Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 295: Không cho phép khóc
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTừ lúc anh vừa mới vào phòng đã bắt đầu tức giận, sau đó ngồi xuống gắt gao trừng mắt nhìn cô, đến bây giờ lại đút cô ăn cơm?Anh suy nghĩ cái gì? Anh đến tột cùng muốn làm cái gì?Đột nhiên lại nghĩ đến một khắc anh gắt gao bóp cô kia, bỗng nhiên, trong lòng chợt lạnh, đau đớn đánh úp lại, ngay cả giọng nói cũng mất đi sinh khí, lại cắn chữ rõ ràng,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh không cần phải đút một phụ nữ hạ tiện như tôi ăn cơm đâu.”Cánh tay Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, gần như muốn ném chén đang cầm ra ngoài, lại càng khẩn cầm, bởi vì, anh chính là hung hăng quăng ngã nát chén như vậy, khiến cô bị phỏng.……Ánh mắt bình tĩnh của Thịnh Vị Ương càng phai nhạt,“Hoàng Phủ Bạc Ái, chuyện anh điều tra đã điều tra xong chưa?Không phải anh nói Kiệt Hận Thiên kia là người tình của tôi ư? Tôi cõng anh hẹn hò ăn cơm với người đàn ông khác, anh còn muốn ngồi ở chỗ này đút tôi ăn cơm à?”Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động, giọng nói rùng mình chảy ra từ hàm răng cắn chặt, làm cho người ta cực kỳ sợ hãi,“Thịnh Vị Ương, cô câm miệng.”“Vì sao tôi phải câm miệng?” Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương tái nhợt, gần như không có một tia huyết sắc, “Hoàng Phủ Bạc Ái, những chuyện này đều là anh nói với tôi, tôi chỉ là đang nhắc nhở anh mà thôi.”Những lời này, rõ ràng đều là anh mắng cô, rõ ràng người chịu ủy khuất là cô, sao anh lại muốn sinh khí như vậy? Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng cô không tim không phổi sao?Dưới chăn tơ tằm màu tuyết trắng, đôi bàn tay trắng như phấn dùng sức nắm chặt thậm chí kìm không được run rẩy, mắt châu không có sinh cơ, dần dần biến đỏ…………Sống lưng Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ đến lợi hại, nhìn đôi mắt ngừng đỏ thẩm của cô, tựa như nhiễm huyết, càng nhiễm càng mãnh liệt…… Chợt ngực nhói đau, giọng nói kinh sợ gào thét,“Không cho phép khóc!”
Editor: May
Từ lúc anh vừa mới vào phòng đã bắt đầu tức giận, sau đó ngồi xuống gắt gao trừng mắt nhìn cô, đến bây giờ lại đút cô ăn cơm?
Anh suy nghĩ cái gì? Anh đến tột cùng muốn làm cái gì?
Đột nhiên lại nghĩ đến một khắc anh gắt gao bóp cô kia, bỗng nhiên, trong lòng chợt lạnh, đau đớn đánh úp lại, ngay cả giọng nói cũng mất đi sinh khí, lại cắn chữ rõ ràng,
“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh không cần phải đút một phụ nữ hạ tiện như tôi ăn cơm đâu.”
Cánh tay Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, gần như muốn ném chén đang cầm ra ngoài, lại càng khẩn cầm, bởi vì, anh chính là hung hăng quăng ngã nát chén như vậy, khiến cô bị phỏng.
……
Ánh mắt bình tĩnh của Thịnh Vị Ương càng phai nhạt,
“Hoàng Phủ Bạc Ái, chuyện anh điều tra đã điều tra xong chưa?
Không phải anh nói Kiệt Hận Thiên kia là người tình của tôi ư? Tôi cõng anh hẹn hò ăn cơm với người đàn ông khác, anh còn muốn ngồi ở chỗ này đút tôi ăn cơm à?”
Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động, giọng nói rùng mình chảy ra từ hàm răng cắn chặt, làm cho người ta cực kỳ sợ hãi,
“Thịnh Vị Ương, cô câm miệng.”
“Vì sao tôi phải câm miệng?” Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương tái nhợt, gần như không có một tia huyết sắc, “Hoàng Phủ Bạc Ái, những chuyện này đều là anh nói với tôi, tôi chỉ là đang nhắc nhở anh mà thôi.”
Những lời này, rõ ràng đều là anh mắng cô, rõ ràng người chịu ủy khuất là cô, sao anh lại muốn sinh khí như vậy? Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng cô không tim không phổi sao?
Dưới chăn tơ tằm màu tuyết trắng, đôi bàn tay trắng như phấn dùng sức nắm chặt thậm chí kìm không được run rẩy, mắt châu không có sinh cơ, dần dần biến đỏ……
……
Sống lưng Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ đến lợi hại, nhìn đôi mắt ngừng đỏ thẩm của cô, tựa như nhiễm huyết, càng nhiễm càng mãnh liệt…… Chợt ngực nhói đau, giọng nói kinh sợ gào thét,
“Không cho phép khóc!”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTừ lúc anh vừa mới vào phòng đã bắt đầu tức giận, sau đó ngồi xuống gắt gao trừng mắt nhìn cô, đến bây giờ lại đút cô ăn cơm?Anh suy nghĩ cái gì? Anh đến tột cùng muốn làm cái gì?Đột nhiên lại nghĩ đến một khắc anh gắt gao bóp cô kia, bỗng nhiên, trong lòng chợt lạnh, đau đớn đánh úp lại, ngay cả giọng nói cũng mất đi sinh khí, lại cắn chữ rõ ràng,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh không cần phải đút một phụ nữ hạ tiện như tôi ăn cơm đâu.”Cánh tay Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, gần như muốn ném chén đang cầm ra ngoài, lại càng khẩn cầm, bởi vì, anh chính là hung hăng quăng ngã nát chén như vậy, khiến cô bị phỏng.……Ánh mắt bình tĩnh của Thịnh Vị Ương càng phai nhạt,“Hoàng Phủ Bạc Ái, chuyện anh điều tra đã điều tra xong chưa?Không phải anh nói Kiệt Hận Thiên kia là người tình của tôi ư? Tôi cõng anh hẹn hò ăn cơm với người đàn ông khác, anh còn muốn ngồi ở chỗ này đút tôi ăn cơm à?”Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động, giọng nói rùng mình chảy ra từ hàm răng cắn chặt, làm cho người ta cực kỳ sợ hãi,“Thịnh Vị Ương, cô câm miệng.”“Vì sao tôi phải câm miệng?” Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương tái nhợt, gần như không có một tia huyết sắc, “Hoàng Phủ Bạc Ái, những chuyện này đều là anh nói với tôi, tôi chỉ là đang nhắc nhở anh mà thôi.”Những lời này, rõ ràng đều là anh mắng cô, rõ ràng người chịu ủy khuất là cô, sao anh lại muốn sinh khí như vậy? Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng cô không tim không phổi sao?Dưới chăn tơ tằm màu tuyết trắng, đôi bàn tay trắng như phấn dùng sức nắm chặt thậm chí kìm không được run rẩy, mắt châu không có sinh cơ, dần dần biến đỏ…………Sống lưng Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ đến lợi hại, nhìn đôi mắt ngừng đỏ thẩm của cô, tựa như nhiễm huyết, càng nhiễm càng mãnh liệt…… Chợt ngực nhói đau, giọng nói kinh sợ gào thét,“Không cho phép khóc!”