Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 281: Lạc Trạch
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayBỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái rũ mí mắt, đáy mắt đen nhánh che giấu bi thương kia hỗn độn lên,“Các người đều đi xuống đi.”“Thiếu gia,” Bạc Tam có chút thấp thỏm, thật ra anh vốn không muốn tăng thêm chuyện phiền lòng cho thiếu gia, nhưng chuyện này lại liên quan đến thiếu phu nhân, cho nên vẫn là liều chết ổn định chân mềm mở miệng, “Tôi còn có việc muốn hội báo,”“Nói.” Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng lên tiếng.Bạc Tam trả lời,“Ngoại trừ Lục Bắc Huân, còn có người đang âm thầm điều tra tung tích của thiếu phu nhân.”“Ai?”“Con trai của tư lệnh quân chính trung ương, Lạc Trạch.”Chợt, mắt lạnh lẽo của Hoàng Phủ Bạc Ái mở to, giống như kiếm đột nhiên rút ra khỏi vỏ, một đạo ánh sáng lạnh b*n r*, sinh sôi đến xương!Mặc dù Bạc Tam và Bạc Tứ vẫn luôn đi theo bên người Hoàng Phủ Bạc Ái nhưng vẫn nhìn đến tim đập nhanh rung động.Chỉ là, thiếu gia nhà bọn họ lại không có nổi trận lôi đình như trong tưởng tượng, chỉ nghe thấy một tiếng ra lệnh lạnh lẽo,“Đi xuống.”Khóe mắt Bạc Tam hướng sang trái, khóe mắt Bạc Tứ hướng sang phải, ở giữa không trung yên lặng liếc nhìn nhau, quyết đoán nhanh chân rút lui.Nơi này tuyệt đối là khu chôn mười vạn tấn thuốc nổ siêu cấp, bọn họ không muốn đứng ở họng pháo!……Sau khi ra khỏi phòng sách, hai người đàn ông thở ra một hơi thật dài, vừa rồi vẫn luôn ngừng thở ở trước mặt thiếu gia, suýt khiến cho bọn họ nghẹn chết.Bạc Tứ lại yếu ớt thăm dò liếc nhìn, lại bị Bạc Tam một phen kéo tới đây, khóe mắt khinh bỉ ra hiệu, “Chú tìm chết à!”Bạc Tứ lại nhìn cửa phòng khách khóa chặt, hạ giọng hỏi một câu,“Bạc Tam, chú nói thiếu gia có thể đuổi thiếu phu nhân đi không? Nói thật, tôi còn rất thích vị thiếu phu nhân này của chúng ta.”
Editor: May
Bỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái rũ mí mắt, đáy mắt đen nhánh che giấu bi thương kia hỗn độn lên,
“Các người đều đi xuống đi.”
“Thiếu gia,” Bạc Tam có chút thấp thỏm, thật ra anh vốn không muốn tăng thêm chuyện phiền lòng cho thiếu gia, nhưng chuyện này lại liên quan đến thiếu phu nhân, cho nên vẫn là liều chết ổn định chân mềm mở miệng, “Tôi còn có việc muốn hội báo,”
“Nói.” Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng lên tiếng.
Bạc Tam trả lời,
“Ngoại trừ Lục Bắc Huân, còn có người đang âm thầm điều tra tung tích của thiếu phu nhân.”
“Ai?”
“Con trai của tư lệnh quân chính trung ương, Lạc Trạch.”
Chợt, mắt lạnh lẽo của Hoàng Phủ Bạc Ái mở to, giống như kiếm đột nhiên rút ra khỏi vỏ, một đạo ánh sáng lạnh b*n r*, sinh sôi đến xương!
Mặc dù Bạc Tam và Bạc Tứ vẫn luôn đi theo bên người Hoàng Phủ Bạc Ái nhưng vẫn nhìn đến tim đập nhanh rung động.
