Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 426: Vô tội
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTất cả mọi người đều không có dự đoán được Dạ lão nhìn thấy Thịnh Vị Ương sẽ đột nhiên phản ứng lớn như vậy, bao gồm Hoàng Phủ Bạc Ái và đại thiếu gia nhà họ Dạ.Sắc mặt Hoàng Phủ Bạc Ái dữ tợn.Trở tay khóa cổ tay Dạ lão gia, vừa muốn dùng sức, Dạ Lê tiến lên, đỡ lấy thân thể có chút lảo đảo không vững của Dạ lão, không dấu vết lui về sau một bước.Hoàng Phủ Bạc Ái nắm tay nhỏ của Thịnh Vị Ương, bá đạo bảo hộ cô ở trong ngực của mình, quyết không cho phép bất luận kẻ nào xâm phạm đụng chạm, cả người phóng thích khí lạnh giống như hầm băng ngàn năm.……Anh sinh khí.Trong lòng Thịnh Vị Ương nhảy dựng, cầm lấy bàn tay to nắm chặt của anh, ý bảo cô không có việc gì.Lúc này lệ khí phóng thích trên người người đàn ông mới hơi rút đi một chút, lạnh lùng hừ một tiếng, không chút nào che dấu lãnh phúng mỉa mai,“Dạ lão gia, phương thức hoan nghênh người của ngài thực đặc biệt.”Đôi mắt anh tuấn của Dạ Lê nhíu lại, ánh mắt quỷ quyệt hơi lướt qua Thịnh Vị Ương, sau đó nhìn về phía Dạ Thần Thương,“Cha, ngài làm sao vậy?”Anh trước nay đều chưa từng thấy qua bộ dáng thất thố như vậy của cha mình, lại còn có là làm trò mặt nhiều người như vậy.Thiên Tầm?Vừa rồi, cha gọi chính là cái tên này, nhưng mà, ở trong ấn tượng anh trước nay đều chưa từng nghe qua……Dạ Anh cũng khẩn trương đỡ Dạ lão gia, hung tợn trừng mắt nhìn Thịnh Vị Ương,“Cha, có phải thân thể của ngài lại không thoải mái không?”Thịnh Vị Ương sờ sờ mũi.Trừng tôi làm gì? Tôi đứng ở chỗ này, cái gì cũng chưa làm nha! Là cha cô tự mình xông tới bắt lấy tôi đấy?Đôi mắt quần chúng vĩnh viễn đều là sáng như tuyết!Con báo nhỏ nào đó thuần lương chớp mắt một cái, ánh mắt sủng nịch của Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn tới, giống như đang nói, đừng khoe mã, biết cô là vô tội.Lỗ mũi Thịnh Vị Ương rầm rì một chút, anh nha.... biết là tốt rồi.……
Editor: May
Tất cả mọi người đều không có dự đoán được Dạ lão nhìn thấy Thịnh Vị Ương sẽ đột nhiên phản ứng lớn như vậy, bao gồm Hoàng Phủ Bạc Ái và đại thiếu gia nhà họ Dạ.
Sắc mặt Hoàng Phủ Bạc Ái dữ tợn.
Trở tay khóa cổ tay Dạ lão gia, vừa muốn dùng sức, Dạ Lê tiến lên, đỡ lấy thân thể có chút lảo đảo không vững của Dạ lão, không dấu vết lui về sau một bước.
Hoàng Phủ Bạc Ái nắm tay nhỏ của Thịnh Vị Ương, bá đạo bảo hộ cô ở trong ngực của mình, quyết không cho phép bất luận kẻ nào xâm phạm đụng chạm, cả người phóng thích khí lạnh giống như hầm băng ngàn năm.
……
Anh sinh khí.
Trong lòng Thịnh Vị Ương nhảy dựng, cầm lấy bàn tay to nắm chặt của anh, ý bảo cô không có việc gì.
Lúc này lệ khí phóng thích trên người người đàn ông mới hơi rút đi một chút, lạnh lùng hừ một tiếng, không chút nào che dấu lãnh phúng mỉa mai,
“Dạ lão gia, phương thức hoan nghênh người của ngài thực đặc biệt.”
