Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 85: Con báo nhỏ lại kiêu ngạo

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái đánh giá từ đầu đến chân Thịnh Vị Ương một vòng,“Cô còn chưa bảy tám chục tuổi, không phải bà cô.”Thịnh Vị Ương không nghĩ tới Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn nửa ngày lại phun ra một câu như vậy, còn tưởng rằng anh là không tin cô biết nấu cơm, khuôn mặt nhỏ vặn vẹo quả thực không nỡ nhìn thẳng,“Anh, anh……”Thịnh Vị Ương yên lặng nhìn trời, thiệt tình rất muốn ném cái xẻng đâm chết anh, khóe miệng kéo rồi kéo,“Hoàng Phủ thiếu gia, anh vẫn là học giỏi tiếng Trung lại đến nói chuyện với tôi……”……Hoàng Phủ Bạc Ái cũng ghét bỏ liếc nhìn cô, rõ ràng là cô gái xinh đẹp mới hai mươi tuổi, còn tự xưng bà cô gì đó, chẳng lẽ muốn anh là cháu trai cô sao!Hừ! Không có khả năng!Trong phòng bếp, đôi nam nữ nào đó đang khinh bỉ lẫn nhau……Chỉ là, Hoàng Phủ Bạc Ái cũng nghe ra, Thịnh Vị Ương nói trù nghệ cô tốt.“Tôi cũng muốn ăn.”Hoàng Phủ Bạc Ái vung tay ném xuống một câu, sau đó xoay người, nghênh ngang đi ra phòng bếp, lưu lại một mình Thịnh Vị Ương hỗn độn trong gió.“Anh không ăn cơm chiều ư?” Thịnh Vị Ương nói với người đàn ông đang được đám người phục vụ trong phòng ăn.Hoàng Phủ Bạc Ái quét mắt tới đây,“Ăn khuya.”……Khóe mắt Thịnh Vị Ương co giật, ăn khuya em gái anh!“Tôi không chuẩn bị nhiều như vậy!”Hoàng Phủ Bạc Ái lại ném liếc mắt lại đây, một biểu tình chính cô nhìn rồi làm.Ngực Thịnh Vị Ương buồn bực, chỉ cảm thấy ngàn vạn đầu ngựa thảo nguyên cất vó bước qua, cuốn lên cuồn cuộn hồng trần……Nhìn người đàn ông Thái thượng hoàng trong phòng ăn, Thịnh Vị Ương hung hăng băm dao phay ở trên cái thớt gỗ, sau đó "cạch cạch cạch” cắt chút chân giò hun khói và sợi cà rốt, đổ toàn bộ vào dầu sôi trong chảo, cầm xẻng dùng sức đảo xào.

Editor: May

Hoàng Phủ Bạc Ái đánh giá từ đầu đến chân Thịnh Vị Ương một vòng,

“Cô còn chưa bảy tám chục tuổi, không phải bà cô.”

Thịnh Vị Ương không nghĩ tới Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn nửa ngày lại phun ra một câu như vậy, còn tưởng rằng anh là không tin cô biết nấu cơm, khuôn mặt nhỏ vặn vẹo quả thực không nỡ nhìn thẳng,

“Anh, anh……”

Thịnh Vị Ương yên lặng nhìn trời, thiệt tình rất muốn ném cái xẻng đâm chết anh, khóe miệng kéo rồi kéo,

“Hoàng Phủ thiếu gia, anh vẫn là học giỏi tiếng Trung lại đến nói chuyện với tôi……”

……

Hoàng Phủ Bạc Ái cũng ghét bỏ liếc nhìn cô, rõ ràng là cô gái xinh đẹp mới hai mươi tuổi, còn tự xưng bà cô gì đó, chẳng lẽ muốn anh là cháu trai cô sao!

Hừ! Không có khả năng!

Trong phòng bếp, đôi nam nữ nào đó đang khinh bỉ lẫn nhau……

Chỉ là, Hoàng Phủ Bạc Ái cũng nghe ra, Thịnh Vị Ương nói trù nghệ cô tốt.