Chỉ là, thiếu gia nhà bọn họ lại không có nổi trận lôi đình như trong tưởng tượng, chỉ nghe thấy một tiếng ra lệnh lạnh lẽo,
“Đi xuống.”
Khóe mắt Bạc Tam hướng sang trái, khóe mắt Bạc Tứ hướng sang phải, ở giữa không trung yên lặng liếc nhìn nhau, quyết đoán nhanh chân rút lui.
Nơi này tuyệt đối là khu chôn mười vạn tấn thuốc nổ siêu cấp, bọn họ không muốn đứng ở họng pháo!
……
Sau khi ra khỏi phòng sách, hai người đàn ông thở ra một hơi thật dài, vừa rồi vẫn luôn ngừng thở ở trước mặt thiếu gia, suýt khiến cho bọn họ nghẹn chết.
Bạc Tứ lại yếu ớt thăm dò liếc nhìn, lại bị Bạc Tam một phen kéo tới đây, khóe mắt khinh bỉ ra hiệu, “Chú tìm chết à!”
Bạc Tứ lại nhìn cửa phòng khách khóa chặt, hạ giọng hỏi một câu,
“Bạc Tam, chú nói thiếu gia có thể đuổi thiếu phu nhân đi không? Nói thật, tôi còn rất thích vị thiếu phu nhân này của chúng ta.”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayBỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái rũ mí mắt, đáy mắt đen nhánh che giấu bi thương kia hỗn độn lên,“Các người đều đi xuống đi.”“Thiếu gia,” Bạc Tam có chút thấp thỏm, thật ra anh vốn không muốn tăng thêm chuyện phiền lòng cho thiếu gia, nhưng chuyện này lại liên quan đến thiếu phu nhân, cho nên vẫn là liều chết ổn định chân mềm mở miệng, “Tôi còn có việc muốn hội báo,”“Nói.” Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng lên tiếng.Bạc Tam trả lời,“Ngoại trừ Lục Bắc Huân, còn có người đang âm thầm điều tra tung tích của thiếu phu nhân.”“Ai?”“Con trai của tư lệnh quân chính trung ương, Lạc Trạch.”Chợt, mắt lạnh lẽo của Hoàng Phủ Bạc Ái mở to, giống như kiếm đột nhiên rút ra khỏi vỏ, một đạo ánh sáng lạnh b*n r*, sinh sôi đến xương!Mặc dù Bạc Tam và Bạc Tứ vẫn luôn đi theo bên người Hoàng Phủ Bạc Ái nhưng vẫn nhìn đến tim đập nhanh rung động.Chỉ là, thiếu gia nhà bọn họ lại không có nổi trận lôi đình như trong tưởng tượng, chỉ nghe thấy một tiếng ra lệnh lạnh lẽo,“Đi xuống.”Khóe mắt Bạc Tam hướng sang trái, khóe mắt Bạc Tứ hướng sang phải, ở giữa không trung yên lặng liếc nhìn nhau, quyết đoán nhanh chân rút lui.Nơi này tuyệt đối là khu chôn mười vạn tấn thuốc nổ siêu cấp, bọn họ không muốn đứng ở họng pháo!……Sau khi ra khỏi phòng sách, hai người đàn ông thở ra một hơi thật dài, vừa rồi vẫn luôn ngừng thở ở trước mặt thiếu gia, suýt khiến cho bọn họ nghẹn chết.Bạc Tứ lại yếu ớt thăm dò liếc nhìn, lại bị Bạc Tam một phen kéo tới đây, khóe mắt khinh bỉ ra hiệu, “Chú tìm chết à!”Bạc Tứ lại nhìn cửa phòng khách khóa chặt, hạ giọng hỏi một câu,“Bạc Tam, chú nói thiếu gia có thể đuổi thiếu phu nhân đi không? Nói thật, tôi còn rất thích vị thiếu phu nhân này của chúng ta.”