Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 107: Đào bới sâu

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái hơi ngẩn ra, bàn tay cầm di động chợt nắm chặt, dưới mí mắt hơi nhíu xẹt qua một tia đau thương không dễ phát hiện, biến mất ở nơi đáy mắt, nhìn không ra một tia khác thường,“Em giúp anh nói với mẹ.”“Được.”“Cúp.”Hoàng Phủ Bạc Ý nghe âm bận "tút tút-” trong điện thoại, trước khi anh cô cúp điện thoại lại có thể nói một tiếng với cô, khóe mắt Hoàng Phủ Bạc Ý co giật, lẩm bẩm tự nói,“Anh thật sự không bình thường……”Phía sau đi lên một soái ca tóc nâu mắt xanh, vỗ vỗ bả vai Hoàng Phủ Bạc Ý, nhiệt tình chào hỏi,“Coco, gọi điện thoại với ai vậy? Phải đi học.”“Ừ!” Hoàng Phủ Bạc Ý nhanh chòng hoàn hồn, “Anh trai của em.”……Văn phòng tổng giám đốc.Hoàng Phủ Bạc Ái đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất, đứng khoanh tay, con ngươi đen nhánh quan sát phồn hoa thịnh thế ngoài cửa sổ.Trong ánh sáng mặt trời chiếu lọt vào cửa sổ, thân hình cao dài lại càng thêm lãnh mị.Giống như bị một cổ tịch mịch trong lòng giam cầm, hóa thành một tòa thành cô độc hoang vu tĩnh mịch……Lúc sắp tan tầm, mấy người Kỳ Mộ Phi, Lôi Nặc trực tiếp cùng nhau đánh tới nơi này của Hoàng Phủ Bạc Ái, lôi kéo Hoàng Phủ Bạc Ái đi ăn cơm, vừa ăn vừa tiến hành “đào bới sâu”.Lúc sắp chín giờ rưỡi, Hoàng Phủ Bạc Ái lấy cớ đi toilet, tính tiền chạy lấy người, lưu lại một đám đàn ông ở trên ghế lô vỗ bàn gào lên,“Hoàng Phủ, cậu nha trốn được mùng một tránh không khỏi mười lăm……”“Lại có thể dùng đi tiểu trốn ông đây!”“……”Hoàng Phủ Bạc Ái giẫm chân ga, dưới đầy sao rực rỡ, xe thể thao Chrysler màu đen nghênh ngang phóng đi, lập tức đã không thấy tăm hơi.Tùy đám lang hữu đó nói như thế nào, anh chính là chỉ muốn trở về xem con báo nhỏ giảo hoạt phúc hắc kia bị dạy dỗ ra sao rồi.Xe thể thao Chrysler đã lái vào hoa viên biệt thự, còn chưa có xuống xe, liền nghe thấy biệt thự truyền đến tiếng cười cực kỳ náo nhiệt.Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng nhướng mày, trong lòng thầm nghĩ,“Học đến vui vẻ như vậy?”Đáp án là phủ định, con báo nhỏ sẽ không ngoan như thế.……

Editor: May

Hoàng Phủ Bạc Ái hơi ngẩn ra, bàn tay cầm di động chợt nắm chặt, dưới mí mắt hơi nhíu xẹt qua một tia đau thương không dễ phát hiện, biến mất ở nơi đáy mắt, nhìn không ra một tia khác thường,

“Em giúp anh nói với mẹ.”

“Được.”

“Cúp.”

Hoàng Phủ Bạc Ý nghe âm bận "tút tút-” trong điện thoại, trước khi anh cô cúp điện thoại lại có thể nói một tiếng với cô, khóe mắt Hoàng Phủ Bạc Ý co giật, lẩm bẩm tự nói,

“Anh thật sự không bình thường……”

Phía sau đi lên một soái ca tóc nâu mắt xanh, vỗ vỗ bả vai Hoàng Phủ Bạc Ý, nhiệt tình chào hỏi,

“Coco, gọi điện thoại với ai vậy? Phải đi học.”

“Ừ!” Hoàng Phủ Bạc Ý nhanh chòng hoàn hồn, “Anh trai của em.”

……

Văn phòng tổng giám đốc.

Hoàng Phủ Bạc Ái đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất, đứng khoanh tay, con ngươi đen nhánh quan sát phồn hoa thịnh thế ngoài cửa sổ.

Trong ánh sáng mặt trời chiếu lọt vào cửa sổ, thân hình cao dài lại càng thêm lãnh mị.

