Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 309: Hoa hồng
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNội tâm lao nhanh ngàn vạn đầu thảo nê mã mừng rỡ rít gào, khóe mắt khóe miệng đám người cuồng rút, điên cuồng toát mồ hôi không ngừng -_-|||,“Đó là thiếu gia của chúng ta sao……”“Giống như……”“Là……!”“Ách (⊙o⊙)……”Tập thể hoài nghi mắt của mình mù rồi.……Khi Bạc Tứ nhìn thấy thiếu gia nhà mình đối diện đi tới, cả kinh lảo đảo một cái, may mắn chống đỡ lên bả vai của Bạc Tam, bằng không trực tiếp té chó gặm rồi.Bạc Tam và Bạc Tuyển cũng liều mạng run rẩy bả vai, khóe miệng run rẩy kêu lên,“Thiếu gia.”“Thiếu gia.”Hoàng Phủ Bạc Ái lãnh diễm thoáng nhìn, làm lơ đi xuyên qua ba thuộc hạ của mình, sau đó đẩy cửa phòng đi vào.Bạc Tam nuốt nuốt nước miếng, “Nếu tôi không nhìn lầm……”Bạc Tuyển cũng không bình tĩnh, “Trong tay thiếu gia cầm chính là……”Bạc Tứ tựa như đột nhiên phát điên, ngao ngao rống lên một giọng nói,“Hoa hồng!!!”Không sai, vừa rồi mọi người toàn bộ biệt thự, tất cả đều thấy, thấy Bạc Ái thiếu gia bọn họ, lại có thể ôm một bó hoa hồng lớn đi xuống từ xe thể thao, sau đó hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi vào biệt thự.Mọi người, hỗn độn trong gió ing…………“Mẹ Trương, dì đặt bữa sáng ở đó trước đi,” trong ổ chăn, cô gái nhỏ nắm góc chăn lầu bầu, “Lát nữa cháu lại……”“Không được!” Người đàn ông bá đạo lạnh giọng, cắt đứt lời nói của Thịnh Vị Ương.Góc chăn nắm trong tay bị người kéo một cái từ bên ngoài, đầu nhỏ trong chăn tơ tằm liền lộ ra.
Editor: May
Nội tâm lao nhanh ngàn vạn đầu thảo nê mã mừng rỡ rít gào, khóe mắt khóe miệng đám người cuồng rút, điên cuồng toát mồ hôi không ngừng -_-|||,
“Đó là thiếu gia của chúng ta sao……”
“Giống như……”
“Là……!”
“Ách (⊙o⊙)……”
Tập thể hoài nghi mắt của mình mù rồi.
……
Khi Bạc Tứ nhìn thấy thiếu gia nhà mình đối diện đi tới, cả kinh lảo đảo một cái, may mắn chống đỡ lên bả vai của Bạc Tam, bằng không trực tiếp té chó gặm rồi.
Bạc Tam và Bạc Tuyển cũng liều mạng run rẩy bả vai, khóe miệng run rẩy kêu lên,
“Thiếu gia.”
“Thiếu gia.”
Hoàng Phủ Bạc Ái lãnh diễm thoáng nhìn, làm lơ đi xuyên qua ba thuộc hạ của mình, sau đó đẩy cửa phòng đi vào.
Bạc Tam nuốt nuốt nước miếng, “Nếu tôi không nhìn lầm……”
Bạc Tuyển cũng không bình tĩnh, “Trong tay thiếu gia cầm chính là……”
Bạc Tứ tựa như đột nhiên phát điên, ngao ngao rống lên một giọng nói,
“Hoa hồng!!!”
Không sai, vừa rồi mọi người toàn bộ biệt thự, tất cả đều thấy, thấy Bạc Ái thiếu gia bọn họ, lại có thể ôm một bó hoa hồng lớn đi xuống từ xe thể thao, sau đó hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi vào biệt thự.
Mọi người, hỗn độn trong gió ing……
……
“Mẹ Trương, dì đặt bữa sáng ở đó trước đi,” trong ổ chăn, cô gái nhỏ nắm góc chăn lầu bầu, “Lát nữa cháu lại……”
“Không được!” Người đàn ông bá đạo lạnh giọng, cắt đứt lời nói của Thịnh Vị Ương.
Góc chăn nắm trong tay bị người kéo một cái từ bên ngoài, đầu nhỏ trong chăn tơ tằm liền lộ ra.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNội tâm lao nhanh ngàn vạn đầu thảo nê mã mừng rỡ rít gào, khóe mắt khóe miệng đám người cuồng rút, điên cuồng toát mồ hôi không ngừng -_-|||,“Đó là thiếu gia của chúng ta sao……”“Giống như……”“Là……!”“Ách (⊙o⊙)……”Tập thể hoài nghi mắt của mình mù rồi.……Khi Bạc Tứ nhìn thấy thiếu gia nhà mình đối diện đi tới, cả kinh lảo đảo một cái, may mắn chống đỡ lên bả vai của Bạc Tam, bằng không trực tiếp té chó gặm rồi.Bạc Tam và Bạc Tuyển cũng liều mạng run rẩy bả vai, khóe miệng run rẩy kêu lên,“Thiếu gia.”“Thiếu gia.”Hoàng Phủ Bạc Ái lãnh diễm thoáng nhìn, làm lơ đi xuyên qua ba thuộc hạ của mình, sau đó đẩy cửa phòng đi vào.Bạc Tam nuốt nuốt nước miếng, “Nếu tôi không nhìn lầm……”Bạc Tuyển cũng không bình tĩnh, “Trong tay thiếu gia cầm chính là……”Bạc Tứ tựa như đột nhiên phát điên, ngao ngao rống lên một giọng nói,“Hoa hồng!!!”Không sai, vừa rồi mọi người toàn bộ biệt thự, tất cả đều thấy, thấy Bạc Ái thiếu gia bọn họ, lại có thể ôm một bó hoa hồng lớn đi xuống từ xe thể thao, sau đó hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi vào biệt thự.Mọi người, hỗn độn trong gió ing…………“Mẹ Trương, dì đặt bữa sáng ở đó trước đi,” trong ổ chăn, cô gái nhỏ nắm góc chăn lầu bầu, “Lát nữa cháu lại……”“Không được!” Người đàn ông bá đạo lạnh giọng, cắt đứt lời nói của Thịnh Vị Ương.Góc chăn nắm trong tay bị người kéo một cái từ bên ngoài, đầu nhỏ trong chăn tơ tằm liền lộ ra.