Hà Tất năm nay 25 tuổi, là một trợ lý nghệ sĩ, một tay mơ điển hình. Y là đổi nghề giữa chừng, trước đó y từng làm lập trình viên, từng bán ma lạt năng (1), từng đi bốc gạch, từng rửa bát thuê, cái gì cũng làm, mà toàn làm không tốt. Mẹ y nói: “Không phải mày có đứa bạn làm ở bệnh viện sao, hay là nhờ nó kiểm tra hộ xem đầu óc có bị làm sao không”. Hà Tất phi thường uỷ khuất, chẳng qua y chỉ hơi vụng về tí thôi, nếu dựa vào gương mặt để kiếm cơm thì chắc không thành vấn đề. Thế là y liền gọi điện cho một bằng hữu đang làm ở công ty điện ảnh, hỏi xem công ty có đang tuyển chọn minh tinh không. Vị bằng hữu kia khinh bỉ một trận. “Minh tinh không tuyển, nhưng đang tuyển trợ lý minh tinh đấy”. “Là làm cái gì?” “Ăn uống ngủ nghỉ của nghệ sĩ đều do trợ lý quản”. Hà Tất nghĩ nghĩ, công việc này hẳn là không có gì quá khó khăn, biết đâu lúc cùng nghệ sĩ ra ngoài lại có người coi trọng y, cho y đi chụp ảnh diễn xuất, lúc đấy chẳng phải là mộng tưởng hoá thật rồi sao! Vì thế, ngày hôm sau Hà…
Chương 22
Hà TấtTác giả: Tiểu Nhất TảTruyện Đam MỹHà Tất năm nay 25 tuổi, là một trợ lý nghệ sĩ, một tay mơ điển hình. Y là đổi nghề giữa chừng, trước đó y từng làm lập trình viên, từng bán ma lạt năng (1), từng đi bốc gạch, từng rửa bát thuê, cái gì cũng làm, mà toàn làm không tốt. Mẹ y nói: “Không phải mày có đứa bạn làm ở bệnh viện sao, hay là nhờ nó kiểm tra hộ xem đầu óc có bị làm sao không”. Hà Tất phi thường uỷ khuất, chẳng qua y chỉ hơi vụng về tí thôi, nếu dựa vào gương mặt để kiếm cơm thì chắc không thành vấn đề. Thế là y liền gọi điện cho một bằng hữu đang làm ở công ty điện ảnh, hỏi xem công ty có đang tuyển chọn minh tinh không. Vị bằng hữu kia khinh bỉ một trận. “Minh tinh không tuyển, nhưng đang tuyển trợ lý minh tinh đấy”. “Là làm cái gì?” “Ăn uống ngủ nghỉ của nghệ sĩ đều do trợ lý quản”. Hà Tất nghĩ nghĩ, công việc này hẳn là không có gì quá khó khăn, biết đâu lúc cùng nghệ sĩ ra ngoài lại có người coi trọng y, cho y đi chụp ảnh diễn xuất, lúc đấy chẳng phải là mộng tưởng hoá thật rồi sao! Vì thế, ngày hôm sau Hà… Hà Tất cũng biết mình hà tất phải làm thế, làm bánh ngọt cho người ta, kết quả hơn nửa đêm người ta mới trở về.Y nhìn đồng hồ, được chứ, đã qua mười hai giờ rồi, sinh nhật vì thế cũng qua luôn.Từ Ipad truyền ra thanh âm, là một lời thoại của Cố Tuyên Duy.“Anh yêu em, anh nguyện ý vì em làm tất thảy, em nói muốn trái tim của anh, anh cũng có thể móc ra cho em xem”.Lời thoại sến muốn chết, Cố Tuyên Duy uống rượu vào cảm thấy thực con mẹ nó cảm động. Nếu có người nói với hắn câu này, hắn nhất định sẽ không nói hai lời mà thượng người kia.Nhưng mà không có ai.“Cậu làm gì đấy? Hơn nửa đêm không ngủ, xem phim của tôi rồi tự sướng à?” Cố Tuyên Duy đi qua, một thân mùi rượu.Hà Tất ngửi ngửi, chu môi. “Anh uống rượu?”“Tôi uống nước tiểu!”
