Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 95: Anh ta là biến thái

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNghe xong Thịnh Vị Ương nói, sắc mặt xanh mét của Hoàng Phủ Bạc Ái không có một tia biến hóa, chỉ là, ánh mắt nhìn cô lại càng thêm phức tạp.Đây là lần đầu tiên, có người nói tôn nghiêm ở trước mặt Hoàng Phủ Bạc Ái, nếu nói ra, phỏng chừng toàn thế giới đều sẽ cho rằng người đó nhất định là điên rồi.Thịnh Vị Ương cũng cảm thấy thần kinh của mình phát hơi quá, nhìn mắt sâu như đầm cổ của anh, phảng phất muốn cắn nuốt linh hồn người ta, Thịnh Vị Ương lại hai chân nhũn ra lần nữa.Vào lúc cô cho rằng Hoàng Phủ Bạc Ái lại muốn xách cô lên giống như xách gà nhỏ, môi đỏ mỏng lạnh lùng hơi mím của người đàn ông khẽ mở, giọng nói hoa lệ phun ra từ trong khóe miệng,“Thịnh Vị Ương, tôi rửa mắt mong chờ.”Trong nháy mắt giọng nói tan mất, tay Hoàng Phủ Bạc Ái nắm cằm Thịnh Vị Ương, hàm dưới hơi nhướng, làm càn m*t ** cắn một ngụm ở trên cái miệng nhỏ hồng nhuận.Chợt, Thịnh Vị Ương chỉ cảm thấy không khí dưới hơi thở đều trở nên loãng hơn, thậm chí tràn ngập hương vị ái - muội.Hết sức khiếp sợ, Thịnh Vị Ương mơ hồ thấy, khóe môi dụ hồng của người đàn ông, xẹt qua một chút cười tà không thể nhận ra, sinh sôi mê hoặc.……Biểu tình Thịnh Vị Ương dại ra chớp chớp mắt, đại não thiếu dưỡng khí làm cô tạm thời không thể suy nghĩ, Hoàng Phủ Bạc Ái đã xoay người đi lên lâu.Liền đứng ở trên sô pha như vậy, hai tay chống nạnh, bảo trì tư thế này khoảng ba phút, linh hồn nhỏ bé của Thịnh Vị Ương mới trở về.Nhìn hành lang trống trơn, bên tai dường như còn đơn khúc tuần hoàn lặp lại câu nói cuối cùng kia của Hoàng Phủ Bạc Ái,“Thịnh Vị Ương, tôi rửa mắt mong chờ, rửa mắt mong chờ……”Vẻ mặt Thịnh Vị Ương kinh tủng, anh nói rửa mắt mong chờ, rửa mắt mong chờ cái gì? Rửa mắt mong chờ cô làm ra chuyện càng làm cho anh tức giận hơn ư?Tròng mắt của Thịnh Vị Ương đều trừng thẳng.Hai chân mềm nhũn, đặt mông ngã ngồi ở tấm lót sô pha mềm mại, dùng sức lắc lắc đầu, lầm bầm lầu bầu tự thôi miên an ủi nói,“Anh ta là b**n th**, anh ta là b**n th**, anh ta là b**n th**……”……

Editor: May

Nghe xong Thịnh Vị Ương nói, sắc mặt xanh mét của Hoàng Phủ Bạc Ái không có một tia biến hóa, chỉ là, ánh mắt nhìn cô lại càng thêm phức tạp.

Đây là lần đầu tiên, có người nói tôn nghiêm ở trước mặt Hoàng Phủ Bạc Ái, nếu nói ra, phỏng chừng toàn thế giới đều sẽ cho rằng người đó nhất định là điên rồi.

Thịnh Vị Ương cũng cảm thấy thần kinh của mình phát hơi quá, nhìn mắt sâu như đầm cổ của anh, phảng phất muốn cắn nuốt linh hồn người ta, Thịnh Vị Ương lại hai chân nhũn ra lần nữa.

Vào lúc cô cho rằng Hoàng Phủ Bạc Ái lại muốn xách cô lên giống như xách gà nhỏ, môi đỏ mỏng lạnh lùng hơi mím của người đàn ông khẽ mở, giọng nói hoa lệ phun ra từ trong khóe miệng,

“Thịnh Vị Ương, tôi rửa mắt mong chờ.”

Trong nháy mắt giọng nói tan mất, tay Hoàng Phủ Bạc Ái nắm cằm Thịnh Vị Ương, hàm dưới hơi nhướng, làm càn m*t ** cắn một ngụm ở trên cái miệng nhỏ hồng nhuận.

Chợt, Thịnh Vị Ương chỉ cảm thấy không khí dưới hơi thở đều trở nên loãng hơn, thậm chí tràn ngập hương vị ái - muội.

