Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 60: Siêu cấp biến thái không biết xấu hổ

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái tựa hồ đã sớm dự đoán được Thịnh Vị Ương sẽ mắng anh, cũng không giận, vân đạm phong khinh nói câu,“Người mắng tôi khốn kiếp đã sớm xếp hàng đến cao tốc thành phố E, thêm cô cũng vậy.”Đôi bàn tay trắng như phấn của Thịnh Vị Ương nắm chặt,“……”Ở trong lòng mắng siêu cấp b**n th** không biết xấu hổ!Hoàng Phủ Bạc Ái đã muốn chạy tới cửa phòng, Thịnh Vị Ương đột nhiên mở miệng,“Hoàng Phủ thiếu gia, anh sẽ không sợ tôi lừa lấy hết sạch tiền của anh ư!”Hoàng Phủ Bạc Ái hơi nghiêng mặt đi.Khóe mắt liếc nhìn, đánh giá Thịnh Vị Ương từ đầu tới đuôi một phen, sau đó dừng ở trên đôi mắt cười đến cực kỳ sáng rỡ của cô, lạnh lùng phun một câu,“Nếu cô có thể lừa đi tiền của tôi, heo mẹ cũng có thể lên cây.”“&%#¥%%……” Khuôn mặt xinh đẹp của mỗ nữ sau một trận xanh hồng trắng tím, rốt cuộc vô cùng vặn vẹo thô bạo nói tục một câu, “Dựa vào!”Hoàng Phủ b**n th** lại có thể so với heo mẹ!Thịnh Vị Ương cảm thấy chỉ số thông minh của mình gặp thương tổn tới mười hai vạn điểm rồi!……Hoàng Phủ Bạc Ái xuống lầu, “rầm” một tiếng, truyền đến từ trên hành lang dài phía sau, một đôi giày cao gót xinh đẹp vô tội nằm ở trên sàn nhà.Hoàng Phủ Bạc Ái nháy mắt đen mặt!Người phụ nữ này, tính tình thật kém! Lại dám cởi giày ném anh!Thịnh Vị Ương mềm mại ngồi liệt ở trên sàn nhà, tựa như cà tím héo, vành tai còn hơi đỏ, đột nhiên, ánh mắt sáng ngời, nếu cô xé phần khế ước vừa mới ký thì không phải được rồi ư!Thịnh Vị Ương kích động đến vỗ đùi, chạy nhanh tìm ở trên bàn trà.Nhưng mà, không có!Trên bàn trà lưu ly màu đen đậm, sạch sẽ đến thậm chí một chút tro bụi cũng không có.Mắt to hạt châu của Thịnh Vị Ương nhìn chằm chằm, sao lại không có? Vừa rồi cô còn thấy đặt ở trên bàn trà mà! Thịnh Vị Ương liền vểnh mông nhìn dưới đáy bàn trà.Đều không có!Khẳng định là bị Hoàng Phủ b**n th** lấy mất! Nhưng mà anh lấy đi khi nào, sao cô không thấy được!Nghe ngoài biệt thự truyền tới tiếng xe thể thao khởi động, Thịnh Vị Ương nhìn trời,“Hoàng Phủ b**n th**, tôi muốn một mình đấu với anh a a……”……

Editor: May

Hoàng Phủ Bạc Ái tựa hồ đã sớm dự đoán được Thịnh Vị Ương sẽ mắng anh, cũng không giận, vân đạm phong khinh nói câu,

“Người mắng tôi khốn kiếp đã sớm xếp hàng đến cao tốc thành phố E, thêm cô cũng vậy.”

Đôi bàn tay trắng như phấn của Thịnh Vị Ương nắm chặt,

“……”

Ở trong lòng mắng siêu cấp b**n th** không biết xấu hổ!

Hoàng Phủ Bạc Ái đã muốn chạy tới cửa phòng, Thịnh Vị Ương đột nhiên mở miệng,

“Hoàng Phủ thiếu gia, anh sẽ không sợ tôi lừa lấy hết sạch tiền của anh ư!”

Hoàng Phủ Bạc Ái hơi nghiêng mặt đi.

Khóe mắt liếc nhìn, đánh giá Thịnh Vị Ương từ đầu tới đuôi một phen, sau đó dừng ở trên đôi mắt cười đến cực kỳ sáng rỡ của cô, lạnh lùng phun một câu,

“Nếu cô có thể lừa đi tiền của tôi, heo mẹ cũng có thể lên cây.”

“&%#¥%%……” Khuôn mặt xinh đẹp của mỗ nữ sau một trận xanh hồng trắng tím, rốt cuộc vô cùng vặn vẹo thô bạo nói tục một câu, “Dựa vào!”

Hoàng Phủ b**n th** lại có thể so với heo mẹ!

Thịnh Vị Ương cảm thấy chỉ số thông minh của mình gặp thương tổn tới mười hai vạn điểm rồi!

