Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 307: Thiếu gia, ăn cơm mềm với vợ của mình không mất mặt đâu
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái liếc mắt nhìn Thịnh Vị Ương một cái thật sâu, sau đó liền vén chăn, kéo áo ngủ tùy tiện bọc lại, sau đó, “Ầm” một tiếng, liền sập cửa đi ra ngoài.Tựa hồ, toàn bộ vách tường đều đang cùng nhau run rẩy theo.Thịnh Vị Ương chớp chớp mắt, còn vẻ mặt si ngốc nhìn bên gối chăn tơ tằm đã trống không, lòng bàn tay còn lưu lại nhiệt độ giữ chặt của anh.Chờ khi cô phản ứng lại, toàn bộ phòng đã lâm vào an tĩnh quỷ dị……Bỗng dưng --Chóp mũi Thịnh Vị Ương đau xót, đau đớn buồn bực trong ngực lan tràn.Hóa ra, đây là thái độ nhận sai của anh. Ngay cả một câu thực xin lỗi cũng khó như vậy? Ha hả, cô quả nhiên mong đợi quá cao.Cắn môi anh đào đỏ hồng, cứng đờ kéo kéo, cười đến một mảnh thảm đạm.……Nhìn thấy thiếu gia bọc áo ngủ lao ra, Bạc Tứ cả kinh mông chợt b*n r* từ góc tường, vẻ mặt tràn ngập hoảng sợ, run rẩy phun ra một câu,“Thiếu gia, ngài đây là bị thiếu phu nhân đuổi ra à?”Hoàng Phủ Bạc Ái cắn răng, Bạc Tứ quyết đoán câm miệng, một bộ dáng vụng về “Thiếu gia, ngài tin tưởng tôi, vừa rồi tôi nhất định là đang nói mớ”.Nhìn bóng dáng thiếu gia nhà mình “bình bịch” vung chân vọt vào phòng ngủ chính, khóe mắt Bạc Tứ nhìn sang, cắn răng mặc kệ giá nào hô một câu,“Thiếu gia, ăn cơm mềm với vợ của mình không mất mặt đâu ~~~ “Nghe tiếng chân ga của xe thể thao vang lên trong vườn hoa biệt thự, “vèo” lái ra cửa lớn biệt thự, Thịnh Vị Ương bẹp bẹp cái miệng nhỏ, lôi kéo chăn che đầu, tiểu nhân nhi ở trong lòng nhảy mắng,“Cút đi cút đi! Tốt nhất về sau đều có thể nước giếng không phạm nước sông!……”Trên hành lang, Bạc Tuyển và Bạc Tam cùng nhau lên lầu, hai người mới vừa tập thể dục buổi sáng trở về, phía sau còn đi theo mẹ Trương bưng bữa sáng.Bạc Tứ còn đứng ở góc tường, Bạc Tam dùng một chân đá tới,“Tứ Nhi, thiếu gia làm sao vậy?”Vừa rồi bọn họ trở về, liền thấy thiếu gia vọt xe ra ngoài.
Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái liếc mắt nhìn Thịnh Vị Ương một cái thật sâu, sau đó liền vén chăn, kéo áo ngủ tùy tiện bọc lại, sau đó, “Ầm” một tiếng, liền sập cửa đi ra ngoài.
Tựa hồ, toàn bộ vách tường đều đang cùng nhau run rẩy theo.
Thịnh Vị Ương chớp chớp mắt, còn vẻ mặt si ngốc nhìn bên gối chăn tơ tằm đã trống không, lòng bàn tay còn lưu lại nhiệt độ giữ chặt của anh.
Chờ khi cô phản ứng lại, toàn bộ phòng đã lâm vào an tĩnh quỷ dị……
Bỗng dưng --
Chóp mũi Thịnh Vị Ương đau xót, đau đớn buồn bực trong ngực lan tràn.
Hóa ra, đây là thái độ nhận sai của anh. Ngay cả một câu thực xin lỗi cũng khó như vậy? Ha hả, cô quả nhiên mong đợi quá cao.
Cắn môi anh đào đỏ hồng, cứng đờ kéo kéo, cười đến một mảnh thảm đạm.
……
Nhìn thấy thiếu gia bọc áo ngủ lao ra, Bạc Tứ cả kinh mông chợt b*n r* từ góc tường, vẻ mặt tràn ngập hoảng sợ, run rẩy phun ra một câu,
“Thiếu gia, ngài đây là bị thiếu phu nhân đuổi ra à?”
