràn ra từng vòng làn sóng hơi không thể nhận ra……Hơi thở ấm áp của người đàn ông rơi ở trên mặt cô, hoa lệ cọ xát, ngửi đến càng làm cho người ta không khỏi luân hãm,“Thật xinh đẹp……”Não Thịnh Vị Ương cũng không nhanh chóng chuyển động theo kịp, Hoàng Phủ b**n th** nói cái gì? Thật xinh đẹp? Cái gì xinh đẹp? Đôi mắt của cô ư?Không đợi cô phản ứng kịp, nụ hôn của người đàn ông dời đi, trượt xuống dọc theo xương gò má mê người của cô, dừng lại ở bên tai.……Môi mỏng lạnh băng hé mở, một ngụm cắn ở trên vành tai viên nhuận kia, giữa răng ngậm lấy, nhẹ m*t.Thân mình cực kỳ mẫn cảm của Thịnh Vị Ương run lên.Lập tức, giữa cổ nổi lên tầng da gà tinh tế, cuống quít đẩy anh ra, nhưng eo đã sớm bị Hoàng Phủ Bạc Ái bá đạo giữ chặt.Hoàng Phủ Bạc Ái tà mị nhướng mày.Đêm qua anh đã sờ thấu tất cả điểm mẫn cảm ở trên người cô, thật là thanh sáp đến khiến người ta muốn làm chuyện xấu……Thịnh Vị Ương chống hai tay, gắt gao để ở trên ngực của Hoàng Phủ Bạc Ái, nhưng không chống cự nổi cả người tê dị, đột nhiên, nghe thấy anh ở bên tai nói một câu.Lập tức “Bốp”!Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Thịnh Vị Ương nháy mắt đỏ đến tôm hùm nhỏ bạo xào, vừa thẹn lại tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông trước mắt.……

Editor: May

Cái mũi Thịnh Vị Ương  rầm rì, cô thỏa mãn. Nha! Ai kêu anh chọc vào chuyện thương tâm của cô làm chi! Đây chính là bóng ma thơ ấu mà!

Lại không ngờ, Hoàng Phủ Bạc Ái đột nhiên cúi eo xuống.

Thịnh Vị Ương đang ngồi nửa quỳ ở trên sàn nhà, gương mặt tà mị của người đàn ông phóng đại ở trước mắt, đôi mắt đen nhánh đồ thật sâu khóa chặt cô.

“Ực ~~~”

Thịnh Vị Ương rất không có tiền đồ nuốt nước miếng xuống.

Cô 囧, ở trong lòng lại hung hăng khinh bỉ chính mình lần nữa, hiệp hội bề ngoài quả nhiên không chịu nổi mà……

……

Thịnh Vị Ương rất có cốt khí nghiêng mặt qua, ngữ khí ghét bỏ,

“Tôi nói là tôi trừng anh, không phải anh ---”

Còn chưa nói xong, đã bị bàn tay to hơi thô ráp của người đàn ông nắm cằm, nhìn đôi mắt châu rực rỡ kia, nhẹ nhàng hôn đi xuống.

Đôi mắt Thịnh Vị Ương nháy nháy,

“Anh……”

Dáng dấp lông mi xinh đẹp xẹt qua môi anh, nhẹ nhàng, tựa như lông chim xẹt qua đầu quả tim, một mảnh mặt nước tĩnh mịch vĩnh viễn lạnh băng, tràn ra từng vòng làn sóng hơi không thể nhận ra……

Hơi thở ấm áp của người đàn ông rơi ở trên mặt cô, hoa lệ cọ xát, ngửi đến càng làm cho người ta không khỏi luân hãm,

“Thật xinh đẹp……”

Não Thịnh Vị Ương cũng không nhanh chóng chuyển động theo kịp, Hoàng Phủ b**n th** nói cái gì? Thật xinh đẹp? Cái gì xinh đẹp? Đôi mắt của cô ư?

Không đợi cô phản ứng kịp, nụ hôn của người đàn ông dời đi, trượt xuống dọc theo xương gò má mê người của cô, dừng lại ở bên tai.

……

Môi mỏng lạnh băng hé mở, một ngụm cắn ở trên vành tai viên nhuận kia, giữa răng ngậm lấy, nhẹ m*t.

Thân mình cực kỳ mẫn cảm của Thịnh Vị Ương run lên.

