Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 113: Cô khóc
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái lại có thể hoảng hốt một chút, tay nắm tay cô không khống chế được tăng thêm lực đạo, thân thể căng chặt cứng đờ tới cực hạn,“Cô khóc cái gì!”Bỗng chốc, đáy mắt mất đi tiêu điểm của Thịnh Vị Ương ngưng tụ một chút.Cánh môi bị giày vò đến sưng đỏ phát ra âm thanh mỏng manh, tựa như rong rêu phiêu đãng trong biển sâu màu đen, cô độc vô vọng, không nơi nương tựa, cô nhìn hình dáng tà mị của anh,“Không khóc, chẳng lẽ còn muốn cười sao?”Sắc mặt lãnh mị của Hoàng Phủ Bạc Ái âm trầm đến gần như nhỏ ra nước,“Thịnh Vị Ương, cô có ý tứ gì?”Chợt, bóp chặt hàm dưới của cô, da thịt trơn nhẵn đụng chạm ở đầu ngón tay, lại có thể vọt qua giống một dòng điện, Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng đè ép lửa giận vọt lên lần nữa,Dưới ánh đèn tràn ngập, anh lại có thể thấy cô cười, giọng nói nhỏ bé yếu ớt, nhẹ đến mức tận cùng, cũng lạnh tới cực hạn, chậm rãi nói,“Tôi đều đã quên, Hoàng Phủ thiếu gia có ham mê b**n th**, tôi phải phối hợp.”……Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động.Không phải bởi vì lời nói của cô, mà là bởi vì nụ cười nhàn nhạt bên môi của cô, rõ ràng là lúm đồng tiền như hoa, lại làm người cảm thấy tuyệt vọng, cười đến tâm lạnh, cười đến đau thương……Ở trong nháy mắt kia, Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể có loại…… cảm giác tội ác?“**sh-it!”Hung hăng cắn răng, phẫn nộ mắng một tiếng.Vừa quăng ngã tay, Hoàng Phủ Bạc Ái liền ra từ bên trong ngây ngô lại tràn ngập dụ ** hoặc của cô, nhảy xuống giường nắm lấy áo tắm dài rơi trên mặt đất, bước nhanh như bay chạy ra khỏi phòng.“Rầm”, lại một tiếng đập cửa vang đinh tai nhức óc, giống như khiến cho toàn bộ phòng đều đang run rẩy.Giờ phút này nội tâm cửa phòng là hỏng mất, nó là vô tội mà, dựa theo chủ nhân tiếp tục đạp đá như vậy, cho dù khoá cửa chế tạo từ vàng, sớm hay muộn cũng sẽ về hưu.Trên giường lớn màu đen, thân thể tuyết trắng hỗn độn rải rác ** dấu vết của cô gái, nhẹ nhàng run lên, tựa như một đóa hoa hồng cuối cùng điêu tàn.
Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể hoảng hốt một chút, tay nắm tay cô không khống chế được tăng thêm lực đạo, thân thể căng chặt cứng đờ tới cực hạn,
“Cô khóc cái gì!”
Bỗng chốc, đáy mắt mất đi tiêu điểm của Thịnh Vị Ương ngưng tụ một chút.
Cánh môi bị giày vò đến sưng đỏ phát ra âm thanh mỏng manh, tựa như rong rêu phiêu đãng trong biển sâu màu đen, cô độc vô vọng, không nơi nương tựa, cô nhìn hình dáng tà mị của anh,
“Không khóc, chẳng lẽ còn muốn cười sao?”
Sắc mặt lãnh mị của Hoàng Phủ Bạc Ái âm trầm đến gần như nhỏ ra nước,
“Thịnh Vị Ương, cô có ý tứ gì?”
Chợt, bóp chặt hàm dưới của cô, da thịt trơn nhẵn đụng chạm ở đầu ngón tay, lại có thể vọt qua giống một dòng điện, Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng đè ép lửa giận vọt lên lần nữa,
Dưới ánh đèn tràn ngập, anh lại có thể thấy cô cười, giọng nói nhỏ bé yếu ớt, nhẹ đến mức tận cùng, cũng lạnh tới cực hạn, chậm rãi nói,
“Tôi đều đã quên, Hoàng Phủ thiếu gia có ham mê b**n th**, tôi phải phối hợp.”
