Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 166: Cũng có lúc đáng yêu như vậy

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNgoài cửa phòng khách, hai bảo vệ nỗ lực giữ vững cương vị công tác, nghe mỗi người một caai “kiểu đối thoại rít gào” của đàn ông và phụ nữ trong biệt thự, vô cùng ăn ý bả vai đồng thời cuồng run lên.Đây là từ trước tới nay, lần đầu tiên cảm thấy hóa ra Bạc Ái thiếu gia nhà bọn họ cũng không phải quá kh*ng b*, lại có thể cũng có lúc đáng yêu như vậy.Khóe môi hung hăng kéo ra một chút, không được, sắp nghẹn cười đến nội thương.Cơ bắp gương mặt Hoàng Phủ Bạc Ái run rẩy vặn vẹo, ở dưới ánh nhìn soi mói bốc ánh sáng lục của cô gái nào đó, lúc này mới móc ví tiền ra.Hoàng Phủ Bạc Ái rút tấm thẻ vàng ra, giơ tay đưa qua.Thịnh Vị Ương nháy mắt có loại cảm giác thổ hào quen thuộc “Đại gia cho cô cô liền cầm”, lại thật sự nhịn không được nội tâm bực bội, nghiến răng nghiến lợi nói,“Hoàng Phủ thiếu gia, anh cảm thấy đi chợ bán thức ăn mua ba đồng rưỡi một cân hành lá, thật sự dùng đến thẻ vàng cao quý cấp bậc đại khí này của ngài ư?Phỏng chừng tôi vừa mới lấy thẻ này ra, thím mua thức ăn người ta liền trực tiếp xem tôi thành bệnh tâm thần đuổi tôi đi rồi!”Thịnh Vị Ương không còn lời nào hỏi trời xanh,“Đứa nhỏ này, rốt cuộc có bao nhiêu không dính khói lửa phàm tục hả……→_→”……Thịnh Vị Ương hít một hơi thật sâu, lại phun ra,“Hoàng Phủ thiếu gia, xin cho tôi tờ tiền mặt màu hồng được không?”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái điên cuồng co rút, đen mặt.Trong ví tiền của anh cũng không có tiền mặt, tất cả đều là chi phiếu và thẻ vàng, tất cả két sắt cũng đều là đô la, còn chưa kịp đổi thành nhân dân tệ.

Editor: May

Ngoài cửa phòng khách, hai bảo vệ nỗ lực giữ vững cương vị công tác, nghe mỗi người một caai “kiểu đối thoại rít gào” của đàn ông và phụ nữ trong biệt thự, vô cùng ăn ý bả vai đồng thời cuồng run lên.

Đây là từ trước tới nay, lần đầu tiên cảm thấy hóa ra Bạc Ái thiếu gia nhà bọn họ cũng không phải quá kh*ng b*, lại có thể cũng có lúc đáng yêu như vậy.

Khóe môi hung hăng kéo ra một chút, không được, sắp nghẹn cười đến nội thương.

Cơ bắp gương mặt Hoàng Phủ Bạc Ái run rẩy vặn vẹo, ở dưới ánh nhìn soi mói bốc ánh sáng lục của cô gái nào đó, lúc này mới móc ví tiền ra.

Hoàng Phủ Bạc Ái rút tấm thẻ vàng ra, giơ tay đưa qua.

Thịnh Vị Ương nháy mắt có loại cảm giác thổ hào quen thuộc “Đại gia cho cô cô liền cầm”, lại thật sự nhịn không được nội tâm bực bội, nghiến răng nghiến lợi nói,

“Hoàng Phủ thiếu gia, anh cảm thấy đi chợ bán thức ăn mua ba đồng rưỡi một cân hành lá, thật sự dùng đến thẻ vàng cao quý cấp bậc đại khí này của ngài ư?

Phỏng chừng tôi vừa mới lấy thẻ này ra, thím mua thức ăn người ta liền trực tiếp xem tôi thành bệnh tâm thần đuổi tôi đi rồi!”

Thịnh Vị Ương không còn lời nào hỏi trời xanh,

“Đứa nhỏ này, rốt cuộc có bao nhiêu không dính khói lửa phàm tục hả……→_→”

……

Thịnh Vị Ương hít một hơi thật sâu, lại phun ra,

“Hoàng Phủ thiếu gia, xin cho tôi tờ tiền mặt màu hồng được không?”

Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái điên cuồng co rút, đen mặt.

Trong ví tiền của anh cũng không có tiền mặt, tất cả đều là chi phiếu và thẻ vàng, tất cả két sắt cũng đều là đô la, còn chưa kịp đổi thành nhân dân tệ.

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNgoài cửa phòng khách, hai bảo vệ nỗ lực giữ vững cương vị công tác, nghe mỗi người một caai “kiểu đối thoại rít gào” của đàn ông và phụ nữ trong biệt thự, vô cùng ăn ý bả vai đồng thời cuồng run lên.Đây là từ trước tới nay, lần đầu tiên cảm thấy hóa ra Bạc Ái thiếu gia nhà bọn họ cũng không phải quá kh*ng b*, lại có thể cũng có lúc đáng yêu như vậy.Khóe môi hung hăng kéo ra một chút, không được, sắp nghẹn cười đến nội thương.Cơ bắp gương mặt Hoàng Phủ Bạc Ái run rẩy vặn vẹo, ở dưới ánh nhìn soi mói bốc ánh sáng lục của cô gái nào đó, lúc này mới móc ví tiền ra.Hoàng Phủ Bạc Ái rút tấm thẻ vàng ra, giơ tay đưa qua.Thịnh Vị Ương nháy mắt có loại cảm giác thổ hào quen thuộc “Đại gia cho cô cô liền cầm”, lại thật sự nhịn không được nội tâm bực bội, nghiến răng nghiến lợi nói,“Hoàng Phủ thiếu gia, anh cảm thấy đi chợ bán thức ăn mua ba đồng rưỡi một cân hành lá, thật sự dùng đến thẻ vàng cao quý cấp bậc đại khí này của ngài ư?Phỏng chừng tôi vừa mới lấy thẻ này ra, thím mua thức ăn người ta liền trực tiếp xem tôi thành bệnh tâm thần đuổi tôi đi rồi!”Thịnh Vị Ương không còn lời nào hỏi trời xanh,“Đứa nhỏ này, rốt cuộc có bao nhiêu không dính khói lửa phàm tục hả……→_→”……Thịnh Vị Ương hít một hơi thật sâu, lại phun ra,“Hoàng Phủ thiếu gia, xin cho tôi tờ tiền mặt màu hồng được không?”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái điên cuồng co rút, đen mặt.Trong ví tiền của anh cũng không có tiền mặt, tất cả đều là chi phiếu và thẻ vàng, tất cả két sắt cũng đều là đô la, còn chưa kịp đổi thành nhân dân tệ.

Chương 166: Cũng có lúc đáng yêu như vậy