Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 274: Còn muốn diễn tới khi nào?

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNhìn Hoàng Phủ Bạc Ái tựa như cương thi đi tới ngồi xuống, lông mày Thịnh Vị Ương nhíu lại càng chặt.Nha! Rốt cuộc buổi tối hôm nay tên này làm sao vậy?Thịnh Vị Ương bày hai bộ chén đũa, lúc cô và Jay ăn cơm ở nhà hàng cô cũng không ăn nhiều lắm, vừa rồi khi nấu cơm bụng đều đang “Thầm thì” kêu.Thịnh Vị Ương lại trừng mắt liếc nhìn Hoàng Phủ Bạc Ái một cái.Hừ ~!Quỷ ấu trĩ, đều là bởi vì anh, đáng tiếc bò bít tết đắt như vậy, còn có thịt gan ngỗng tôi thích nhất, anh lại có thể trả lại bày bản mặt này tôi xem!Thịnh Vị Ương ngồi xuống ở bên cạnh Hoàng Phủ Bạc Ái, múc chén canh uống một ngụm, cầm lòng không đậu cười cong khóe mắt.Quả nhiên, vẫn là mỹ thực có thể trấn an lòng người nhất!Thịnh Vị Ương lại hung hăng liếc khóe mắt, Hoàng Phủ ba tuổi, anh nha thích tức giận, tốt nhất thật sự có thể tức no! Vậy một nồi canh nấm này đều là của tôi!……Qua ba phút, Hoàng Phủ Bạc Ái vẫn không nhúc nhích ngồi ở bên bàn ăn, cũng không động đũa ăn cơm.Thịnh Vị Ương cho rằng Hoàng Phủ Bạc Ái đây lại là Thái thượng hoàng đùa giỡn tính tình, cần chờ người hầu hạ mới được, nhận mệnh buông đũa, cầm lấy chén sứ trước mặt anh,“Hoàng Phủ ba tuổi, đây chính là canh nấm tôi đặc biệt nấu cho anh.”Nói xong, Thịnh Vị Ương bưng chén đựng canh nóng đưa qua.Cách khí nóng hôi hổi, nhìn hai má lúm đồng tiền như hoa của cô, con mắt sáng trầm tĩnh, giống như nở rộ vô số đóa hoa đào phấn hồng.Thịnh Vị Ương, Kiệt Hận Thiên đã trở lại, cô liền cao hứng như vậy sao? Cao hứng đến thậm chí cười với tôi đến càn rỡ như vậy?Chợt, mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt u ám! Đáy mắt tuôn sóng ngầm hắc ám khát máu, giọng nói hung ác nham hiểm tàn nhẫn giống như chảy ra từ trong địa ngục,“Thịnh Vị Ương, cô còn muốn diễn tới khi nào!”……

Editor: May

Nhìn Hoàng Phủ Bạc Ái tựa như cương thi đi tới ngồi xuống, lông mày Thịnh Vị Ương nhíu lại càng chặt.

Nha! Rốt cuộc buổi tối hôm nay tên này làm sao vậy?

Thịnh Vị Ương bày hai bộ chén đũa, lúc cô và Jay ăn cơm ở nhà hàng cô cũng không ăn nhiều lắm, vừa rồi khi nấu cơm bụng đều đang “Thầm thì” kêu.

Thịnh Vị Ương lại trừng mắt liếc nhìn Hoàng Phủ Bạc Ái một cái.

Hừ ~!

Quỷ ấu trĩ, đều là bởi vì anh, đáng tiếc bò bít tết đắt như vậy, còn có thịt gan ngỗng tôi thích nhất, anh lại có thể trả lại bày bản mặt này tôi xem!

Thịnh Vị Ương ngồi xuống ở bên cạnh Hoàng Phủ Bạc Ái, múc chén canh uống một ngụm, cầm lòng không đậu cười cong khóe mắt.

Quả nhiên, vẫn là mỹ thực có thể trấn an lòng người nhất!

Thịnh Vị Ương lại hung hăng liếc khóe mắt, Hoàng Phủ ba tuổi, anh nha thích tức giận, tốt nhất thật sự có thể tức no! Vậy một nồi canh nấm này đều là của tôi!