Đôi mắt anh tuấn của Dạ Lê nhíu lại, ánh mắt quỷ quyệt hơi lướt qua Thịnh Vị Ương, sau đó nhìn về phía Dạ Thần Thương,
“Cha, ngài làm sao vậy?”
Anh trước nay đều chưa từng thấy qua bộ dáng thất thố như vậy của cha mình, lại còn có là làm trò mặt nhiều người như vậy.
Thiên Tầm?
Vừa rồi, cha gọi chính là cái tên này, nhưng mà, ở trong ấn tượng anh trước nay đều chưa từng nghe qua……
Dạ Anh cũng khẩn trương đỡ Dạ lão gia, hung tợn trừng mắt nhìn Thịnh Vị Ương,
“Cha, có phải thân thể của ngài lại không thoải mái không?”
Thịnh Vị Ương sờ sờ mũi.
Trừng tôi làm gì? Tôi đứng ở chỗ này, cái gì cũng chưa làm nha! Là cha cô tự mình xông tới bắt lấy tôi đấy?
Đôi mắt quần chúng vĩnh viễn đều là sáng như tuyết!
Con báo nhỏ nào đó thuần lương chớp mắt một cái, ánh mắt sủng nịch của Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn tới, giống như đang nói, đừng khoe mã, biết cô là vô tội.
Lỗ mũi Thịnh Vị Ương rầm rì một chút, anh nha.... biết là tốt rồi.
……
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTất cả mọi người đều không có dự đoán được Dạ lão nhìn thấy Thịnh Vị Ương sẽ đột nhiên phản ứng lớn như vậy, bao gồm Hoàng Phủ Bạc Ái và đại thiếu gia nhà họ Dạ.Sắc mặt Hoàng Phủ Bạc Ái dữ tợn.Trở tay khóa cổ tay Dạ lão gia, vừa muốn dùng sức, Dạ Lê tiến lên, đỡ lấy thân thể có chút lảo đảo không vững của Dạ lão, không dấu vết lui về sau một bước.Hoàng Phủ Bạc Ái nắm tay nhỏ của Thịnh Vị Ương, bá đạo bảo hộ cô ở trong ngực của mình, quyết không cho phép bất luận kẻ nào xâm phạm đụng chạm, cả người phóng thích khí lạnh giống như hầm băng ngàn năm.……Anh sinh khí.Trong lòng Thịnh Vị Ương nhảy dựng, cầm lấy bàn tay to nắm chặt của anh, ý bảo cô không có việc gì.Lúc này lệ khí phóng thích trên người người đàn ông mới hơi rút đi một chút, lạnh lùng hừ một tiếng, không chút nào che dấu lãnh phúng mỉa mai,“Dạ lão gia, phương thức hoan nghênh người của ngài thực đặc biệt.”Đôi mắt anh tuấn của Dạ Lê nhíu lại, ánh mắt quỷ quyệt hơi lướt qua Thịnh Vị Ương, sau đó nhìn về phía Dạ Thần Thương,“Cha, ngài làm sao vậy?”Anh trước nay đều chưa từng thấy qua bộ dáng thất thố như vậy của cha mình, lại còn có là làm trò mặt nhiều người như vậy.Thiên Tầm?Vừa rồi, cha gọi chính là cái tên này, nhưng mà, ở trong ấn tượng anh trước nay đều chưa từng nghe qua……Dạ Anh cũng khẩn trương đỡ Dạ lão gia, hung tợn trừng mắt nhìn Thịnh Vị Ương,“Cha, có phải thân thể của ngài lại không thoải mái không?”Thịnh Vị Ương sờ sờ mũi.Trừng tôi làm gì? Tôi đứng ở chỗ này, cái gì cũng chưa làm nha! Là cha cô tự mình xông tới bắt lấy tôi đấy?Đôi mắt quần chúng vĩnh viễn đều là sáng như tuyết!Con báo nhỏ nào đó thuần lương chớp mắt một cái, ánh mắt sủng nịch của Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn tới, giống như đang nói, đừng khoe mã, biết cô là vô tội.Lỗ mũi Thịnh Vị Ương rầm rì một chút, anh nha.... biết là tốt rồi.……