……
Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động.
Không phải bởi vì lời nói của cô, mà là bởi vì nụ cười nhàn nhạt bên môi của cô, rõ ràng là lúm đồng tiền như hoa, lại làm người cảm thấy tuyệt vọng, cười đến tâm lạnh, cười đến đau thương……
Ở trong nháy mắt kia, Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể có loại…… cảm giác tội ác?
“**sh-it!”
Hung hăng cắn răng, phẫn nộ mắng một tiếng.
Vừa quăng ngã tay, Hoàng Phủ Bạc Ái liền ra từ bên trong ngây ngô lại tràn ngập dụ ** hoặc của cô, nhảy xuống giường nắm lấy áo tắm dài rơi trên mặt đất, bước nhanh như bay chạy ra khỏi phòng.
“Rầm”, lại một tiếng đập cửa vang đinh tai nhức óc, giống như khiến cho toàn bộ phòng đều đang run rẩy.
Giờ phút này nội tâm cửa phòng là hỏng mất, nó là vô tội mà, dựa theo chủ nhân tiếp tục đạp đá như vậy, cho dù khoá cửa chế tạo từ vàng, sớm hay muộn cũng sẽ về hưu.
Trên giường lớn màu đen, thân thể tuyết trắng hỗn độn rải rác ** dấu vết của cô gái, nhẹ nhàng run lên, tựa như một đóa hoa hồng cuối cùng điêu tàn.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái lại có thể hoảng hốt một chút, tay nắm tay cô không khống chế được tăng thêm lực đạo, thân thể căng chặt cứng đờ tới cực hạn,“Cô khóc cái gì!”Bỗng chốc, đáy mắt mất đi tiêu điểm của Thịnh Vị Ương ngưng tụ một chút.Cánh môi bị giày vò đến sưng đỏ phát ra âm thanh mỏng manh, tựa như rong rêu phiêu đãng trong biển sâu màu đen, cô độc vô vọng, không nơi nương tựa, cô nhìn hình dáng tà mị của anh,“Không khóc, chẳng lẽ còn muốn cười sao?”Sắc mặt lãnh mị của Hoàng Phủ Bạc Ái âm trầm đến gần như nhỏ ra nước,“Thịnh Vị Ương, cô có ý tứ gì?”Chợt, bóp chặt hàm dưới của cô, da thịt trơn nhẵn đụng chạm ở đầu ngón tay, lại có thể vọt qua giống một dòng điện, Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng đè ép lửa giận vọt lên lần nữa,Dưới ánh đèn tràn ngập, anh lại có thể thấy cô cười, giọng nói nhỏ bé yếu ớt, nhẹ đến mức tận cùng, cũng lạnh tới cực hạn, chậm rãi nói,“Tôi đều đã quên, Hoàng Phủ thiếu gia có ham mê b**n th**, tôi phải phối hợp.”……Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động.Không phải bởi vì lời nói của cô, mà là bởi vì nụ cười nhàn nhạt bên môi của cô, rõ ràng là lúm đồng tiền như hoa, lại làm người cảm thấy tuyệt vọng, cười đến tâm lạnh, cười đến đau thương……Ở trong nháy mắt kia, Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể có loại…… cảm giác tội ác?“**sh-it!”Hung hăng cắn răng, phẫn nộ mắng một tiếng.Vừa quăng ngã tay, Hoàng Phủ Bạc Ái liền ra từ bên trong ngây ngô lại tràn ngập dụ ** hoặc của cô, nhảy xuống giường nắm lấy áo tắm dài rơi trên mặt đất, bước nhanh như bay chạy ra khỏi phòng.“Rầm”, lại một tiếng đập cửa vang đinh tai nhức óc, giống như khiến cho toàn bộ phòng đều đang run rẩy.Giờ phút này nội tâm cửa phòng là hỏng mất, nó là vô tội mà, dựa theo chủ nhân tiếp tục đạp đá như vậy, cho dù khoá cửa chế tạo từ vàng, sớm hay muộn cũng sẽ về hưu.Trên giường lớn màu đen, thân thể tuyết trắng hỗn độn rải rác ** dấu vết của cô gái, nhẹ nhàng run lên, tựa như một đóa hoa hồng cuối cùng điêu tàn.