Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 92: Sau này không cho phép ăn xong trước tôi
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương đã ăn xong rồi, trong miệng muốn cắn chiếc đũa, đánh một cái nấc rất vang, ngay cả chính cô đều bị dọa rồi, có muốn ăn đến no như vậy không →_→……Hoàng Phủ Bạc Ái khinh thường quét qua, Thịnh Vị Ương bình tĩnh quay đầu, làm một bộ dáng tôi cái gì cũng không biết, ngữ khí Hoàng Phủ Bạc Ái ghét bỏ,“Sao cô lại ăn nhanh như vậy?”“Bởi vì dạ dày tôi lớn.” Tuy vậy Thịnh Vị Ương lại nghiêm túc trả lời.……Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái dời xuống, nhìn eo nhỏ mảnh khảnh kia của Thịnh Vị Ương, cảm giác vừa bấm liền sẽ giống như đứt đi, dạ dày có thể lớn bao nhiêu? Phỏng chừng dạ dày chim sẻ còn lớn hơn cô, hừ!Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh giọn,“Về sau không cho phép ăn xong trước tôi.”Thịnh Vị Ương bình tĩnh gật đầu,“Vậy phiền toái tốc độ ăn cơm của Hoàng Phủ thiếu gia anh nhanh hơn một chút.”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái điên cuồng co rút một trận,“……”Thịnh Vị Ương thản nhiên quay đầu, môi anh đào phấn nộn cười đến giống như con hồ ly nhỏ giảo hoạt, Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn đến hận không thể hất tô canh lên mặt cô.Chưa đến chốc lát, Hoàng Phủ Bạc Ái cũng ăn xong mì rồi Thịnh Vị Ương nghiêng khóe mắt nhìn sang, cô không có nhìn lầm đi, đại thiếu gia này lại có thể uống hết canh!Thịnh Vị Ương kiêu ngạo,“Hoàng Phủ thiếu gia, tôi làm mì sợi có phải hương vị cực tốt hay không?!”Hoàng Phủ Bạc Ái càng kiêu ngạo hơn cô thưởng hai chữ,“Bình thường.”“Vậy sao anh lại uống hết canh!”“Không ăn no.”“Anh &@##¥%……”Thịnh Vị Ương lại buồn bực, toét khóe môi oán hận trách mắng, ngoài cười nhưng trong không cười nói,“Được, nếu thiếu gia cảm thấy tôi làm mì hương vị quá bình thường, về sau muốn ăn khuya, tự mình giải quyết!”Thịnh Vị Ương lạnh lùng hừ một tiếng, cầm lấy chén đũa anh đặt ở trên bàn trà, xếp chung với chén đũa của mình, sau đó chân trần “bịch bịch” lại đi đến phòng bếp.Dù lá gan Thịnh Vị Ương lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối không dám gọi Hoàng Phủ thiếu gia này đi rửa chén, cô đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh anh xem cô thành chén quăng ngã thành bột vụn, hình ảnh kia quá đẹp……Trong phòng bếp, truyền đến âm thanh dòng nước cọ rửa.……
Editor: May
Thịnh Vị Ương đã ăn xong rồi, trong miệng muốn cắn chiếc đũa, đánh một cái nấc rất vang, ngay cả chính cô đều bị dọa rồi, có muốn ăn đến no như vậy không →_→……
Hoàng Phủ Bạc Ái khinh thường quét qua, Thịnh Vị Ương bình tĩnh quay đầu, làm một bộ dáng tôi cái gì cũng không biết, ngữ khí Hoàng Phủ Bạc Ái ghét bỏ,
“Sao cô lại ăn nhanh như vậy?”
“Bởi vì dạ dày tôi lớn.” Tuy vậy Thịnh Vị Ương lại nghiêm túc trả lời.
……
Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái dời xuống, nhìn eo nhỏ mảnh khảnh kia của Thịnh Vị Ương, cảm giác vừa bấm liền sẽ giống như đứt đi, dạ dày có thể lớn bao nhiêu? Phỏng chừng dạ dày chim sẻ còn lớn hơn cô, hừ!
Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh giọn,
“Về sau không cho phép ăn xong trước tôi.”
Thịnh Vị Ương bình tĩnh gật đầu,
“Vậy phiền toái tốc độ ăn cơm của Hoàng Phủ thiếu gia anh nhanh hơn một chút.”
Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái điên cuồng co rút một trận,
“……”
Thịnh Vị Ương thản nhiên quay đầu, môi anh đào phấn nộn cười đến giống như con hồ ly nhỏ giảo hoạt, Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn đến hận không thể hất tô canh lên mặt cô.