……

Hoàng Phủ Bạc Ái xuống lầu, “rầm” một tiếng, truyền đến từ trên hành lang dài phía sau, một đôi giày cao gót xinh đẹp vô tội nằm ở trên sàn nhà.

Hoàng Phủ Bạc Ái nháy mắt đen mặt!

Người phụ nữ này, tính tình thật kém! Lại dám cởi giày ném anh!

Thịnh Vị Ương mềm mại ngồi liệt ở trên sàn nhà, tựa như cà tím héo, vành tai còn hơi đỏ, đột nhiên, ánh mắt sáng ngời, nếu cô xé phần khế ước vừa mới ký thì không phải được rồi ư!

Thịnh Vị Ương kích động đến vỗ đùi, chạy nhanh tìm ở trên bàn trà.

Nhưng mà, không có!

Trên bàn trà lưu ly màu đen đậm, sạch sẽ đến thậm chí một chút tro bụi cũng không có.

Mắt to hạt châu của Thịnh Vị Ương nhìn chằm chằm, sao lại không có? Vừa rồi cô còn thấy đặt ở trên bàn trà mà! Thịnh Vị Ương liền vểnh mông nhìn dưới đáy bàn trà.

Đều không có!

Khẳng định là bị Hoàng Phủ b**n th** lấy mất! Nhưng mà anh lấy đi khi nào, sao cô không thấy được!

Nghe ngoài biệt thự truyền tới tiếng xe thể thao khởi động, Thịnh Vị Ương nhìn trời,

“Hoàng Phủ b**n th**, tôi muốn một mình đấu với anh a a……”

……

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái tựa hồ đã sớm dự đoán được Thịnh Vị Ương sẽ mắng anh, cũng không giận, vân đạm phong khinh nói câu,“Người mắng tôi khốn kiếp đã sớm xếp hàng đến cao tốc thành phố E, thêm cô cũng vậy.”Đôi bàn tay trắng như phấn của Thịnh Vị Ương nắm chặt,“……”Ở trong lòng mắng siêu cấp b**n th** không biết xấu hổ!Hoàng Phủ Bạc Ái đã muốn chạy tới cửa phòng, Thịnh Vị Ương đột nhiên mở miệng,“Hoàng Phủ thiếu gia, anh sẽ không sợ tôi lừa lấy hết sạch tiền của anh ư!”Hoàng Phủ Bạc Ái hơi nghiêng mặt đi.Khóe mắt liếc nhìn, đánh giá Thịnh Vị Ương từ đầu tới đuôi một phen, sau đó dừng ở trên đôi mắt cười đến cực kỳ sáng rỡ của cô, lạnh lùng phun một câu,“Nếu cô có thể lừa đi tiền của tôi, heo mẹ cũng có thể lên cây.”“&%#¥%%……” Khuôn mặt xinh đẹp của mỗ nữ sau một trận xanh hồng trắng tím, rốt cuộc vô cùng vặn vẹo thô bạo nói tục một câu, “Dựa vào!”Hoàng Phủ b**n th** lại có thể so với heo mẹ!Thịnh Vị Ương cảm thấy chỉ số thông minh của mình gặp thương tổn tới mười hai vạn điểm rồi!……Hoàng Phủ Bạc Ái xuống lầu, “rầm” một tiếng, truyền đến từ trên hành lang dài phía sau, một đôi giày cao gót xinh đẹp vô tội nằm ở trên sàn nhà.Hoàng Phủ Bạc Ái nháy mắt đen mặt!Người phụ nữ này, tính tình thật kém! Lại dám cởi giày ném anh!Thịnh Vị Ương mềm mại ngồi liệt ở trên sàn nhà, tựa như cà tím héo, vành tai còn hơi đỏ, đột nhiên, ánh mắt sáng ngời, nếu cô xé phần khế ước vừa mới ký thì không phải được rồi ư!Thịnh Vị Ương kích động đến vỗ đùi, chạy nhanh tìm ở trên bàn trà.Nhưng mà, không có!Trên bàn trà lưu ly màu đen đậm, sạch sẽ đến thậm chí một chút tro bụi cũng không có.Mắt to hạt châu của Thịnh Vị Ương nhìn chằm chằm, sao lại không có? Vừa rồi cô còn thấy đặt ở trên bàn trà mà! Thịnh Vị Ương liền vểnh mông nhìn dưới đáy bàn trà.Đều không có!Khẳng định là bị Hoàng Phủ b**n th** lấy mất! Nhưng mà anh lấy đi khi nào, sao cô không thấy được!Nghe ngoài biệt thự truyền tới tiếng xe thể thao khởi động, Thịnh Vị Ương nhìn trời,“Hoàng Phủ b**n th**, tôi muốn một mình đấu với anh a a……”……

Chương 60: Siêu cấp biến thái không biết xấu hổ