Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 229: Vẫn luôn đang tìm thiếu phu nhân
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayBạc Tam trước mặt không cẩn thận nhìn thấy, nháy mắt cánh tay nổi lên một tầng da gà, anh giống như đột nhiên hiểu được vì sao gần đây thiếu gia luôn nổi bão.Bởi vì, thiếu phu nhân hoàn toàn cũng là một chủ nhân không dễ chọc mà……→_→Sau khi cúp điện thoại, Thịnh Vị Ương yên lặng sửa ghi chú “Bạc Ái ca ca” của mỗ nam trong điện thoại lại, “Quỷ ấu trĩ”.……Trở lại biệt thự, vừa vào cửa, Thịnh Vị Ương liền phát hiện biến hóa trong phòng.Phòng khách, nhà ăn bao gồm phòng bếp, tất cả trên sàn nhà đều trải lên một tầng thảm lông chồn tuyết mịn màu trắng.Thịnh Vị Ương chân trần đạp lên phía trên, cực kỳ thoải mái, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ Thái thượng hoàng bởi vì cô mới trải thảm này?Quyết đoán lại tát một cái “bốp” lên đầu, Thịnh Vị Ương, mày lại tự mình đa tình!Thịnh Vị Ương gọi người đàn ông trên ghế sô pha,“Hoàng Phủ ba tuổi, tôi đã trở về.”Mỗ nam cố ý giả vờ không nghe thấy, tiếp tục xem tin tức tài chính và kinh tế buổi tối trong TV, trong lòng oán hận hừ lạnh, đi ra ngoài dạo phố, trở về liền khoe khoang thành đức hạnh hư hỏng này!Chờ khóe mắt anh quét qua, phòng khách đâu còn thân ảnh con báo nhỏ kia!Thịnh Vị Ương đã sớm mang theo quần áo mới mua “bình bịch” đi lên lầu, phía sau, Bạc Tam đứng ở cửa phòng khách, nghẹn cười bả vai trực tiếp run rẩy đến tựa như bệnh điên phát tác.……Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng đảo qua, Bạc Tam yên lặng dời tầm mắt, căng da đầu lại tiến lên một bước, bắt đầu hội báo công việc,“Thiếu gia, trên đường trở về Lục Bắc Huân theo một đoạn đường, chỉ là bị tôi bỏ rơi, thiếu phu nhân không biết. Gần đây Lục Bắc Huân vẫn luôn đang tìm thiếu phu nhân.”Chợt, mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt hung ác,“Chuyện này chú xem rồi làm.”Dám mơ ước phụ nữ của Hoàng Phủ Bạc Ái, trước nay đều sẽ không có kết cục tốt!“Vâng, thiếu gia.” “Vèo” một tiếng, Bạc Tam tự động biến mất, anh mới không muốn đụng đầu pháo!
Editor: May
Bạc Tam trước mặt không cẩn thận nhìn thấy, nháy mắt cánh tay nổi lên một tầng da gà, anh giống như đột nhiên hiểu được vì sao gần đây thiếu gia luôn nổi bão.
Bởi vì, thiếu phu nhân hoàn toàn cũng là một chủ nhân không dễ chọc mà……→_→
Sau khi cúp điện thoại, Thịnh Vị Ương yên lặng sửa ghi chú “Bạc Ái ca ca” của mỗ nam trong điện thoại lại, “Quỷ ấu trĩ”.
……
Trở lại biệt thự, vừa vào cửa, Thịnh Vị Ương liền phát hiện biến hóa trong phòng.
Phòng khách, nhà ăn bao gồm phòng bếp, tất cả trên sàn nhà đều trải lên một tầng thảm lông chồn tuyết mịn màu trắng.
Thịnh Vị Ương chân trần đạp lên phía trên, cực kỳ thoải mái, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ Thái thượng hoàng bởi vì cô mới trải thảm này?
Quyết đoán lại tát một cái “bốp” lên đầu, Thịnh Vị Ương, mày lại tự mình đa tình!
Thịnh Vị Ương gọi người đàn ông trên ghế sô pha,
“Hoàng Phủ ba tuổi, tôi đã trở về.”