……

Qua ba phút, Hoàng Phủ Bạc Ái vẫn không nhúc nhích ngồi ở bên bàn ăn, cũng không động đũa ăn cơm.

Thịnh Vị Ương cho rằng Hoàng Phủ Bạc Ái đây lại là Thái thượng hoàng đùa giỡn tính tình, cần chờ người hầu hạ mới được, nhận mệnh buông đũa, cầm lấy chén sứ trước mặt anh,

“Hoàng Phủ ba tuổi, đây chính là canh nấm tôi đặc biệt nấu cho anh.”

Nói xong, Thịnh Vị Ương bưng chén đựng canh nóng đưa qua.

Cách khí nóng hôi hổi, nhìn hai má lúm đồng tiền như hoa của cô, con mắt sáng trầm tĩnh, giống như nở rộ vô số đóa hoa đào phấn hồng.

Thịnh Vị Ương, Kiệt Hận Thiên đã trở lại, cô liền cao hứng như vậy sao? Cao hứng đến thậm chí cười với tôi đến càn rỡ như vậy?

Chợt, mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt u ám! Đáy mắt tuôn sóng ngầm hắc ám khát máu, giọng nói hung ác nham hiểm tàn nhẫn giống như chảy ra từ trong địa ngục,

“Thịnh Vị Ương, cô còn muốn diễn tới khi nào!”

……

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNhìn Hoàng Phủ Bạc Ái tựa như cương thi đi tới ngồi xuống, lông mày Thịnh Vị Ương nhíu lại càng chặt.Nha! Rốt cuộc buổi tối hôm nay tên này làm sao vậy?Thịnh Vị Ương bày hai bộ chén đũa, lúc cô và Jay ăn cơm ở nhà hàng cô cũng không ăn nhiều lắm, vừa rồi khi nấu cơm bụng đều đang “Thầm thì” kêu.Thịnh Vị Ương lại trừng mắt liếc nhìn Hoàng Phủ Bạc Ái một cái.Hừ ~!Quỷ ấu trĩ, đều là bởi vì anh, đáng tiếc bò bít tết đắt như vậy, còn có thịt gan ngỗng tôi thích nhất, anh lại có thể trả lại bày bản mặt này tôi xem!Thịnh Vị Ương ngồi xuống ở bên cạnh Hoàng Phủ Bạc Ái, múc chén canh uống một ngụm, cầm lòng không đậu cười cong khóe mắt.Quả nhiên, vẫn là mỹ thực có thể trấn an lòng người nhất!Thịnh Vị Ương lại hung hăng liếc khóe mắt, Hoàng Phủ ba tuổi, anh nha thích tức giận, tốt nhất thật sự có thể tức no! Vậy một nồi canh nấm này đều là của tôi!……Qua ba phút, Hoàng Phủ Bạc Ái vẫn không nhúc nhích ngồi ở bên bàn ăn, cũng không động đũa ăn cơm.Thịnh Vị Ương cho rằng Hoàng Phủ Bạc Ái đây lại là Thái thượng hoàng đùa giỡn tính tình, cần chờ người hầu hạ mới được, nhận mệnh buông đũa, cầm lấy chén sứ trước mặt anh,“Hoàng Phủ ba tuổi, đây chính là canh nấm tôi đặc biệt nấu cho anh.”Nói xong, Thịnh Vị Ương bưng chén đựng canh nóng đưa qua.Cách khí nóng hôi hổi, nhìn hai má lúm đồng tiền như hoa của cô, con mắt sáng trầm tĩnh, giống như nở rộ vô số đóa hoa đào phấn hồng.Thịnh Vị Ương, Kiệt Hận Thiên đã trở lại, cô liền cao hứng như vậy sao? Cao hứng đến thậm chí cười với tôi đến càn rỡ như vậy?Chợt, mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái chợt u ám! Đáy mắt tuôn sóng ngầm hắc ám khát máu, giọng nói hung ác nham hiểm tàn nhẫn giống như chảy ra từ trong địa ngục,“Thịnh Vị Ương, cô còn muốn diễn tới khi nào!”……

Chương 274: Còn muốn diễn tới khi nào?