Lập tức, giữa cổ nổi lên tầng da gà tinh tế, cuống quít đẩy anh ra, nhưng eo đã sớm bị Hoàng Phủ Bạc Ái bá đạo giữ chặt.

Hoàng Phủ Bạc Ái tà mị nhướng mày.

Đêm qua anh đã sờ thấu tất cả điểm mẫn cảm ở trên người cô, thật là thanh sáp đến khiến người ta muốn làm chuyện xấu……

Thịnh Vị Ương chống hai tay, gắt gao để ở trên ngực của Hoàng Phủ Bạc Ái, nhưng không chống cự nổi cả người tê dị, đột nhiên, nghe thấy anh ở bên tai nói một câu.

Lập tức “Bốp”!

Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Thịnh Vị Ương nháy mắt đỏ đến tôm hùm nhỏ bạo xào, vừa thẹn lại tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông trước mắt.

……

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayCái mũi Thịnh Vị Ương  rầm rì, cô thỏa mãn. Nha! Ai kêu anh chọc vào chuyện thương tâm của cô làm chi! Đây chính là bóng ma thơ ấu mà!Lại không ngờ, Hoàng Phủ Bạc Ái đột nhiên cúi eo xuống.Thịnh Vị Ương đang ngồi nửa quỳ ở trên sàn nhà, gương mặt tà mị của người đàn ông phóng đại ở trước mắt, đôi mắt đen nhánh đồ thật sâu khóa chặt cô.“Ực ~~~”Thịnh Vị Ương rất không có tiền đồ nuốt nước miếng xuống.Cô 囧, ở trong lòng lại hung hăng khinh bỉ chính mình lần nữa, hiệp hội bề ngoài quả nhiên không chịu nổi mà…………Thịnh Vị Ương rất có cốt khí nghiêng mặt qua, ngữ khí ghét bỏ,“Tôi nói là tôi trừng anh, không phải anh ---”Còn chưa nói xong, đã bị bàn tay to hơi thô ráp của người đàn ông nắm cằm, nhìn đôi mắt châu rực rỡ kia, nhẹ nhàng hôn đi xuống.Đôi mắt Thịnh Vị Ương nháy nháy,“Anh……”Dáng dấp lông mi xinh đẹp xẹt qua môi anh, nhẹ nhàng, tựa như lông chim xẹt qua đầu quả tim, một mảnh mặt nước tĩnh mịch vĩnh viễn lạnh băng, tràn ra từng vòng làn sóng hơi không thể nhận ra……Hơi thở ấm áp của người đàn ông rơi ở trên mặt cô, hoa lệ cọ xát, ngửi đến càng làm cho người ta không khỏi luân hãm,“Thật xinh đẹp……”Não Thịnh Vị Ương cũng không nhanh chóng chuyển động theo kịp, Hoàng Phủ b**n th** nói cái gì? Thật xinh đẹp? Cái gì xinh đẹp? Đôi mắt của cô ư?Không đợi cô phản ứng kịp, nụ hôn của người đàn ông dời đi, trượt xuống dọc theo xương gò má mê người của cô, dừng lại ở bên tai.……Môi mỏng lạnh băng hé mở, một ngụm cắn ở trên vành tai viên nhuận kia, giữa răng ngậm lấy, nhẹ m*t.Thân mình cực kỳ mẫn cảm của Thịnh Vị Ương run lên.Lập tức, giữa cổ nổi lên tầng da gà tinh tế, cuống quít đẩy anh ra, nhưng eo đã sớm bị Hoàng Phủ Bạc Ái bá đạo giữ chặt.Hoàng Phủ Bạc Ái tà mị nhướng mày.Đêm qua anh đã sờ thấu tất cả điểm mẫn cảm ở trên người cô, thật là thanh sáp đến khiến người ta muốn làm chuyện xấu……Thịnh Vị Ương chống hai tay, gắt gao để ở trên ngực của Hoàng Phủ Bạc Ái, nhưng không chống cự nổi cả người tê dị, đột nhiên, nghe thấy anh ở bên tai nói một câu.Lập tức “Bốp”!Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Thịnh Vị Ương nháy mắt đỏ đến tôm hùm nhỏ bạo xào, vừa thẹn lại tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông trước mắt.……

Chương 58: Quẫn