Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 431: Đối đầu
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThái thượng hoàng, anh nha.... quả nhiên độc miệng lại cuồng huyên náo đó!Tuy rằng tôi nghe đến rất sảng khoái!Ha ha……Thịnh Vị Ương nghẹn cười, lại nhịn không được run bả vai nhỏ trơn mịn lên, hai má phấn hồng càng xinh đẹp.……Mặt Dạ Anh đầy ủy khuất nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, vốn hy vọng Kiệt Hận Thiên có thể giúp chính mình nói chuyện.Nhưng mà, lại không nghĩ rằng sắc mặt Kiệt Hận Thiên lãm đạm, mắt đen lãnh quyệt thậm chí liền nhìn cũng chưa nhìn một cái, hoàn toàn là không xem cô ta là một chuyện.Sắc mặt giận dữ đỏ hồng của Dạ Anh càng thêm khó coi!Ánh mắt ác độc hung hăng trừng, đâm thẳng bắn về phía Thịnh Vị Ương!Thịnh Vị Ương nâng bờ môi, cười cong cong xinh đẹp, bộ dáng khuôn mặt nhỏ vô hại thiện lương, giống như đang nói,“Dạ công chúa, người vừa rồi mắng cô là quỷ ấu trĩ này, không có nửa xu quan hệ với tôi a a ~~~”Dạ Anh oán hận cắn răng, nửa xu tiền quan hệ cũng không có? Hoàng Phủ Bạc Ái rõ ràng là đang nói chuyện thay cô!Thịnh Vị Ương hoa hoa lệ lệ làm lơ, mắt nghiêng nhìn về phía Kiệt Hận Thiên.Thầm nghĩ không phải là bởi vì quá nhiều người, Jay không có tiện chào hỏi với cô sao? Bằng không lát nữa lại đơn độc tìm Jay hỏi rõ ràng xảy ra chuyện gì là được.……Trong đại sảnh, ánh mắt rét lạnh của hai người đàn ông thẳng tắp đối mặt.Bỗng chốc --Toàn bộ tiệc tối xa hoa cực hạn, không khí náo nhiệt hài hòa mặt ngoài chợt lạnh lẽo!Sống lưng mọi người run lên, đồng thời ngậm chặt miệng, lại không dám phát ra một âm thanh, giống như toàn bộ không gian đều ngưng đọng dừng hình ảnh lại.Hai người đàn ông gần như đồng thời mở miệng,“Kiệt Hận Thiên.”“Hoàng Phủ Bạc Ái.”Một giọng lại càng rùng mình nhiếp phách hơn một giọng.
Editor: May
Thái thượng hoàng, anh nha.... quả nhiên độc miệng lại cuồng huyên náo đó!
Tuy rằng tôi nghe đến rất sảng khoái!
Ha ha……
Thịnh Vị Ương nghẹn cười, lại nhịn không được run bả vai nhỏ trơn mịn lên, hai má phấn hồng càng xinh đẹp.
……
Mặt Dạ Anh đầy ủy khuất nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, vốn hy vọng Kiệt Hận Thiên có thể giúp chính mình nói chuyện.
Nhưng mà, lại không nghĩ rằng sắc mặt Kiệt Hận Thiên lãm đạm, mắt đen lãnh quyệt thậm chí liền nhìn cũng chưa nhìn một cái, hoàn toàn là không xem cô ta là một chuyện.
Sắc mặt giận dữ đỏ hồng của Dạ Anh càng thêm khó coi!
Ánh mắt ác độc hung hăng trừng, đâm thẳng bắn về phía Thịnh Vị Ương!
Thịnh Vị Ương nâng bờ môi, cười cong cong xinh đẹp, bộ dáng khuôn mặt nhỏ vô hại thiện lương, giống như đang nói,
“Dạ công chúa, người vừa rồi mắng cô là quỷ ấu trĩ này, không có nửa xu quan hệ với tôi a a ~~~”
Dạ Anh oán hận cắn răng, nửa xu tiền quan hệ cũng không có? Hoàng Phủ Bạc Ái rõ ràng là đang nói chuyện thay cô!