“Tôi cũng muốn ăn.”

Hoàng Phủ Bạc Ái vung tay ném xuống một câu, sau đó xoay người, nghênh ngang đi ra phòng bếp, lưu lại một mình Thịnh Vị Ương hỗn độn trong gió.

“Anh không ăn cơm chiều ư?” Thịnh Vị Ương nói với người đàn ông đang được đám người phục vụ trong phòng ăn.

Hoàng Phủ Bạc Ái quét mắt tới đây,

“Ăn khuya.”

……

Khóe mắt Thịnh Vị Ương co giật, ăn khuya em gái anh!

“Tôi không chuẩn bị nhiều như vậy!”

Hoàng Phủ Bạc Ái lại ném liếc mắt lại đây, một biểu tình chính cô nhìn rồi làm.

Ngực Thịnh Vị Ương buồn bực, chỉ cảm thấy ngàn vạn đầu ngựa thảo nguyên cất vó bước qua, cuốn lên cuồn cuộn hồng trần……

Nhìn người đàn ông Thái thượng hoàng trong phòng ăn, Thịnh Vị Ương hung hăng băm dao phay ở trên cái thớt gỗ, sau đó "cạch cạch cạch” cắt chút chân giò hun khói và sợi cà rốt, đổ toàn bộ vào dầu sôi trong chảo, cầm xẻng dùng sức đảo xào.

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái đánh giá từ đầu đến chân Thịnh Vị Ương một vòng,“Cô còn chưa bảy tám chục tuổi, không phải bà cô.”Thịnh Vị Ương không nghĩ tới Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn nửa ngày lại phun ra một câu như vậy, còn tưởng rằng anh là không tin cô biết nấu cơm, khuôn mặt nhỏ vặn vẹo quả thực không nỡ nhìn thẳng,“Anh, anh……”Thịnh Vị Ương yên lặng nhìn trời, thiệt tình rất muốn ném cái xẻng đâm chết anh, khóe miệng kéo rồi kéo,“Hoàng Phủ thiếu gia, anh vẫn là học giỏi tiếng Trung lại đến nói chuyện với tôi……”……Hoàng Phủ Bạc Ái cũng ghét bỏ liếc nhìn cô, rõ ràng là cô gái xinh đẹp mới hai mươi tuổi, còn tự xưng bà cô gì đó, chẳng lẽ muốn anh là cháu trai cô sao!Hừ! Không có khả năng!Trong phòng bếp, đôi nam nữ nào đó đang khinh bỉ lẫn nhau……Chỉ là, Hoàng Phủ Bạc Ái cũng nghe ra, Thịnh Vị Ương nói trù nghệ cô tốt.“Tôi cũng muốn ăn.”Hoàng Phủ Bạc Ái vung tay ném xuống một câu, sau đó xoay người, nghênh ngang đi ra phòng bếp, lưu lại một mình Thịnh Vị Ương hỗn độn trong gió.“Anh không ăn cơm chiều ư?” Thịnh Vị Ương nói với người đàn ông đang được đám người phục vụ trong phòng ăn.Hoàng Phủ Bạc Ái quét mắt tới đây,“Ăn khuya.”……Khóe mắt Thịnh Vị Ương co giật, ăn khuya em gái anh!“Tôi không chuẩn bị nhiều như vậy!”Hoàng Phủ Bạc Ái lại ném liếc mắt lại đây, một biểu tình chính cô nhìn rồi làm.Ngực Thịnh Vị Ương buồn bực, chỉ cảm thấy ngàn vạn đầu ngựa thảo nguyên cất vó bước qua, cuốn lên cuồn cuộn hồng trần……Nhìn người đàn ông Thái thượng hoàng trong phòng ăn, Thịnh Vị Ương hung hăng băm dao phay ở trên cái thớt gỗ, sau đó "cạch cạch cạch” cắt chút chân giò hun khói và sợi cà rốt, đổ toàn bộ vào dầu sôi trong chảo, cầm xẻng dùng sức đảo xào.

Chương 85: Con báo nhỏ lại kiêu ngạo