Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 389: Trở về khi nào

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayLỗ mũi Hoàng Phủ Bạc Ái hả giận hừ hừ, cho một đám các người một người rồi một người bát quái chuyện của lão tử đến vui vẻ như vậy!“Thoát.” Hoàng Phủ Bạc Ái lại kiêu ngạo ném một câu tiếp theo, sau đó “tách”, đóng video.Kỳ Mộ Phi, “……”Sở Nam Xuyên, “……”Hai người đàn ông hận không thể lao ra khỏi video ôm gào.……Bởi vì họp lâm thời với Brian, lúc Hoàng Phủ Bạc Ái trở lại biệt thự đã hơn tám giờ, Thịnh Vị Ương đã ăn bữa tối về phòng trước.Trên bàn cơm, Hoàng Phủ Bạc Ái tùy tiện bới hai chén coi như ăn xong.Lên lầu trở lại phòng ngủ, Thịnh Vị Ương tắm rồi, đang vùi ở trên giường xem tạp chí.Ánh đèn màu vàng nhạt nhẹ nhàng rơi xuống, chiếu lên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của cô, lông mi vỗ một cái rồi một cái, môi phần mỉm cười thỉnh thoảng còn cười ra tiếng.Bỗng chốc, trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái mềm nhũn, giống như bị suối nước ngày xuân ngâm qua.“Ha ha.”Cô gái nhỏ cười khẽ một tiếng, lơ đãng ngẩng đầu, liền thấy người đàn ông dựa vào vách tường.Hình dáng hoa lệ ở dưới ánh đèn càng nổi bật, ba phần lười biếng, bảy phần tà mị, mang theo hơi thở có sẵn dụ hoặc từ khi sinh ra.Thịnh Vị Ương lại nhịn không được tim đập nhanh hơn một nhịp, hai má ngọc bạch hơi hơi ửng hồng,“Hoàng Phủ ba tuổi, anh trở về khi nào vậy?”

Editor: May

Lỗ mũi Hoàng Phủ Bạc Ái hả giận hừ hừ, cho một đám các người một người rồi một người bát quái chuyện của lão tử đến vui vẻ như vậy!

“Thoát.” Hoàng Phủ Bạc Ái lại kiêu ngạo ném một câu tiếp theo, sau đó “tách”, đóng video.

Kỳ Mộ Phi, “……”

Sở Nam Xuyên, “……”

Hai người đàn ông hận không thể lao ra khỏi video ôm gào.

……

Bởi vì họp lâm thời với Brian, lúc Hoàng Phủ Bạc Ái trở lại biệt thự đã hơn tám giờ, Thịnh Vị Ương đã ăn bữa tối về phòng trước.

Trên bàn cơm, Hoàng Phủ Bạc Ái tùy tiện bới hai chén coi như ăn xong.

Lên lầu trở lại phòng ngủ, Thịnh Vị Ương tắm rồi, đang vùi ở trên giường xem tạp chí.

Ánh đèn màu vàng nhạt nhẹ nhàng rơi xuống, chiếu lên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của cô, lông mi vỗ một cái rồi một cái, môi phần mỉm cười thỉnh thoảng còn cười ra tiếng.

Bỗng chốc, trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái mềm nhũn, giống như bị suối nước ngày xuân ngâm qua.

“Ha ha.”

Cô gái nhỏ cười khẽ một tiếng, lơ đãng ngẩng đầu, liền thấy người đàn ông dựa vào vách tường.

Hình dáng hoa lệ ở dưới ánh đèn càng nổi bật, ba phần lười biếng, bảy phần tà mị, mang theo hơi thở có sẵn dụ hoặc từ khi sinh ra.

Thịnh Vị Ương lại nhịn không được tim đập nhanh hơn một nhịp, hai má ngọc bạch hơi hơi ửng hồng,

“Hoàng Phủ ba tuổi, anh trở về khi nào vậy?”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayLỗ mũi Hoàng Phủ Bạc Ái hả giận hừ hừ, cho một đám các người một người rồi một người bát quái chuyện của lão tử đến vui vẻ như vậy!“Thoát.” Hoàng Phủ Bạc Ái lại kiêu ngạo ném một câu tiếp theo, sau đó “tách”, đóng video.Kỳ Mộ Phi, “……”Sở Nam Xuyên, “……”Hai người đàn ông hận không thể lao ra khỏi video ôm gào.……Bởi vì họp lâm thời với Brian, lúc Hoàng Phủ Bạc Ái trở lại biệt thự đã hơn tám giờ, Thịnh Vị Ương đã ăn bữa tối về phòng trước.Trên bàn cơm, Hoàng Phủ Bạc Ái tùy tiện bới hai chén coi như ăn xong.Lên lầu trở lại phòng ngủ, Thịnh Vị Ương tắm rồi, đang vùi ở trên giường xem tạp chí.Ánh đèn màu vàng nhạt nhẹ nhàng rơi xuống, chiếu lên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của cô, lông mi vỗ một cái rồi một cái, môi phần mỉm cười thỉnh thoảng còn cười ra tiếng.Bỗng chốc, trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái mềm nhũn, giống như bị suối nước ngày xuân ngâm qua.“Ha ha.”Cô gái nhỏ cười khẽ một tiếng, lơ đãng ngẩng đầu, liền thấy người đàn ông dựa vào vách tường.Hình dáng hoa lệ ở dưới ánh đèn càng nổi bật, ba phần lười biếng, bảy phần tà mị, mang theo hơi thở có sẵn dụ hoặc từ khi sinh ra.Thịnh Vị Ương lại nhịn không được tim đập nhanh hơn một nhịp, hai má ngọc bạch hơi hơi ửng hồng,“Hoàng Phủ ba tuổi, anh trở về khi nào vậy?”

Chương 389: Trở về khi nào