Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 416: Khẩn trương
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayLúc ngẩng đầu lên lần nữa, đáy mắt người đàn ông Bạc Ái, ảnh ngược dung nhan kiều diễm giống như nhuộm máu đỏ sẫm.Trong nháy mắt, nhịp tim của Thịnh Vị Ương đều đình chỉ!Ở trong thế giới tư xuân lãng mạn thiếu nữ của cô, cô đã từng ảo tưởng qua hình ảnh này không chỉ một lần, cảnh tượng giờ phút này, giống nhau như đúc.Người đàn ông cô yêu cầm một chiếc nhẫn kim cương, nhẹ nhàng giúp cô đeo ở trên ngón tay áp út của cô, đeo ở nơi cách trái tim gần nhất trong truyền thuyết.Từ đây, nắm lấy tay người, cùng nhau đầu bạc……Cô đã từng ngây thở cho rằng chàng trai kia hẳn sẽ là Lục Bắc Huân, lại bị hiện thực tàn nhẫn hung hăng đánh bại, nhưng mà, dù vậy, cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới, lại có thể là anh?Hoàng Phủ Bạc Ái…………Nhưng mà, không phải giữa bọn họ không có tình yêu ư? Cô chỉ là Hoàng Phủ phu nhân gặp dịp thì chơi thôi sao?Vì sao?Vì sao ở một khắc anh đeo chiếc nhẫn kim cương kia lên cho cô, cô lại có loại xúc động muốn rơi lệ, chỗ sâu trong đáy lòng, cổ tình cảm khó hiểu bị cô cố tình bỏ qua, tựa như sóng biển đột nhiên quay cuồng tùy ý cuốn quét đến, thấm chảy xuôi vào máu nóng rực……Thịnh Vị Ương, mày làm sao vậy?Chung quy, mày vẫn là không cẩn thận đánh mất chính mình, luân hãm ở trong thế giới người đàn ông Bạc Ái này sao?Dưới đèn lưu ly xa hoa --Cô ngơ ngẩn nhìn anh, ánh mắt liễm diễm lưu luyến, màu mắt mơ hồ ửng hồng.……Hoàng Phủ Bạc Ái vươn cánh tay, lòng bàn tay có vết chai mỏng chạm lên gương mặt non mịn của cô, nhẹ nhàng v**t v* một chút, một bàn tay to khác bá đạo chế trụ sau eo cô,“Thịnh Vị Ương, nếu……”Không biết khi nào, cô lại có thể nắm chặt quả đấm, trái tim nhỏ trong ngực hận không thể nhảy đến cổ họng, giống như giây tiếp theo liền muốn nhảy ra.Không khỏi khẩn trương.
Editor: May
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, đáy mắt người đàn ông Bạc Ái, ảnh ngược dung nhan kiều diễm giống như nhuộm máu đỏ sẫm.
Trong nháy mắt, nhịp tim của Thịnh Vị Ương đều đình chỉ!
Ở trong thế giới tư xuân lãng mạn thiếu nữ của cô, cô đã từng ảo tưởng qua hình ảnh này không chỉ một lần, cảnh tượng giờ phút này, giống nhau như đúc.
Người đàn ông cô yêu cầm một chiếc nhẫn kim cương, nhẹ nhàng giúp cô đeo ở trên ngón tay áp út của cô, đeo ở nơi cách trái tim gần nhất trong truyền thuyết.
Từ đây, nắm lấy tay người, cùng nhau đầu bạc……
Cô đã từng ngây thở cho rằng chàng trai kia hẳn sẽ là Lục Bắc Huân, lại bị hiện thực tàn nhẫn hung hăng đánh bại, nhưng mà, dù vậy, cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới, lại có thể là anh?
Hoàng Phủ Bạc Ái……
……
Nhưng mà, không phải giữa bọn họ không có tình yêu ư? Cô chỉ là Hoàng Phủ phu nhân gặp dịp thì chơi thôi sao?
Vì sao?
