Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 467: Không thấy nhẫn

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái cầm khăn lông, giúp cô lau rửa mu bàn tay, bàn tay cô rất nhỏ, rất dài, khớp xương ngón tay cũng rất nhỏ, rất thích hợp đàn dương cầm.Bỗng nhiên, ấn đường Hoàng Phủ Bạc Ái chợt nhíu, ngữ khí lạnh lùng hỏi,“Con báo nhỏ, ai cho em tháo nhẫn ra?”Thịnh Vị Ương đột nhiên cả kinh, lập tức hoảng hốt mở đôi mắt ra!Tầm mắt còn có chút mơ hồ gắt gao trừng mắt nhìn ngón áp út tay phải của mình.Nhưng mà, trên tay lại là một mảnh trống không, đâu còn có kia chiếc nhẫn kim cương chui eternity huyết kia!Cả người Thịnh Vị Ương nháy mắt ngây ngốc, thậm chí có chút ngốc si ngẩng đầu, mắt châu mê mang toàn là khẩn trương và vội vã,“Tôi không có tháo ra.”……Bỗng chốc, mắt đen của Hoàng Phủ Bạc Ái hơi co lại, đôi mắt nhíu chặt trầm xuống một chút.Cả người Thịnh Vị Ương chấn động!Ý thức được cái gì, mắt tiễn tinh xảo run rẩy, lập tức mắt châu thấu đỏ.Thịnh Vị Ương một phen đẩy tay Hoàng Phủ Bạc Ái ra, duỗi thẳng cánh tay, tìm kiếm ở trong bồn tắm đổ đầy nước.Trên mặt nước còn phủ một tầng bọt bong bóng, chặn tầm mắt, Thịnh Vị Ương gấp đến độ trực tiếp chui đầu vào trong nước, trừng lớn mắt tìm kiếm ở dưới mặt nước.“Ào” một tiếng!Hoàng Phủ Bạc Ái bóp bả vai Thịnh Vị Ương, một phen xách lên từ trong nước, gắt gao ôm vào trong ngực, tức giận đến lông mày đều dựng thành đảo chữ “八”,“Thịnh Vị Ương em làm gì! Không biết chính mình sợ nước sao!”Đáng chết! Vừa mới chết đuối, còn muốn lại đến lần nữa!……Trong lòng ngực, Thịnh Vị Ương ngơ ngẩn ngẩng đầu.Không biết là nước thấm vào mắt, hay là cô khóc, mắt đen trầm tĩnh một mảnh máu đỏ như bảo thạch, chóp mũi còn dính bọt trắng.“Ba tuổi, không thấy nhẫn.”

Editor: May

Hoàng Phủ Bạc Ái cầm khăn lông, giúp cô lau rửa mu bàn tay, bàn tay cô rất nhỏ, rất dài, khớp xương ngón tay cũng rất nhỏ, rất thích hợp đàn dương cầm.

Bỗng nhiên, ấn đường Hoàng Phủ Bạc Ái chợt nhíu, ngữ khí lạnh lùng hỏi,

“Con báo nhỏ, ai cho em tháo nhẫn ra?”

Thịnh Vị Ương đột nhiên cả kinh, lập tức hoảng hốt mở đôi mắt ra!

Tầm mắt còn có chút mơ hồ gắt gao trừng mắt nhìn ngón áp út tay phải của mình.

Nhưng mà, trên tay lại là một mảnh trống không, đâu còn có kia chiếc nhẫn kim cương chui eternity huyết kia!

Cả người Thịnh Vị Ương nháy mắt ngây ngốc, thậm chí có chút ngốc si ngẩng đầu, mắt châu mê mang toàn là khẩn trương và vội vã,

“Tôi không có tháo ra.”

……

Bỗng chốc, mắt đen của Hoàng Phủ Bạc Ái hơi co lại, đôi mắt nhíu chặt trầm xuống một chút.

Cả người Thịnh Vị Ương chấn động!