Hà Tất cũng biết mình hà tất phải làm thế, làm bánh ngọt cho người ta, kết quả hơn nửa đêm người ta mới trở về.
Y nhìn đồng hồ, được chứ, đã qua mười hai giờ rồi, sinh nhật vì thế cũng qua luôn.
Từ Ipad truyền ra thanh âm, là một lời thoại của Cố Tuyên Duy.
“Anh yêu em, anh nguyện ý vì em làm tất thảy, em nói muốn trái tim của anh, anh cũng có thể móc ra cho em xem”.
Lời thoại sến muốn chết, Cố Tuyên Duy uống rượu vào cảm thấy thực con mẹ nó cảm động. Nếu có người nói với hắn câu này, hắn nhất định sẽ không nói hai lời mà thượng người kia.
Nhưng mà không có ai.
“Cậu làm gì đấy? Hơn nửa đêm không ngủ, xem phim của tôi rồi tự sướng à?” Cố Tuyên Duy đi qua, một thân mùi rượu.
Hà Tất ngửi ngửi, chu môi. “Anh uống rượu?”
“Tôi uống nước tiểu!”
Hà TấtTác giả: Tiểu Nhất TảTruyện Đam MỹHà Tất năm nay 25 tuổi, là một trợ lý nghệ sĩ, một tay mơ điển hình. Y là đổi nghề giữa chừng, trước đó y từng làm lập trình viên, từng bán ma lạt năng (1), từng đi bốc gạch, từng rửa bát thuê, cái gì cũng làm, mà toàn làm không tốt. Mẹ y nói: “Không phải mày có đứa bạn làm ở bệnh viện sao, hay là nhờ nó kiểm tra hộ xem đầu óc có bị làm sao không”. Hà Tất phi thường uỷ khuất, chẳng qua y chỉ hơi vụng về tí thôi, nếu dựa vào gương mặt để kiếm cơm thì chắc không thành vấn đề. Thế là y liền gọi điện cho một bằng hữu đang làm ở công ty điện ảnh, hỏi xem công ty có đang tuyển chọn minh tinh không. Vị bằng hữu kia khinh bỉ một trận. “Minh tinh không tuyển, nhưng đang tuyển trợ lý minh tinh đấy”. “Là làm cái gì?” “Ăn uống ngủ nghỉ của nghệ sĩ đều do trợ lý quản”. Hà Tất nghĩ nghĩ, công việc này hẳn là không có gì quá khó khăn, biết đâu lúc cùng nghệ sĩ ra ngoài lại có người coi trọng y, cho y đi chụp ảnh diễn xuất, lúc đấy chẳng phải là mộng tưởng hoá thật rồi sao! Vì thế, ngày hôm sau Hà… Hà Tất cũng biết mình hà tất phải làm thế, làm bánh ngọt cho người ta, kết quả hơn nửa đêm người ta mới trở về.Y nhìn đồng hồ, được chứ, đã qua mười hai giờ rồi, sinh nhật vì thế cũng qua luôn.Từ Ipad truyền ra thanh âm, là một lời thoại của Cố Tuyên Duy.“Anh yêu em, anh nguyện ý vì em làm tất thảy, em nói muốn trái tim của anh, anh cũng có thể móc ra cho em xem”.Lời thoại sến muốn chết, Cố Tuyên Duy uống rượu vào cảm thấy thực con mẹ nó cảm động. Nếu có người nói với hắn câu này, hắn nhất định sẽ không nói hai lời mà thượng người kia.Nhưng mà không có ai.“Cậu làm gì đấy? Hơn nửa đêm không ngủ, xem phim của tôi rồi tự sướng à?” Cố Tuyên Duy đi qua, một thân mùi rượu.Hà Tất ngửi ngửi, chu môi. “Anh uống rượu?”“Tôi uống nước tiểu!”