Vì sao ở một khắc anh đeo chiếc nhẫn kim cương kia lên cho cô, cô lại có loại xúc động muốn rơi lệ, chỗ sâu trong đáy lòng, cổ tình cảm khó hiểu bị cô cố tình bỏ qua, tựa như sóng biển đột nhiên quay cuồng tùy ý cuốn quét đến, thấm chảy xuôi vào máu nóng rực……
Thịnh Vị Ương, mày làm sao vậy?
Chung quy, mày vẫn là không cẩn thận đánh mất chính mình, luân hãm ở trong thế giới người đàn ông Bạc Ái này sao?
Dưới đèn lưu ly xa hoa --
Cô ngơ ngẩn nhìn anh, ánh mắt liễm diễm lưu luyến, màu mắt mơ hồ ửng hồng.
……
Hoàng Phủ Bạc Ái vươn cánh tay, lòng bàn tay có vết chai mỏng chạm lên gương mặt non mịn của cô, nhẹ nhàng v**t v* một chút, một bàn tay to khác bá đạo chế trụ sau eo cô,
“Thịnh Vị Ương, nếu……”
Không biết khi nào, cô lại có thể nắm chặt quả đấm, trái tim nhỏ trong ngực hận không thể nhảy đến cổ họng, giống như giây tiếp theo liền muốn nhảy ra.
Không khỏi khẩn trương.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayLúc ngẩng đầu lên lần nữa, đáy mắt người đàn ông Bạc Ái, ảnh ngược dung nhan kiều diễm giống như nhuộm máu đỏ sẫm.Trong nháy mắt, nhịp tim của Thịnh Vị Ương đều đình chỉ!Ở trong thế giới tư xuân lãng mạn thiếu nữ của cô, cô đã từng ảo tưởng qua hình ảnh này không chỉ một lần, cảnh tượng giờ phút này, giống nhau như đúc.Người đàn ông cô yêu cầm một chiếc nhẫn kim cương, nhẹ nhàng giúp cô đeo ở trên ngón tay áp út của cô, đeo ở nơi cách trái tim gần nhất trong truyền thuyết.Từ đây, nắm lấy tay người, cùng nhau đầu bạc……Cô đã từng ngây thở cho rằng chàng trai kia hẳn sẽ là Lục Bắc Huân, lại bị hiện thực tàn nhẫn hung hăng đánh bại, nhưng mà, dù vậy, cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới, lại có thể là anh?Hoàng Phủ Bạc Ái…………Nhưng mà, không phải giữa bọn họ không có tình yêu ư? Cô chỉ là Hoàng Phủ phu nhân gặp dịp thì chơi thôi sao?Vì sao?Vì sao ở một khắc anh đeo chiếc nhẫn kim cương kia lên cho cô, cô lại có loại xúc động muốn rơi lệ, chỗ sâu trong đáy lòng, cổ tình cảm khó hiểu bị cô cố tình bỏ qua, tựa như sóng biển đột nhiên quay cuồng tùy ý cuốn quét đến, thấm chảy xuôi vào máu nóng rực……Thịnh Vị Ương, mày làm sao vậy?Chung quy, mày vẫn là không cẩn thận đánh mất chính mình, luân hãm ở trong thế giới người đàn ông Bạc Ái này sao?Dưới đèn lưu ly xa hoa --Cô ngơ ngẩn nhìn anh, ánh mắt liễm diễm lưu luyến, màu mắt mơ hồ ửng hồng.……Hoàng Phủ Bạc Ái vươn cánh tay, lòng bàn tay có vết chai mỏng chạm lên gương mặt non mịn của cô, nhẹ nhàng v**t v* một chút, một bàn tay to khác bá đạo chế trụ sau eo cô,“Thịnh Vị Ương, nếu……”Không biết khi nào, cô lại có thể nắm chặt quả đấm, trái tim nhỏ trong ngực hận không thể nhảy đến cổ họng, giống như giây tiếp theo liền muốn nhảy ra.Không khỏi khẩn trương.