Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 277: Chữ chữ giết tâm

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNhìn dung nhan kiều diễm như nhiễm huyết của Thịnh Vị Ương, Hoàng Phủ Bạc Ái nghĩ tới một đêm kia, một đêm ở quán bar Margaret kia, anh chính là bị bộ dáng đáng thương nhu nhược này của cô lừa!Tưởng tượng đến cô thận trọng từng bước, hơn nửa tháng này ở trước mặt anh diễn kịch giả vờ vô tội đủ loại, chơi tận tâm cơ, chỉ vì để Kiệt Hận Thiên xếp cơ sở ngầm vào ở bên người anh, Hoàng Phủ Bạc Ái chỉ cảm thấy tâm lạnh chưa từng có.Giống như bị người hung hăng tát một cái, cứng rắn đánh nát tất cả kiêu ngạo điên cuồng của anh!……Trên mu bàn tay, gân xanh trở nên trắng bệch nhô ra càng thêm nhìn thấy ghê người!Mắt đen của Hoàng Phủ Bạc Ái sung huyết, làm lơ tiếng ưm bất lực phát ra từ trong cổ họng của cô, chợt dùng lực tàn nhẫn nắm chặt,“Thịnh Vị Ương, cô liền hạ tiện! Liền không biết xấu hổ như vậy sao!Lục Bắc Huân vứt bỏ cô, cô liền dán lên Kiệt Hận Thiên! Một mặt yêu Kiệt Hận Thiên! Một mặt nằm ở dưới thân tôi khóc lóc cao trào! Cô mẹ nó liền không cảm thấy ghê tởm chính mình sao!”Tưởng tượng đến cô yêu Kiệt Hận Thiên, thậm chí vì người đàn ông kia, lửa giận thiêu đốt tựa như bị tưới dầu hỏa, phát sinh nổ mạnh giống như điên rồi!Lời nói ra, chữ chữ giết tâm, những câu tàn nhẫn.Tầm mắt trước mặt Thịnh Vị Ương càng ngày càng mơ hồ, nhưng mà, lại nghe thấy rành mạch rống giận của Hoàng Phủ Bạc Ái.……Một chữ một chữ, tựa như một cây dao tàn nhẫn, một đao một đao, hung hăng xẻo ở trong lòng cô, Thịnh Vị Ương chưa bao giờ, cảm thấy ủy khuất như giờ khắc này.Hít thở không thông đôi mắt trắng dã, chậm rãi đỏ lên, nhiễm ánh sáng rực rỡ hồng bảo thạch.Khóe mắt run rẩy, tràn ra một viên trong suốt trong suốt, không tiếng động nhỏ giọt ở trên mu bàn tay lạnh lẽo của anh.Một mảnh đốt nóng!

Editor: May

Nhìn dung nhan kiều diễm như nhiễm huyết của Thịnh Vị Ương, Hoàng Phủ Bạc Ái nghĩ tới một đêm kia, một đêm ở quán bar Margaret kia, anh chính là bị bộ dáng đáng thương nhu nhược này của cô lừa!

Tưởng tượng đến cô thận trọng từng bước, hơn nửa tháng này ở trước mặt anh diễn kịch giả vờ vô tội đủ loại, chơi tận tâm cơ, chỉ vì để Kiệt Hận Thiên xếp cơ sở ngầm vào ở bên người anh, Hoàng Phủ Bạc Ái chỉ cảm thấy tâm lạnh chưa từng có.

Giống như bị người hung hăng tát một cái, cứng rắn đánh nát tất cả kiêu ngạo điên cuồng của anh!

……

Trên mu bàn tay, gân xanh trở nên trắng bệch nhô ra càng thêm nhìn thấy ghê người!

Mắt đen của Hoàng Phủ Bạc Ái sung huyết, làm lơ tiếng ưm bất lực phát ra từ trong cổ họng của cô, chợt dùng lực tàn nhẫn nắm chặt,

“Thịnh Vị Ương, cô liền hạ tiện! Liền không biết xấu hổ như vậy sao!