Giống như bị một cổ tịch mịch trong lòng giam cầm, hóa thành một tòa thành cô độc hoang vu tĩnh mịch……

Lúc sắp tan tầm, mấy người Kỳ Mộ Phi, Lôi Nặc trực tiếp cùng nhau đánh tới nơi này của Hoàng Phủ Bạc Ái, lôi kéo Hoàng Phủ Bạc Ái đi ăn cơm, vừa ăn vừa tiến hành “đào bới sâu”.

Lúc sắp chín giờ rưỡi, Hoàng Phủ Bạc Ái lấy cớ đi toilet, tính tiền chạy lấy người, lưu lại một đám đàn ông ở trên ghế lô vỗ bàn gào lên,

“Hoàng Phủ, cậu nha trốn được mùng một tránh không khỏi mười lăm……”

“Lại có thể dùng đi tiểu trốn ông đây!”

“……”

Hoàng Phủ Bạc Ái giẫm chân ga, dưới đầy sao rực rỡ, xe thể thao Chrysler màu đen nghênh ngang phóng đi, lập tức đã không thấy tăm hơi.

Tùy đám lang hữu đó nói như thế nào, anh chính là chỉ muốn trở về xem con báo nhỏ giảo hoạt phúc hắc kia bị dạy dỗ ra sao rồi.

Xe thể thao Chrysler đã lái vào hoa viên biệt thự, còn chưa có xuống xe, liền nghe thấy biệt thự truyền đến tiếng cười cực kỳ náo nhiệt.

Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng nhướng mày, trong lòng thầm nghĩ,

“Học đến vui vẻ như vậy?”

Đáp án là phủ định, con báo nhỏ sẽ không ngoan như thế.

……

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái hơi ngẩn ra, bàn tay cầm di động chợt nắm chặt, dưới mí mắt hơi nhíu xẹt qua một tia đau thương không dễ phát hiện, biến mất ở nơi đáy mắt, nhìn không ra một tia khác thường,“Em giúp anh nói với mẹ.”“Được.”“Cúp.”Hoàng Phủ Bạc Ý nghe âm bận "tút tút-” trong điện thoại, trước khi anh cô cúp điện thoại lại có thể nói một tiếng với cô, khóe mắt Hoàng Phủ Bạc Ý co giật, lẩm bẩm tự nói,“Anh thật sự không bình thường……”Phía sau đi lên một soái ca tóc nâu mắt xanh, vỗ vỗ bả vai Hoàng Phủ Bạc Ý, nhiệt tình chào hỏi,“Coco, gọi điện thoại với ai vậy? Phải đi học.”“Ừ!” Hoàng Phủ Bạc Ý nhanh chòng hoàn hồn, “Anh trai của em.”……Văn phòng tổng giám đốc.Hoàng Phủ Bạc Ái đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất, đứng khoanh tay, con ngươi đen nhánh quan sát phồn hoa thịnh thế ngoài cửa sổ.Trong ánh sáng mặt trời chiếu lọt vào cửa sổ, thân hình cao dài lại càng thêm lãnh mị.Giống như bị một cổ tịch mịch trong lòng giam cầm, hóa thành một tòa thành cô độc hoang vu tĩnh mịch……Lúc sắp tan tầm, mấy người Kỳ Mộ Phi, Lôi Nặc trực tiếp cùng nhau đánh tới nơi này của Hoàng Phủ Bạc Ái, lôi kéo Hoàng Phủ Bạc Ái đi ăn cơm, vừa ăn vừa tiến hành “đào bới sâu”.Lúc sắp chín giờ rưỡi, Hoàng Phủ Bạc Ái lấy cớ đi toilet, tính tiền chạy lấy người, lưu lại một đám đàn ông ở trên ghế lô vỗ bàn gào lên,“Hoàng Phủ, cậu nha trốn được mùng một tránh không khỏi mười lăm……”“Lại có thể dùng đi tiểu trốn ông đây!”“……”Hoàng Phủ Bạc Ái giẫm chân ga, dưới đầy sao rực rỡ, xe thể thao Chrysler màu đen nghênh ngang phóng đi, lập tức đã không thấy tăm hơi.Tùy đám lang hữu đó nói như thế nào, anh chính là chỉ muốn trở về xem con báo nhỏ giảo hoạt phúc hắc kia bị dạy dỗ ra sao rồi.Xe thể thao Chrysler đã lái vào hoa viên biệt thự, còn chưa có xuống xe, liền nghe thấy biệt thự truyền đến tiếng cười cực kỳ náo nhiệt.Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng nhướng mày, trong lòng thầm nghĩ,“Học đến vui vẻ như vậy?”Đáp án là phủ định, con báo nhỏ sẽ không ngoan như thế.……

Chương 107: Đào bới sâu