Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 297: Vặn cánh tay thiếu phu nhân trật khớp

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương thậm chí không kịp hít một hơi, nhìn sắc mặt bạo nộ vặn vẹo của người đàn ông, cắn răng, hỏi lại từng chữ một,“Không phải anh muốn tôi chết ư?”“Cô --” Sống lưng Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, cổ họng chận sáp thậm chí nói không ra lời.……Nhìn con ngươi đỏ của cô càng ngày càng ảm đạm, giống như một mảnh nh** h** hồng đỏ điêu tàn cuối cùng, đột nhiên, trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái hoảng hốt, lớn tiếng phản bác,“Tôi không có!”Anh không có muốn cho cô chết! Anh chưa từng muốn để cô chết! Anh chỉ là quá tức giận……Thịnh Vị Ương lạnh lùng nhìn anh, gương mặt xinh đẹp nhiễm nước mắt lên,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh có thể trực tiếp vặn gãy tay của tôi.”Mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái nhíu chặt, lúc này mới phát hiện cánh tay nơi bị anh bóp, đã một vòng máu ứ đọng màu hồng tím, nhịn không được mắng một tiếng,“**shi-t!”Đáng chết! Sao cô không nói sớm! Hoàng Phủ Bạc Ái cuống quít rời tay, cánh tay của cô tựa như chặt đứt, vô lực rũ xuống.……“Charles! Lăn lên!” Trong phòng, người đàn ông chợt quát một tiếng.Ngoài cửa phòng, đã sớm bị Bạc Tứ kéo đi lên, Charles làm xong chuẩn bị vọt vào bất cứ lúc nào, hai chân run lên, nhanh chóng mang theo cái hòm thuốc liền đi vào.Bạc Tứ lẩm bẩm tự nói, “Kết cục quả nhiên như tôi sở liệu……”Bạc Tuyển ngưng ngưng mi, không nói chuyện.Chờ khi Charles lại đi ra từ trong phòng, Bạc Tứ vội vàng đi đến gần, vẻ mặt “Tôi muốn bát quái”,“Làm sao vậy Charles, có phải miệng vết thương của thiếu phu nhân lại nứt ra rồi không?”Bạc Tuyển cũng dựng lỗ tai nghe.Khóe mắt Charles co giật, thái dương toát mồ hôi,“Thiếu gia vặn cánh tay thiếu phu nhân…… trật khớp.”Bạc Tứ, “……”Bạc Tuyển, “……”Ba người yên lặng quay đầu, nhìn về phía cửa phòng lại khóa chặt, nội tâm đồng thời cảm thán, thiếu gia, ngài không biết dỗ phụ nữ thì đừng dỗ mà……

Editor: May

Thịnh Vị Ương thậm chí không kịp hít một hơi, nhìn sắc mặt bạo nộ vặn vẹo của người đàn ông, cắn răng, hỏi lại từng chữ một,

“Không phải anh muốn tôi chết ư?”

“Cô --” Sống lưng Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, cổ họng chận sáp thậm chí nói không ra lời.

……

Nhìn con ngươi đỏ của cô càng ngày càng ảm đạm, giống như một mảnh nh** h** hồng đỏ điêu tàn cuối cùng, đột nhiên, trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái hoảng hốt, lớn tiếng phản bác,

“Tôi không có!”

Anh không có muốn cho cô chết! Anh chưa từng muốn để cô chết! Anh chỉ là quá tức giận……

Thịnh Vị Ương lạnh lùng nhìn anh, gương mặt xinh đẹp nhiễm nước mắt lên,

“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh có thể trực tiếp vặn gãy tay của tôi.”

Mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái nhíu chặt, lúc này mới phát hiện cánh tay nơi bị anh bóp, đã một vòng máu ứ đọng màu hồng tím, nhịn không được mắng một tiếng,

“**shi-t!”

Đáng chết! Sao cô không nói sớm! Hoàng Phủ Bạc Ái cuống quít rời tay, cánh tay của cô tựa như chặt đứt, vô lực rũ xuống.