Ý thức được cái gì, mắt tiễn tinh xảo run rẩy, lập tức mắt châu thấu đỏ.

Thịnh Vị Ương một phen đẩy tay Hoàng Phủ Bạc Ái ra, duỗi thẳng cánh tay, tìm kiếm ở trong bồn tắm đổ đầy nước.

Trên mặt nước còn phủ một tầng bọt bong bóng, chặn tầm mắt, Thịnh Vị Ương gấp đến độ trực tiếp chui đầu vào trong nước, trừng lớn mắt tìm kiếm ở dưới mặt nước.

“Ào” một tiếng!

Hoàng Phủ Bạc Ái bóp bả vai Thịnh Vị Ương, một phen xách lên từ trong nước, gắt gao ôm vào trong ngực, tức giận đến lông mày đều dựng thành đảo chữ “八”,

“Thịnh Vị Ương em làm gì! Không biết chính mình sợ nước sao!”

Đáng chết! Vừa mới chết đuối, còn muốn lại đến lần nữa!

……

Trong lòng ngực, Thịnh Vị Ương ngơ ngẩn ngẩng đầu.

Không biết là nước thấm vào mắt, hay là cô khóc, mắt đen trầm tĩnh một mảnh máu đỏ như bảo thạch, chóp mũi còn dính bọt trắng.

“Ba tuổi, không thấy nhẫn.”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái cầm khăn lông, giúp cô lau rửa mu bàn tay, bàn tay cô rất nhỏ, rất dài, khớp xương ngón tay cũng rất nhỏ, rất thích hợp đàn dương cầm.Bỗng nhiên, ấn đường Hoàng Phủ Bạc Ái chợt nhíu, ngữ khí lạnh lùng hỏi,“Con báo nhỏ, ai cho em tháo nhẫn ra?”Thịnh Vị Ương đột nhiên cả kinh, lập tức hoảng hốt mở đôi mắt ra!Tầm mắt còn có chút mơ hồ gắt gao trừng mắt nhìn ngón áp út tay phải của mình.Nhưng mà, trên tay lại là một mảnh trống không, đâu còn có kia chiếc nhẫn kim cương chui eternity huyết kia!Cả người Thịnh Vị Ương nháy mắt ngây ngốc, thậm chí có chút ngốc si ngẩng đầu, mắt châu mê mang toàn là khẩn trương và vội vã,“Tôi không có tháo ra.”……Bỗng chốc, mắt đen của Hoàng Phủ Bạc Ái hơi co lại, đôi mắt nhíu chặt trầm xuống một chút.Cả người Thịnh Vị Ương chấn động!Ý thức được cái gì, mắt tiễn tinh xảo run rẩy, lập tức mắt châu thấu đỏ.Thịnh Vị Ương một phen đẩy tay Hoàng Phủ Bạc Ái ra, duỗi thẳng cánh tay, tìm kiếm ở trong bồn tắm đổ đầy nước.Trên mặt nước còn phủ một tầng bọt bong bóng, chặn tầm mắt, Thịnh Vị Ương gấp đến độ trực tiếp chui đầu vào trong nước, trừng lớn mắt tìm kiếm ở dưới mặt nước.“Ào” một tiếng!Hoàng Phủ Bạc Ái bóp bả vai Thịnh Vị Ương, một phen xách lên từ trong nước, gắt gao ôm vào trong ngực, tức giận đến lông mày đều dựng thành đảo chữ “八”,“Thịnh Vị Ương em làm gì! Không biết chính mình sợ nước sao!”Đáng chết! Vừa mới chết đuối, còn muốn lại đến lần nữa!……Trong lòng ngực, Thịnh Vị Ương ngơ ngẩn ngẩng đầu.Không biết là nước thấm vào mắt, hay là cô khóc, mắt đen trầm tĩnh một mảnh máu đỏ như bảo thạch, chóp mũi còn dính bọt trắng.“Ba tuổi, không thấy nhẫn.”

Chương 467: Không thấy nhẫn