Hoàng Phủ Bạc Ái cắn răng, Bạc Tứ quyết đoán câm miệng, một bộ dáng vụng về “Thiếu gia, ngài tin tưởng tôi, vừa rồi tôi nhất định là đang nói mớ”.
Nhìn bóng dáng thiếu gia nhà mình “bình bịch” vung chân vọt vào phòng ngủ chính, khóe mắt Bạc Tứ nhìn sang, cắn răng mặc kệ giá nào hô một câu,
“Thiếu gia, ăn cơm mềm với vợ của mình không mất mặt đâu ~~~ “
Nghe tiếng chân ga của xe thể thao vang lên trong vườn hoa biệt thự, “vèo” lái ra cửa lớn biệt thự, Thịnh Vị Ương bẹp bẹp cái miệng nhỏ, lôi kéo chăn che đầu, tiểu nhân nhi ở trong lòng nhảy mắng,
“Cút đi cút đi! Tốt nhất về sau đều có thể nước giếng không phạm nước sông!
……”
Trên hành lang, Bạc Tuyển và Bạc Tam cùng nhau lên lầu, hai người mới vừa tập thể dục buổi sáng trở về, phía sau còn đi theo mẹ Trương bưng bữa sáng.
Bạc Tứ còn đứng ở góc tường, Bạc Tam dùng một chân đá tới,
“Tứ Nhi, thiếu gia làm sao vậy?”
Vừa rồi bọn họ trở về, liền thấy thiếu gia vọt xe ra ngoài.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái liếc mắt nhìn Thịnh Vị Ương một cái thật sâu, sau đó liền vén chăn, kéo áo ngủ tùy tiện bọc lại, sau đó, “Ầm” một tiếng, liền sập cửa đi ra ngoài.Tựa hồ, toàn bộ vách tường đều đang cùng nhau run rẩy theo.Thịnh Vị Ương chớp chớp mắt, còn vẻ mặt si ngốc nhìn bên gối chăn tơ tằm đã trống không, lòng bàn tay còn lưu lại nhiệt độ giữ chặt của anh.Chờ khi cô phản ứng lại, toàn bộ phòng đã lâm vào an tĩnh quỷ dị……Bỗng dưng --Chóp mũi Thịnh Vị Ương đau xót, đau đớn buồn bực trong ngực lan tràn.Hóa ra, đây là thái độ nhận sai của anh. Ngay cả một câu thực xin lỗi cũng khó như vậy? Ha hả, cô quả nhiên mong đợi quá cao.Cắn môi anh đào đỏ hồng, cứng đờ kéo kéo, cười đến một mảnh thảm đạm.……Nhìn thấy thiếu gia bọc áo ngủ lao ra, Bạc Tứ cả kinh mông chợt b*n r* từ góc tường, vẻ mặt tràn ngập hoảng sợ, run rẩy phun ra một câu,“Thiếu gia, ngài đây là bị thiếu phu nhân đuổi ra à?”Hoàng Phủ Bạc Ái cắn răng, Bạc Tứ quyết đoán câm miệng, một bộ dáng vụng về “Thiếu gia, ngài tin tưởng tôi, vừa rồi tôi nhất định là đang nói mớ”.Nhìn bóng dáng thiếu gia nhà mình “bình bịch” vung chân vọt vào phòng ngủ chính, khóe mắt Bạc Tứ nhìn sang, cắn răng mặc kệ giá nào hô một câu,“Thiếu gia, ăn cơm mềm với vợ của mình không mất mặt đâu ~~~ “Nghe tiếng chân ga của xe thể thao vang lên trong vườn hoa biệt thự, “vèo” lái ra cửa lớn biệt thự, Thịnh Vị Ương bẹp bẹp cái miệng nhỏ, lôi kéo chăn che đầu, tiểu nhân nhi ở trong lòng nhảy mắng,“Cút đi cút đi! Tốt nhất về sau đều có thể nước giếng không phạm nước sông!……”Trên hành lang, Bạc Tuyển và Bạc Tam cùng nhau lên lầu, hai người mới vừa tập thể dục buổi sáng trở về, phía sau còn đi theo mẹ Trương bưng bữa sáng.Bạc Tứ còn đứng ở góc tường, Bạc Tam dùng một chân đá tới,“Tứ Nhi, thiếu gia làm sao vậy?”Vừa rồi bọn họ trở về, liền thấy thiếu gia vọt xe ra ngoài.