Mỗ nam cố ý giả vờ không nghe thấy, tiếp tục xem tin tức tài chính và kinh tế buổi tối trong TV, trong lòng oán hận hừ lạnh, đi ra ngoài dạo phố, trở về liền khoe khoang thành đức hạnh hư hỏng này!
Chờ khóe mắt anh quét qua, phòng khách đâu còn thân ảnh con báo nhỏ kia!
Thịnh Vị Ương đã sớm mang theo quần áo mới mua “bình bịch” đi lên lầu, phía sau, Bạc Tam đứng ở cửa phòng khách, nghẹn cười bả vai trực tiếp run rẩy đến tựa như bệnh điên phát tác.
……
Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng đảo qua, Bạc Tam yên lặng dời tầm mắt, căng da đầu lại tiến lên một bước, bắt đầu hội báo công việc,
“Thiếu gia, trên đường trở về Lục Bắc Huân theo một đoạn đường, chỉ là bị tôi bỏ rơi, thiếu phu nhân không biết. Gần đây Lục Bắc Huân vẫn luôn đang tìm thiếu phu nhân.”
Chợt, mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt hung ác,
“Chuyện này chú xem rồi làm.”
Dám mơ ước phụ nữ của Hoàng Phủ Bạc Ái, trước nay đều sẽ không có kết cục tốt!
“Vâng, thiếu gia.” “Vèo” một tiếng, Bạc Tam tự động biến mất, anh mới không muốn đụng đầu pháo!
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayBạc Tam trước mặt không cẩn thận nhìn thấy, nháy mắt cánh tay nổi lên một tầng da gà, anh giống như đột nhiên hiểu được vì sao gần đây thiếu gia luôn nổi bão.Bởi vì, thiếu phu nhân hoàn toàn cũng là một chủ nhân không dễ chọc mà……→_→Sau khi cúp điện thoại, Thịnh Vị Ương yên lặng sửa ghi chú “Bạc Ái ca ca” của mỗ nam trong điện thoại lại, “Quỷ ấu trĩ”.……Trở lại biệt thự, vừa vào cửa, Thịnh Vị Ương liền phát hiện biến hóa trong phòng.Phòng khách, nhà ăn bao gồm phòng bếp, tất cả trên sàn nhà đều trải lên một tầng thảm lông chồn tuyết mịn màu trắng.Thịnh Vị Ương chân trần đạp lên phía trên, cực kỳ thoải mái, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ Thái thượng hoàng bởi vì cô mới trải thảm này?Quyết đoán lại tát một cái “bốp” lên đầu, Thịnh Vị Ương, mày lại tự mình đa tình!Thịnh Vị Ương gọi người đàn ông trên ghế sô pha,“Hoàng Phủ ba tuổi, tôi đã trở về.”Mỗ nam cố ý giả vờ không nghe thấy, tiếp tục xem tin tức tài chính và kinh tế buổi tối trong TV, trong lòng oán hận hừ lạnh, đi ra ngoài dạo phố, trở về liền khoe khoang thành đức hạnh hư hỏng này!Chờ khóe mắt anh quét qua, phòng khách đâu còn thân ảnh con báo nhỏ kia!Thịnh Vị Ương đã sớm mang theo quần áo mới mua “bình bịch” đi lên lầu, phía sau, Bạc Tam đứng ở cửa phòng khách, nghẹn cười bả vai trực tiếp run rẩy đến tựa như bệnh điên phát tác.……Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng đảo qua, Bạc Tam yên lặng dời tầm mắt, căng da đầu lại tiến lên một bước, bắt đầu hội báo công việc,“Thiếu gia, trên đường trở về Lục Bắc Huân theo một đoạn đường, chỉ là bị tôi bỏ rơi, thiếu phu nhân không biết. Gần đây Lục Bắc Huân vẫn luôn đang tìm thiếu phu nhân.”Chợt, mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt hung ác,“Chuyện này chú xem rồi làm.”Dám mơ ước phụ nữ của Hoàng Phủ Bạc Ái, trước nay đều sẽ không có kết cục tốt!“Vâng, thiếu gia.” “Vèo” một tiếng, Bạc Tam tự động biến mất, anh mới không muốn đụng đầu pháo!