Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 124: Một đêm cuối cùng

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương lười nhác ngồi dậy từ trên giường, hôm nay nhận được điện thoại Hoàng Phủ Bạc Ái gọi về từ nước Mỹ, đương nhiên không phải cô tiếp, là mẹ Trương tiếp, nói là ngày mai liền đi công tác trở lại.Thịnh Vị Ương giơ thẳng lên trời rít gào một tiếng,“Hoàng Phủ b**n th**, anh liền cả đời ngốc tại nước Mỹ không trở lại được không!”Được rồi, cô biết rõ đó là chuyện không có khả năng.Thịnh Vị Ương mếu máo, chân trần xuống giường, đêm nay là một "đêm một mình” cuối cùng, cô muốn tắm rửa thật tốt, lại thoải mái dễ chịu ngủ một giấc, ngày mai lại bắt đầu mở ra “hình thức chiến đấu”.Thịnh Vị Ương xả nước tắm, sau đó rải thật nhiều cánh hoa hồng, quấy quấy, đến khi tất cả đều nỏi lên bong bóng, chân trắng noãn trước duỗi xuống thử thử, sau đó c** q**n áo và nội y, nằm xuống toàn bộ.……Trong phòng tắm, tràn ngập khí nóng tùy ý lượn lờ.Trong không khí phiêu đãng hương hoa hồng nồng đậm, kính pha lê điêu khắc phủ kín một tầng hơi nước, ngưng kết thành bọt nước tinh tế, chảy trượt xuống dưới.Thịnh Vị Ương nằm ở trong bồn tắm, trong miệng hừ ca, hoàn toàn thả lỏng chính mình, không có chú ý tới tiếng vang huyên náo trong phòng ngủ bên ngoài cửa phòng tắm.Hoàng Phủ Bạc Ái mới vừa đẩy cửa vào phòng, liền nghe thấy từ bên trong phòng tắm truyền ra tiếng hát vui vẻ của cô gái nhỏ,“Tôi muốn tắm rửa, làn da khỏe mạnh……”Một tuần anh đi công tác này, đều là bảo vệ biệt thự điện thoại báo tình huống của Thịnh Vị Ương với anh, cho dù anh gọi điện thoại về biệt thự, cũng đều là mẹ Trương tiếp điện thoại.Anh muốn nói gọi Thịnh Vị Ương tiếp điện thoại, chỉ là khi Hoàng Phủ Bạc Ái ý thức được chính mình lại có thể muốn nghe giọng của cô, liền chợt cuồng nộ ném rơi điện thoại.

Editor: May

Thịnh Vị Ương lười nhác ngồi dậy từ trên giường, hôm nay nhận được điện thoại Hoàng Phủ Bạc Ái gọi về từ nước Mỹ, đương nhiên không phải cô tiếp, là mẹ Trương tiếp, nói là ngày mai liền đi công tác trở lại.

Thịnh Vị Ương giơ thẳng lên trời rít gào một tiếng,

“Hoàng Phủ b**n th**, anh liền cả đời ngốc tại nước Mỹ không trở lại được không!”

Được rồi, cô biết rõ đó là chuyện không có khả năng.

Thịnh Vị Ương mếu máo, chân trần xuống giường, đêm nay là một "đêm một mình” cuối cùng, cô muốn tắm rửa thật tốt, lại thoải mái dễ chịu ngủ một giấc, ngày mai lại bắt đầu mở ra “hình thức chiến đấu”.

Thịnh Vị Ương xả nước tắm, sau đó rải thật nhiều cánh hoa hồng, quấy quấy, đến khi tất cả đều nỏi lên bong bóng, chân trắng noãn trước duỗi xuống thử thử, sau đó c** q**n áo và nội y, nằm xuống toàn bộ.

……

Trong phòng tắm, tràn ngập khí nóng tùy ý lượn lờ.

Trong không khí phiêu đãng hương hoa hồng nồng đậm, kính pha lê điêu khắc phủ kín một tầng hơi nước, ngưng kết thành bọt nước tinh tế, chảy trượt xuống dưới.

Thịnh Vị Ương nằm ở trong bồn tắm, trong miệng hừ ca, hoàn toàn thả lỏng chính mình, không có chú ý tới tiếng vang huyên náo trong phòng ngủ bên ngoài cửa phòng tắm.

Hoàng Phủ Bạc Ái mới vừa đẩy cửa vào phòng, liền nghe thấy từ bên trong phòng tắm truyền ra tiếng hát vui vẻ của cô gái nhỏ,

“Tôi muốn tắm rửa, làn da khỏe mạnh……”

Một tuần anh đi công tác này, đều là bảo vệ biệt thự điện thoại báo tình huống của Thịnh Vị Ương với anh, cho dù anh gọi điện thoại về biệt thự, cũng đều là mẹ Trương tiếp điện thoại.

Anh muốn nói gọi Thịnh Vị Ương tiếp điện thoại, chỉ là khi Hoàng Phủ Bạc Ái ý thức được chính mình lại có thể muốn nghe giọng của cô, liền chợt cuồng nộ ném rơi điện thoại.

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương lười nhác ngồi dậy từ trên giường, hôm nay nhận được điện thoại Hoàng Phủ Bạc Ái gọi về từ nước Mỹ, đương nhiên không phải cô tiếp, là mẹ Trương tiếp, nói là ngày mai liền đi công tác trở lại.Thịnh Vị Ương giơ thẳng lên trời rít gào một tiếng,“Hoàng Phủ b**n th**, anh liền cả đời ngốc tại nước Mỹ không trở lại được không!”Được rồi, cô biết rõ đó là chuyện không có khả năng.Thịnh Vị Ương mếu máo, chân trần xuống giường, đêm nay là một "đêm một mình” cuối cùng, cô muốn tắm rửa thật tốt, lại thoải mái dễ chịu ngủ một giấc, ngày mai lại bắt đầu mở ra “hình thức chiến đấu”.Thịnh Vị Ương xả nước tắm, sau đó rải thật nhiều cánh hoa hồng, quấy quấy, đến khi tất cả đều nỏi lên bong bóng, chân trắng noãn trước duỗi xuống thử thử, sau đó c** q**n áo và nội y, nằm xuống toàn bộ.……Trong phòng tắm, tràn ngập khí nóng tùy ý lượn lờ.Trong không khí phiêu đãng hương hoa hồng nồng đậm, kính pha lê điêu khắc phủ kín một tầng hơi nước, ngưng kết thành bọt nước tinh tế, chảy trượt xuống dưới.Thịnh Vị Ương nằm ở trong bồn tắm, trong miệng hừ ca, hoàn toàn thả lỏng chính mình, không có chú ý tới tiếng vang huyên náo trong phòng ngủ bên ngoài cửa phòng tắm.Hoàng Phủ Bạc Ái mới vừa đẩy cửa vào phòng, liền nghe thấy từ bên trong phòng tắm truyền ra tiếng hát vui vẻ của cô gái nhỏ,“Tôi muốn tắm rửa, làn da khỏe mạnh……”Một tuần anh đi công tác này, đều là bảo vệ biệt thự điện thoại báo tình huống của Thịnh Vị Ương với anh, cho dù anh gọi điện thoại về biệt thự, cũng đều là mẹ Trương tiếp điện thoại.Anh muốn nói gọi Thịnh Vị Ương tiếp điện thoại, chỉ là khi Hoàng Phủ Bạc Ái ý thức được chính mình lại có thể muốn nghe giọng của cô, liền chợt cuồng nộ ném rơi điện thoại.

Chương 124: Một đêm cuối cùng