Chưa đến chốc lát, Hoàng Phủ Bạc Ái cũng ăn xong mì rồi Thịnh Vị Ương nghiêng khóe mắt nhìn sang, cô không có nhìn lầm đi, đại thiếu gia này lại có thể uống hết canh!
Thịnh Vị Ương kiêu ngạo,
“Hoàng Phủ thiếu gia, tôi làm mì sợi có phải hương vị cực tốt hay không?!”
Hoàng Phủ Bạc Ái càng kiêu ngạo hơn cô thưởng hai chữ,
“Bình thường.”
“Vậy sao anh lại uống hết canh!”
“Không ăn no.”
“Anh &@##¥%……”
Thịnh Vị Ương lại buồn bực, toét khóe môi oán hận trách mắng, ngoài cười nhưng trong không cười nói,
“Được, nếu thiếu gia cảm thấy tôi làm mì hương vị quá bình thường, về sau muốn ăn khuya, tự mình giải quyết!”
Thịnh Vị Ương lạnh lùng hừ một tiếng, cầm lấy chén đũa anh đặt ở trên bàn trà, xếp chung với chén đũa của mình, sau đó chân trần “bịch bịch” lại đi đến phòng bếp.
Dù lá gan Thịnh Vị Ương lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối không dám gọi Hoàng Phủ thiếu gia này đi rửa chén, cô đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh anh xem cô thành chén quăng ngã thành bột vụn, hình ảnh kia quá đẹp……
Trong phòng bếp, truyền đến âm thanh dòng nước cọ rửa.
……
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương đã ăn xong rồi, trong miệng muốn cắn chiếc đũa, đánh một cái nấc rất vang, ngay cả chính cô đều bị dọa rồi, có muốn ăn đến no như vậy không →_→……Hoàng Phủ Bạc Ái khinh thường quét qua, Thịnh Vị Ương bình tĩnh quay đầu, làm một bộ dáng tôi cái gì cũng không biết, ngữ khí Hoàng Phủ Bạc Ái ghét bỏ,“Sao cô lại ăn nhanh như vậy?”“Bởi vì dạ dày tôi lớn.” Tuy vậy Thịnh Vị Ương lại nghiêm túc trả lời.……Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái dời xuống, nhìn eo nhỏ mảnh khảnh kia của Thịnh Vị Ương, cảm giác vừa bấm liền sẽ giống như đứt đi, dạ dày có thể lớn bao nhiêu? Phỏng chừng dạ dày chim sẻ còn lớn hơn cô, hừ!Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh giọn,“Về sau không cho phép ăn xong trước tôi.”Thịnh Vị Ương bình tĩnh gật đầu,“Vậy phiền toái tốc độ ăn cơm của Hoàng Phủ thiếu gia anh nhanh hơn một chút.”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái điên cuồng co rút một trận,“……”Thịnh Vị Ương thản nhiên quay đầu, môi anh đào phấn nộn cười đến giống như con hồ ly nhỏ giảo hoạt, Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn đến hận không thể hất tô canh lên mặt cô.Chưa đến chốc lát, Hoàng Phủ Bạc Ái cũng ăn xong mì rồi Thịnh Vị Ương nghiêng khóe mắt nhìn sang, cô không có nhìn lầm đi, đại thiếu gia này lại có thể uống hết canh!Thịnh Vị Ương kiêu ngạo,“Hoàng Phủ thiếu gia, tôi làm mì sợi có phải hương vị cực tốt hay không?!”Hoàng Phủ Bạc Ái càng kiêu ngạo hơn cô thưởng hai chữ,“Bình thường.”“Vậy sao anh lại uống hết canh!”“Không ăn no.”“Anh &@##¥%……”Thịnh Vị Ương lại buồn bực, toét khóe môi oán hận trách mắng, ngoài cười nhưng trong không cười nói,“Được, nếu thiếu gia cảm thấy tôi làm mì hương vị quá bình thường, về sau muốn ăn khuya, tự mình giải quyết!”Thịnh Vị Ương lạnh lùng hừ một tiếng, cầm lấy chén đũa anh đặt ở trên bàn trà, xếp chung với chén đũa của mình, sau đó chân trần “bịch bịch” lại đi đến phòng bếp.Dù lá gan Thịnh Vị Ương lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối không dám gọi Hoàng Phủ thiếu gia này đi rửa chén, cô đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh anh xem cô thành chén quăng ngã thành bột vụn, hình ảnh kia quá đẹp……Trong phòng bếp, truyền đến âm thanh dòng nước cọ rửa.……