Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 116: Anh cút cho tôi

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayĐám đàn ông tiếp tục spam ing……“Tuyết sơn phi hồ”: “Hoàng Phủ, chạy nhanh, có phải cậu bị người phụ nữ của cậu đá xuống giường không?”“Sở lưu phong thiếu”: “Hay là đuổi ra khỏi phòng?”“Lôi vương Tu La”: “Tiểu Bạc Ái của cậu không được chào đón rồi hả?”“Bạc Ái hắc đế” đột nhiên lại nhảy một câu tin tức,“Vì sao không thể là tôi đuổi cô ấy ra khỏi phòng?”Khóe môi tập thể run rẩy một cái, vô cùng ăn ý phát liên tiếp biểu tình khinh bỉ hướng ngón tay cái xuống.Nha, nếu cậu đuổi người phụ nữ của cậu ra ngoài, lúc này cậu còn có thể nổi giận như vậy ư? Hoàn toàn chính là trợn mắt nói dối!“Thừa tiểu thừa yêu nghiệt” đã phát một biểu tình tà ác,“Hoàng Phủ, chọc người phụ nữ của cậu tức giận cũng không phải chuyện lớn gì.Học cha yêu nghiệt nhà tôi, ôm đùi mẹ tôi gọi ‘ vợ, anh sai rồi ’, lại tặng cậu một câu châm ngôn bốn chữ.”Tập thể đồng loạt bấm một chuỗi dài dấu chấm hỏi,“Cái gì???”“Thừa tiểu thừa yêu nghiệt”: “Không biết xấu hổ!”Tập thể cười ầm lên.……Lôi Nặc đột nhiên vỗ bàn rống, phát một tin tức, “Dựa vào **! Hoàng Phủ chạy!” Lúc này mới phát hiện, biểu tượng của “Bạc Ái hắc đế” trong trò chơi đã tối sầm.Hoàng Phủ Bạc Ái ngồi ở trước máy tính, cũng không có rời khỏi trò chơi, chỉ là ẩn thân, nhìn tin tức Quý Diệc Thừa gửi, trong đầu tự động hiện ra một hình ảnh --Anh ôm đùi Thịnh Vị Ương kêu, “Vị Ương, tôi sai rồi ~~~”Sau đó Thịnh Vị Ương vẻ mặt kiêu ngạo liếc anh, tay áo vung lên, hô to một tiếng, “Hoàng Phủ b**n th**, anh cút cho tôi!”

Editor: May

Đám đàn ông tiếp tục spam ing……

“Tuyết sơn phi hồ”: “Hoàng Phủ, chạy nhanh, có phải cậu bị người phụ nữ của cậu đá xuống giường không?”

“Sở lưu phong thiếu”: “Hay là đuổi ra khỏi phòng?”

“Lôi vương Tu La”: “Tiểu Bạc Ái của cậu không được chào đón rồi hả?”

“Bạc Ái hắc đế” đột nhiên lại nhảy một câu tin tức,

“Vì sao không thể là tôi đuổi cô ấy ra khỏi phòng?”

Khóe môi tập thể run rẩy một cái, vô cùng ăn ý phát liên tiếp biểu tình khinh bỉ hướng ngón tay cái xuống.

Nha, nếu cậu đuổi người phụ nữ của cậu ra ngoài, lúc này cậu còn có thể nổi giận như vậy ư? Hoàn toàn chính là trợn mắt nói dối!

“Thừa tiểu thừa yêu nghiệt” đã phát một biểu tình tà ác,

“Hoàng Phủ, chọc người phụ nữ của cậu tức giận cũng không phải chuyện lớn gì.

Học cha yêu nghiệt nhà tôi, ôm đùi mẹ tôi gọi ‘ vợ, anh sai rồi ’, lại tặng cậu một câu châm ngôn bốn chữ.”

Tập thể đồng loạt bấm một chuỗi dài dấu chấm hỏi,

“Cái gì???”

“Thừa tiểu thừa yêu nghiệt”: “Không biết xấu hổ!”

Tập thể cười ầm lên.

……

Lôi Nặc đột nhiên vỗ bàn rống, phát một tin tức, “Dựa vào **! Hoàng Phủ chạy!” Lúc này mới phát hiện, biểu tượng của “Bạc Ái hắc đế” trong trò chơi đã tối sầm.

Hoàng Phủ Bạc Ái ngồi ở trước máy tính, cũng không có rời khỏi trò chơi, chỉ là ẩn thân, nhìn tin tức Quý Diệc Thừa gửi, trong đầu tự động hiện ra một hình ảnh --

Anh ôm đùi Thịnh Vị Ương kêu, “Vị Ương, tôi sai rồi ~~~”

Sau đó Thịnh Vị Ương vẻ mặt kiêu ngạo liếc anh, tay áo vung lên, hô to một tiếng, “Hoàng Phủ b**n th**, anh cút cho tôi!”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayĐám đàn ông tiếp tục spam ing……“Tuyết sơn phi hồ”: “Hoàng Phủ, chạy nhanh, có phải cậu bị người phụ nữ của cậu đá xuống giường không?”“Sở lưu phong thiếu”: “Hay là đuổi ra khỏi phòng?”“Lôi vương Tu La”: “Tiểu Bạc Ái của cậu không được chào đón rồi hả?”“Bạc Ái hắc đế” đột nhiên lại nhảy một câu tin tức,“Vì sao không thể là tôi đuổi cô ấy ra khỏi phòng?”Khóe môi tập thể run rẩy một cái, vô cùng ăn ý phát liên tiếp biểu tình khinh bỉ hướng ngón tay cái xuống.Nha, nếu cậu đuổi người phụ nữ của cậu ra ngoài, lúc này cậu còn có thể nổi giận như vậy ư? Hoàn toàn chính là trợn mắt nói dối!“Thừa tiểu thừa yêu nghiệt” đã phát một biểu tình tà ác,“Hoàng Phủ, chọc người phụ nữ của cậu tức giận cũng không phải chuyện lớn gì.Học cha yêu nghiệt nhà tôi, ôm đùi mẹ tôi gọi ‘ vợ, anh sai rồi ’, lại tặng cậu một câu châm ngôn bốn chữ.”Tập thể đồng loạt bấm một chuỗi dài dấu chấm hỏi,“Cái gì???”“Thừa tiểu thừa yêu nghiệt”: “Không biết xấu hổ!”Tập thể cười ầm lên.……Lôi Nặc đột nhiên vỗ bàn rống, phát một tin tức, “Dựa vào **! Hoàng Phủ chạy!” Lúc này mới phát hiện, biểu tượng của “Bạc Ái hắc đế” trong trò chơi đã tối sầm.Hoàng Phủ Bạc Ái ngồi ở trước máy tính, cũng không có rời khỏi trò chơi, chỉ là ẩn thân, nhìn tin tức Quý Diệc Thừa gửi, trong đầu tự động hiện ra một hình ảnh --Anh ôm đùi Thịnh Vị Ương kêu, “Vị Ương, tôi sai rồi ~~~”Sau đó Thịnh Vị Ương vẻ mặt kiêu ngạo liếc anh, tay áo vung lên, hô to một tiếng, “Hoàng Phủ b**n th**, anh cút cho tôi!”

Chương 116: Anh cút cho tôi