……

“Charles! Lăn lên!” Trong phòng, người đàn ông chợt quát một tiếng.

Ngoài cửa phòng, đã sớm bị Bạc Tứ kéo đi lên, Charles làm xong chuẩn bị vọt vào bất cứ lúc nào, hai chân run lên, nhanh chóng mang theo cái hòm thuốc liền đi vào.

Bạc Tứ lẩm bẩm tự nói, “Kết cục quả nhiên như tôi sở liệu……”

Bạc Tuyển ngưng ngưng mi, không nói chuyện.

Chờ khi Charles lại đi ra từ trong phòng, Bạc Tứ vội vàng đi đến gần, vẻ mặt “Tôi muốn bát quái”,

“Làm sao vậy Charles, có phải miệng vết thương của thiếu phu nhân lại nứt ra rồi không?”

Bạc Tuyển cũng dựng lỗ tai nghe.

Khóe mắt Charles co giật, thái dương toát mồ hôi,

“Thiếu gia vặn cánh tay thiếu phu nhân…… trật khớp.”

Bạc Tứ, “……”

Bạc Tuyển, “……”

Ba người yên lặng quay đầu, nhìn về phía cửa phòng lại khóa chặt, nội tâm đồng thời cảm thán, thiếu gia, ngài không biết dỗ phụ nữ thì đừng dỗ mà……

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương thậm chí không kịp hít một hơi, nhìn sắc mặt bạo nộ vặn vẹo của người đàn ông, cắn răng, hỏi lại từng chữ một,“Không phải anh muốn tôi chết ư?”“Cô --” Sống lưng Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, cổ họng chận sáp thậm chí nói không ra lời.……Nhìn con ngươi đỏ của cô càng ngày càng ảm đạm, giống như một mảnh nh** h** hồng đỏ điêu tàn cuối cùng, đột nhiên, trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái hoảng hốt, lớn tiếng phản bác,“Tôi không có!”Anh không có muốn cho cô chết! Anh chưa từng muốn để cô chết! Anh chỉ là quá tức giận……Thịnh Vị Ương lạnh lùng nhìn anh, gương mặt xinh đẹp nhiễm nước mắt lên,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh có thể trực tiếp vặn gãy tay của tôi.”Mắt lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái nhíu chặt, lúc này mới phát hiện cánh tay nơi bị anh bóp, đã một vòng máu ứ đọng màu hồng tím, nhịn không được mắng một tiếng,“**shi-t!”Đáng chết! Sao cô không nói sớm! Hoàng Phủ Bạc Ái cuống quít rời tay, cánh tay của cô tựa như chặt đứt, vô lực rũ xuống.……“Charles! Lăn lên!” Trong phòng, người đàn ông chợt quát một tiếng.Ngoài cửa phòng, đã sớm bị Bạc Tứ kéo đi lên, Charles làm xong chuẩn bị vọt vào bất cứ lúc nào, hai chân run lên, nhanh chóng mang theo cái hòm thuốc liền đi vào.Bạc Tứ lẩm bẩm tự nói, “Kết cục quả nhiên như tôi sở liệu……”Bạc Tuyển ngưng ngưng mi, không nói chuyện.Chờ khi Charles lại đi ra từ trong phòng, Bạc Tứ vội vàng đi đến gần, vẻ mặt “Tôi muốn bát quái”,“Làm sao vậy Charles, có phải miệng vết thương của thiếu phu nhân lại nứt ra rồi không?”Bạc Tuyển cũng dựng lỗ tai nghe.Khóe mắt Charles co giật, thái dương toát mồ hôi,“Thiếu gia vặn cánh tay thiếu phu nhân…… trật khớp.”Bạc Tứ, “……”Bạc Tuyển, “……”Ba người yên lặng quay đầu, nhìn về phía cửa phòng lại khóa chặt, nội tâm đồng thời cảm thán, thiếu gia, ngài không biết dỗ phụ nữ thì đừng dỗ mà……

Chương 297: Vặn cánh tay thiếu phu nhân trật khớp