Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 360: Ông có thể đi rồi

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương biết nghe lời phải gật gật đầu,“Đúng vậy đúng vậy, tôi thật là chân tay vụng về. Hoàng Phủ ba tuổi, anh sẽ giúp tôi bưng dĩa cánh gà hương tiêu này, còn có khoai tây giòn qua kia chứ!”Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Khuôn mặt nhỏ kiêu ngạo của mỗ nữ giương lên, cười đến cực kỳ khoe khoang.Khi Hoàng Phủ Thí đi xuống lâu từ phòng sách, thấy con trai nhà mình lại có thể tay bưng đồ ăn để lên bàn cơm, suýt cả kinh dưới chân trợt một cái, lăn xuống từ trên cầu thang.Dựa vào**! Đây vẫn là con của ông sao?!Hoàng Phủ Thí thẳng tắp đi đến nhà ăn, dương chân đá một cước lên trên đùi của Hoàng Phủ Bạc Ái, còn cố ý đè thấp giọng nói,“Tiểu súc sinh, mày lại thích con nhóc ngu xuẩn kia thế à! Lại có thể làm ra loại chuyện cấp thấp này?”Trong giọng nói lộ ra khinh bỉ nồng đậm.Hoàng Phủ Bạc Ái liếc mắt nhìn một cái,“Ai cần ông lo.”Khóe mắt Hoàng Phủ Thí trừng một cái, vừa muốn dùng sức tát hô to, Thịnh Vị Ương bưng một chén tương hải sản nhỏ tới,“Có thể ăn cơm rồi!”……Hoàng Phủ Thí quét liếc mắt nhìn món ăn trên bàn cơm một cái.Có tôm cầu phô mai, háo du cua biển, ớt hương cánh gà, thịt kho tàu, da giòn khoai tây, nấm hương chân giò hun khói canh, thoạt nhìn đều ăn rất ngon bộ dáng.Hoàng Phủ Thí giơ bàn tay rút về lên, nghênh ngang liền muốn ngồi xuống.Hoàng Phủ Bạc Ái chen chân vào đá một cái, trực tiếp đá ghế cơm phía dưới mông Hoàng Phủ Thí còn chưa chạm tới, lạnh lùng ném một câu,“Ông có thể đi rồi.”Hoàng Phủ Thí, “……”Thịnh Vị Ương, “……”

Editor: May

Thịnh Vị Ương biết nghe lời phải gật gật đầu,

“Đúng vậy đúng vậy, tôi thật là chân tay vụng về. Hoàng Phủ ba tuổi, anh sẽ giúp tôi bưng dĩa cánh gà hương tiêu này, còn có khoai tây giòn qua kia chứ!”

Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”

Khuôn mặt nhỏ kiêu ngạo của mỗ nữ giương lên, cười đến cực kỳ khoe khoang.

Khi Hoàng Phủ Thí đi xuống lâu từ phòng sách, thấy con trai nhà mình lại có thể tay bưng đồ ăn để lên bàn cơm, suýt cả kinh dưới chân trợt một cái, lăn xuống từ trên cầu thang.

Dựa vào**! Đây vẫn là con của ông sao?!

Hoàng Phủ Thí thẳng tắp đi đến nhà ăn, dương chân đá một cước lên trên đùi của Hoàng Phủ Bạc Ái, còn cố ý đè thấp giọng nói,

“Tiểu súc sinh, mày lại thích con nhóc ngu xuẩn kia thế à! Lại có thể làm ra loại chuyện cấp thấp này?”

Trong giọng nói lộ ra khinh bỉ nồng đậm.

Hoàng Phủ Bạc Ái liếc mắt nhìn một cái,

“Ai cần ông lo.”

Khóe mắt Hoàng Phủ Thí trừng một cái, vừa muốn dùng sức tát hô to, Thịnh Vị Ương bưng một chén tương hải sản nhỏ tới,

“Có thể ăn cơm rồi!”

……

Hoàng Phủ Thí quét liếc mắt nhìn món ăn trên bàn cơm một cái.

Có tôm cầu phô mai, háo du cua biển, ớt hương cánh gà, thịt kho tàu, da giòn khoai tây, nấm hương chân giò hun khói canh, thoạt nhìn đều ăn rất ngon bộ dáng.

Hoàng Phủ Thí giơ bàn tay rút về lên, nghênh ngang liền muốn ngồi xuống.

Hoàng Phủ Bạc Ái chen chân vào đá một cái, trực tiếp đá ghế cơm phía dưới mông Hoàng Phủ Thí còn chưa chạm tới, lạnh lùng ném một câu,

“Ông có thể đi rồi.”

Hoàng Phủ Thí, “……”

Thịnh Vị Ương, “……”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương biết nghe lời phải gật gật đầu,“Đúng vậy đúng vậy, tôi thật là chân tay vụng về. Hoàng Phủ ba tuổi, anh sẽ giúp tôi bưng dĩa cánh gà hương tiêu này, còn có khoai tây giòn qua kia chứ!”Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Khuôn mặt nhỏ kiêu ngạo của mỗ nữ giương lên, cười đến cực kỳ khoe khoang.Khi Hoàng Phủ Thí đi xuống lâu từ phòng sách, thấy con trai nhà mình lại có thể tay bưng đồ ăn để lên bàn cơm, suýt cả kinh dưới chân trợt một cái, lăn xuống từ trên cầu thang.Dựa vào**! Đây vẫn là con của ông sao?!Hoàng Phủ Thí thẳng tắp đi đến nhà ăn, dương chân đá một cước lên trên đùi của Hoàng Phủ Bạc Ái, còn cố ý đè thấp giọng nói,“Tiểu súc sinh, mày lại thích con nhóc ngu xuẩn kia thế à! Lại có thể làm ra loại chuyện cấp thấp này?”Trong giọng nói lộ ra khinh bỉ nồng đậm.Hoàng Phủ Bạc Ái liếc mắt nhìn một cái,“Ai cần ông lo.”Khóe mắt Hoàng Phủ Thí trừng một cái, vừa muốn dùng sức tát hô to, Thịnh Vị Ương bưng một chén tương hải sản nhỏ tới,“Có thể ăn cơm rồi!”……Hoàng Phủ Thí quét liếc mắt nhìn món ăn trên bàn cơm một cái.Có tôm cầu phô mai, háo du cua biển, ớt hương cánh gà, thịt kho tàu, da giòn khoai tây, nấm hương chân giò hun khói canh, thoạt nhìn đều ăn rất ngon bộ dáng.Hoàng Phủ Thí giơ bàn tay rút về lên, nghênh ngang liền muốn ngồi xuống.Hoàng Phủ Bạc Ái chen chân vào đá một cái, trực tiếp đá ghế cơm phía dưới mông Hoàng Phủ Thí còn chưa chạm tới, lạnh lùng ném một câu,“Ông có thể đi rồi.”Hoàng Phủ Thí, “……”Thịnh Vị Ương, “……”

Chương 360: Ông có thể đi rồi