Thịnh Vị Ương hoa hoa lệ lệ làm lơ, mắt nghiêng nhìn về phía Kiệt Hận Thiên.
Thầm nghĩ không phải là bởi vì quá nhiều người, Jay không có tiện chào hỏi với cô sao? Bằng không lát nữa lại đơn độc tìm Jay hỏi rõ ràng xảy ra chuyện gì là được.
……
Trong đại sảnh, ánh mắt rét lạnh của hai người đàn ông thẳng tắp đối mặt.
Bỗng chốc --
Toàn bộ tiệc tối xa hoa cực hạn, không khí náo nhiệt hài hòa mặt ngoài chợt lạnh lẽo!
Sống lưng mọi người run lên, đồng thời ngậm chặt miệng, lại không dám phát ra một âm thanh, giống như toàn bộ không gian đều ngưng đọng dừng hình ảnh lại.
Hai người đàn ông gần như đồng thời mở miệng,
“Kiệt Hận Thiên.”
“Hoàng Phủ Bạc Ái.”
Một giọng lại càng rùng mình nhiếp phách hơn một giọng.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThái thượng hoàng, anh nha.... quả nhiên độc miệng lại cuồng huyên náo đó!Tuy rằng tôi nghe đến rất sảng khoái!Ha ha……Thịnh Vị Ương nghẹn cười, lại nhịn không được run bả vai nhỏ trơn mịn lên, hai má phấn hồng càng xinh đẹp.……Mặt Dạ Anh đầy ủy khuất nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, vốn hy vọng Kiệt Hận Thiên có thể giúp chính mình nói chuyện.Nhưng mà, lại không nghĩ rằng sắc mặt Kiệt Hận Thiên lãm đạm, mắt đen lãnh quyệt thậm chí liền nhìn cũng chưa nhìn một cái, hoàn toàn là không xem cô ta là một chuyện.Sắc mặt giận dữ đỏ hồng của Dạ Anh càng thêm khó coi!Ánh mắt ác độc hung hăng trừng, đâm thẳng bắn về phía Thịnh Vị Ương!Thịnh Vị Ương nâng bờ môi, cười cong cong xinh đẹp, bộ dáng khuôn mặt nhỏ vô hại thiện lương, giống như đang nói,“Dạ công chúa, người vừa rồi mắng cô là quỷ ấu trĩ này, không có nửa xu quan hệ với tôi a a ~~~”Dạ Anh oán hận cắn răng, nửa xu tiền quan hệ cũng không có? Hoàng Phủ Bạc Ái rõ ràng là đang nói chuyện thay cô!Thịnh Vị Ương hoa hoa lệ lệ làm lơ, mắt nghiêng nhìn về phía Kiệt Hận Thiên.Thầm nghĩ không phải là bởi vì quá nhiều người, Jay không có tiện chào hỏi với cô sao? Bằng không lát nữa lại đơn độc tìm Jay hỏi rõ ràng xảy ra chuyện gì là được.……Trong đại sảnh, ánh mắt rét lạnh của hai người đàn ông thẳng tắp đối mặt.Bỗng chốc --Toàn bộ tiệc tối xa hoa cực hạn, không khí náo nhiệt hài hòa mặt ngoài chợt lạnh lẽo!Sống lưng mọi người run lên, đồng thời ngậm chặt miệng, lại không dám phát ra một âm thanh, giống như toàn bộ không gian đều ngưng đọng dừng hình ảnh lại.Hai người đàn ông gần như đồng thời mở miệng,“Kiệt Hận Thiên.”“Hoàng Phủ Bạc Ái.”Một giọng lại càng rùng mình nhiếp phách hơn một giọng.