Lục Bắc Huân vứt bỏ cô, cô liền dán lên Kiệt Hận Thiên! Một mặt yêu Kiệt Hận Thiên! Một mặt nằm ở dưới thân tôi khóc lóc cao trào! Cô mẹ nó liền không cảm thấy ghê tởm chính mình sao!”

Tưởng tượng đến cô yêu Kiệt Hận Thiên, thậm chí vì người đàn ông kia, lửa giận thiêu đốt tựa như bị tưới dầu hỏa, phát sinh nổ mạnh giống như điên rồi!

Lời nói ra, chữ chữ giết tâm, những câu tàn nhẫn.

Tầm mắt trước mặt Thịnh Vị Ương càng ngày càng mơ hồ, nhưng mà, lại nghe thấy rành mạch rống giận của Hoàng Phủ Bạc Ái.

……

Một chữ một chữ, tựa như một cây dao tàn nhẫn, một đao một đao, hung hăng xẻo ở trong lòng cô, Thịnh Vị Ương chưa bao giờ, cảm thấy ủy khuất như giờ khắc này.

Hít thở không thông đôi mắt trắng dã, chậm rãi đỏ lên, nhiễm ánh sáng rực rỡ hồng bảo thạch.

Khóe mắt run rẩy, tràn ra một viên trong suốt trong suốt, không tiếng động nhỏ giọt ở trên mu bàn tay lạnh lẽo của anh.

Một mảnh đốt nóng!

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNhìn dung nhan kiều diễm như nhiễm huyết của Thịnh Vị Ương, Hoàng Phủ Bạc Ái nghĩ tới một đêm kia, một đêm ở quán bar Margaret kia, anh chính là bị bộ dáng đáng thương nhu nhược này của cô lừa!Tưởng tượng đến cô thận trọng từng bước, hơn nửa tháng này ở trước mặt anh diễn kịch giả vờ vô tội đủ loại, chơi tận tâm cơ, chỉ vì để Kiệt Hận Thiên xếp cơ sở ngầm vào ở bên người anh, Hoàng Phủ Bạc Ái chỉ cảm thấy tâm lạnh chưa từng có.Giống như bị người hung hăng tát một cái, cứng rắn đánh nát tất cả kiêu ngạo điên cuồng của anh!……Trên mu bàn tay, gân xanh trở nên trắng bệch nhô ra càng thêm nhìn thấy ghê người!Mắt đen của Hoàng Phủ Bạc Ái sung huyết, làm lơ tiếng ưm bất lực phát ra từ trong cổ họng của cô, chợt dùng lực tàn nhẫn nắm chặt,“Thịnh Vị Ương, cô liền hạ tiện! Liền không biết xấu hổ như vậy sao!Lục Bắc Huân vứt bỏ cô, cô liền dán lên Kiệt Hận Thiên! Một mặt yêu Kiệt Hận Thiên! Một mặt nằm ở dưới thân tôi khóc lóc cao trào! Cô mẹ nó liền không cảm thấy ghê tởm chính mình sao!”Tưởng tượng đến cô yêu Kiệt Hận Thiên, thậm chí vì người đàn ông kia, lửa giận thiêu đốt tựa như bị tưới dầu hỏa, phát sinh nổ mạnh giống như điên rồi!Lời nói ra, chữ chữ giết tâm, những câu tàn nhẫn.Tầm mắt trước mặt Thịnh Vị Ương càng ngày càng mơ hồ, nhưng mà, lại nghe thấy rành mạch rống giận của Hoàng Phủ Bạc Ái.……Một chữ một chữ, tựa như một cây dao tàn nhẫn, một đao một đao, hung hăng xẻo ở trong lòng cô, Thịnh Vị Ương chưa bao giờ, cảm thấy ủy khuất như giờ khắc này.Hít thở không thông đôi mắt trắng dã, chậm rãi đỏ lên, nhiễm ánh sáng rực rỡ hồng bảo thạch.Khóe mắt run rẩy, tràn ra một viên trong suốt trong suốt, không tiếng động nhỏ giọt ở trên mu bàn tay lạnh lẽo của anh.Một mảnh đốt nóng!

Chương 277: Chữ chữ giết tâm