Hết sức khiếp sợ, Thịnh Vị Ương mơ hồ thấy, khóe môi dụ hồng của người đàn ông, xẹt qua một chút cười tà không thể nhận ra, sinh sôi mê hoặc.

……

Biểu tình Thịnh Vị Ương dại ra chớp chớp mắt, đại não thiếu dưỡng khí làm cô tạm thời không thể suy nghĩ, Hoàng Phủ Bạc Ái đã xoay người đi lên lâu.

Liền đứng ở trên sô pha như vậy, hai tay chống nạnh, bảo trì tư thế này khoảng ba phút, linh hồn nhỏ bé của Thịnh Vị Ương mới trở về.

Nhìn hành lang trống trơn, bên tai dường như còn đơn khúc tuần hoàn lặp lại câu nói cuối cùng kia của Hoàng Phủ Bạc Ái,

“Thịnh Vị Ương, tôi rửa mắt mong chờ, rửa mắt mong chờ……”

Vẻ mặt Thịnh Vị Ương kinh tủng, anh nói rửa mắt mong chờ, rửa mắt mong chờ cái gì? Rửa mắt mong chờ cô làm ra chuyện càng làm cho anh tức giận hơn ư?

Tròng mắt của Thịnh Vị Ương đều trừng thẳng.

Hai chân mềm nhũn, đặt mông ngã ngồi ở tấm lót sô pha mềm mại, dùng sức lắc lắc đầu, lầm bầm lầu bầu tự thôi miên an ủi nói,

“Anh ta là b**n th**, anh ta là b**n th**, anh ta là b**n th**……”

……

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNghe xong Thịnh Vị Ương nói, sắc mặt xanh mét của Hoàng Phủ Bạc Ái không có một tia biến hóa, chỉ là, ánh mắt nhìn cô lại càng thêm phức tạp.Đây là lần đầu tiên, có người nói tôn nghiêm ở trước mặt Hoàng Phủ Bạc Ái, nếu nói ra, phỏng chừng toàn thế giới đều sẽ cho rằng người đó nhất định là điên rồi.Thịnh Vị Ương cũng cảm thấy thần kinh của mình phát hơi quá, nhìn mắt sâu như đầm cổ của anh, phảng phất muốn cắn nuốt linh hồn người ta, Thịnh Vị Ương lại hai chân nhũn ra lần nữa.Vào lúc cô cho rằng Hoàng Phủ Bạc Ái lại muốn xách cô lên giống như xách gà nhỏ, môi đỏ mỏng lạnh lùng hơi mím của người đàn ông khẽ mở, giọng nói hoa lệ phun ra từ trong khóe miệng,“Thịnh Vị Ương, tôi rửa mắt mong chờ.”Trong nháy mắt giọng nói tan mất, tay Hoàng Phủ Bạc Ái nắm cằm Thịnh Vị Ương, hàm dưới hơi nhướng, làm càn m*t ** cắn một ngụm ở trên cái miệng nhỏ hồng nhuận.Chợt, Thịnh Vị Ương chỉ cảm thấy không khí dưới hơi thở đều trở nên loãng hơn, thậm chí tràn ngập hương vị ái - muội.Hết sức khiếp sợ, Thịnh Vị Ương mơ hồ thấy, khóe môi dụ hồng của người đàn ông, xẹt qua một chút cười tà không thể nhận ra, sinh sôi mê hoặc.……Biểu tình Thịnh Vị Ương dại ra chớp chớp mắt, đại não thiếu dưỡng khí làm cô tạm thời không thể suy nghĩ, Hoàng Phủ Bạc Ái đã xoay người đi lên lâu.Liền đứng ở trên sô pha như vậy, hai tay chống nạnh, bảo trì tư thế này khoảng ba phút, linh hồn nhỏ bé của Thịnh Vị Ương mới trở về.Nhìn hành lang trống trơn, bên tai dường như còn đơn khúc tuần hoàn lặp lại câu nói cuối cùng kia của Hoàng Phủ Bạc Ái,“Thịnh Vị Ương, tôi rửa mắt mong chờ, rửa mắt mong chờ……”Vẻ mặt Thịnh Vị Ương kinh tủng, anh nói rửa mắt mong chờ, rửa mắt mong chờ cái gì? Rửa mắt mong chờ cô làm ra chuyện càng làm cho anh tức giận hơn ư?Tròng mắt của Thịnh Vị Ương đều trừng thẳng.Hai chân mềm nhũn, đặt mông ngã ngồi ở tấm lót sô pha mềm mại, dùng sức lắc lắc đầu, lầm bầm lầu bầu tự thôi miên an ủi nói,“Anh ta là b**n th**, anh ta là b**n th**, anh ta là b**n th**……”……

Chương 95: Anh ta là biến thái