Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 231: Cảm giác gia đình
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương ghét bỏ liếc mắt nhìn anh một cái, ném xuống một câu,“Được rồi, anh thích là được.”Sau đó hừ ca xoay người đi đến phòng bếp.Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Vị thiếu gia nào đó đột nhiên hối hận vì mua cái bàn trang điểm kia, hiện tại cầm ném ra ngoài còn kịp không?……Trong phòng bếp, Thịnh Vị Ương thấy thịt bò mới mua trong tủ lạnh,“Hoàng Phủ ba tuổi, buổi tối ăn bò bít tết thế nào?”Vị Bạc Ái thiếu gia nào đó còn đang rối rắm vấn đề rốt cuộc có nên ném bàn trang điểm hay không, hoàn toàn không nghe được vấn đề của Thịnh Vị Ương.Thịnh Vị Ương nhướng đuôi lông mày.Thôi, không cần hỏi ý kiến của anh, cô làm cái gì anh liền ăn cái đó, không được lựa chọn.Khoảng bốn mươi phút sau, Thịnh Vị Ương bưng hai dĩa bò bít tết tiêu đen kiểu Pháp ra, đặt ở trên bàn cơm, còn có súp bắp, Hoàng Phủ Bạc Ái thích ăn bắp.“Hoàng Phủ ba tuổi, rửa tay ăn cơm.”Hoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc ngẩng đầu, lại ngơ ngẩn.Nhà ăn, đèn treo thủy tinh phát ra ánh sáng nhu hòa, nhẹ nhàng chảy ở trên da thịt ngọc bạch của cô gái, thấm phấn hồng hơi mỏng.Cô hơi cong eo, dọn xong chén đũa, một luồng tóc dài rơi xuống, lại búi đến phía sau, mặt mày dịu dàng, ý cười liễm diễm.Trong không khí phiêu đãng tràn đầy mùi hương nồng đậm.……Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể nhìn đến ngây người, ánh mắt sâu đen có chút mê ly, môi mỏng hơi mở ra, có chút lạnh lẽo.Đây là cảm giác gia đình đi,Thịnh Vị Ương gặp khách đại sảnh không động tĩnh, hơi hơi ngẩng đầu nói,“Không phải anh sớm kêu đói bụng à, sao còn không qua đây?”Lại đụng vào trong đôi mắt sâu của người đàn ông, không khí bay ngập hương thơm nồng, đột nhiên trở nên có chút kỳ quái.
Editor: May
Thịnh Vị Ương ghét bỏ liếc mắt nhìn anh một cái, ném xuống một câu,
“Được rồi, anh thích là được.”
Sau đó hừ ca xoay người đi đến phòng bếp.
Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”
Vị thiếu gia nào đó đột nhiên hối hận vì mua cái bàn trang điểm kia, hiện tại cầm ném ra ngoài còn kịp không?
……
Trong phòng bếp, Thịnh Vị Ương thấy thịt bò mới mua trong tủ lạnh,
“Hoàng Phủ ba tuổi, buổi tối ăn bò bít tết thế nào?”
Vị Bạc Ái thiếu gia nào đó còn đang rối rắm vấn đề rốt cuộc có nên ném bàn trang điểm hay không, hoàn toàn không nghe được vấn đề của Thịnh Vị Ương.
Thịnh Vị Ương nhướng đuôi lông mày.
Thôi, không cần hỏi ý kiến của anh, cô làm cái gì anh liền ăn cái đó, không được lựa chọn.
Khoảng bốn mươi phút sau, Thịnh Vị Ương bưng hai dĩa bò bít tết tiêu đen kiểu Pháp ra, đặt ở trên bàn cơm, còn có súp bắp, Hoàng Phủ Bạc Ái thích ăn bắp.
“Hoàng Phủ ba tuổi, rửa tay ăn cơm.”
Hoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc ngẩng đầu, lại ngơ ngẩn.
Nhà ăn, đèn treo thủy tinh phát ra ánh sáng nhu hòa, nhẹ nhàng chảy ở trên da thịt ngọc bạch của cô gái, thấm phấn hồng hơi mỏng.
Cô hơi cong eo, dọn xong chén đũa, một luồng tóc dài rơi xuống, lại búi đến phía sau, mặt mày dịu dàng, ý cười liễm diễm.
Trong không khí phiêu đãng tràn đầy mùi hương nồng đậm.
……
Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể nhìn đến ngây người, ánh mắt sâu đen có chút mê ly, môi mỏng hơi mở ra, có chút lạnh lẽo.
Đây là cảm giác gia đình đi,
Thịnh Vị Ương gặp khách đại sảnh không động tĩnh, hơi hơi ngẩng đầu nói,
“Không phải anh sớm kêu đói bụng à, sao còn không qua đây?”
Lại đụng vào trong đôi mắt sâu của người đàn ông, không khí bay ngập hương thơm nồng, đột nhiên trở nên có chút kỳ quái.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương ghét bỏ liếc mắt nhìn anh một cái, ném xuống một câu,“Được rồi, anh thích là được.”Sau đó hừ ca xoay người đi đến phòng bếp.Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Vị thiếu gia nào đó đột nhiên hối hận vì mua cái bàn trang điểm kia, hiện tại cầm ném ra ngoài còn kịp không?……Trong phòng bếp, Thịnh Vị Ương thấy thịt bò mới mua trong tủ lạnh,“Hoàng Phủ ba tuổi, buổi tối ăn bò bít tết thế nào?”Vị Bạc Ái thiếu gia nào đó còn đang rối rắm vấn đề rốt cuộc có nên ném bàn trang điểm hay không, hoàn toàn không nghe được vấn đề của Thịnh Vị Ương.Thịnh Vị Ương nhướng đuôi lông mày.Thôi, không cần hỏi ý kiến của anh, cô làm cái gì anh liền ăn cái đó, không được lựa chọn.Khoảng bốn mươi phút sau, Thịnh Vị Ương bưng hai dĩa bò bít tết tiêu đen kiểu Pháp ra, đặt ở trên bàn cơm, còn có súp bắp, Hoàng Phủ Bạc Ái thích ăn bắp.“Hoàng Phủ ba tuổi, rửa tay ăn cơm.”Hoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc ngẩng đầu, lại ngơ ngẩn.Nhà ăn, đèn treo thủy tinh phát ra ánh sáng nhu hòa, nhẹ nhàng chảy ở trên da thịt ngọc bạch của cô gái, thấm phấn hồng hơi mỏng.Cô hơi cong eo, dọn xong chén đũa, một luồng tóc dài rơi xuống, lại búi đến phía sau, mặt mày dịu dàng, ý cười liễm diễm.Trong không khí phiêu đãng tràn đầy mùi hương nồng đậm.……Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể nhìn đến ngây người, ánh mắt sâu đen có chút mê ly, môi mỏng hơi mở ra, có chút lạnh lẽo.Đây là cảm giác gia đình đi,Thịnh Vị Ương gặp khách đại sảnh không động tĩnh, hơi hơi ngẩng đầu nói,“Không phải anh sớm kêu đói bụng à, sao còn không qua đây?”Lại đụng vào trong đôi mắt sâu của người đàn ông, không khí bay ngập hương thơm nồng, đột nhiên trở nên có chút kỳ quái.