Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 481: Cảm ơn anh

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Nghe câu trả lời người đàn ông buột miệng thốt ra, Thịnh Vị Ương lập tức ngơ ngẩn mỉm cười lúm đồng tiền, có chút kinh ngạc mê mang nhìn anh.Bởi vì Jay chọc cô thương tâm, cho nên anh mới sinh khí như vậy?Tay nhỏ bị anh gắt gao khóa lại ở trong lòng bàn tay to rộng, không biết tại sao, cái mũi có chút lên men, đôi mắt còn chua sót.……Bỗng chốc, Thịnh Vị Ương cười liễm diễm,“Jay có thể có lý do khó nói gì đó.”Mặt Hoàng Phủ Bạc Ái lập tức đen đến như đống than, giọng nói từ ngoan phun ra từ khe hở hàm răng cắn chặt,“Em còn nói chuyện giúp anh ta, mệt cho tôi còn……”Thịnh Vị Ương nâng khuôn mặt nhỏ lên, không biết lá gan từ nơi nào tới, lại có thể một ngụm hôn ở trên môi nhếch lên của người đàn ông.Nháy mắt, hỏa khí tăng vọt của vị Bạc Ái thiếu gia nào đó “xèo xèo xèo” dập tắt, còn muốn thấy hiệu quả nhanh hơn tất cả linh đan diệu dược.Thịnh Vị Ương hôn môi anh, có chút khẩn trương run rẩy chớp chớp mắt, dáng dấp lông mi xinh đẹp phác họa mi mắt của anh, nhẹ nhàng quét quét, ma sát mơ hồ kia, có thể trêu chọc lòng người nhất.Thật giống như là một dòng điện đột nhiên k*ch th*ch, nháy mắt nhảy đến khắp người, đầu quả tim đều nhịn không được run lên.……Thịnh Vị Ương nghẹn khí, da thịt ngọc bạch thấm phấn hồng càng thêm nhuộm tan ra, tựa như phù hai đóa mây đỏ, cực kỳ xinh đẹp.Nhìn hình dáng ngây ngốc thất hồn của người đàn ông, Thịnh Vị Ương lại nâng khóe mắt cười.Bị anh ôm chặt vào trong ngực, cảm thụ được đến sức lực mạnh mẽ báo đạo nhất từ người đàn ông, nói không cảm động, đó tuyệt đối là giả.“Hoàng Phủ Bạc Ái, cám ơn anh, cám ơn anh có thể suy nghĩ thay tôi.”“Hừ, đừng tự mình đa tình!” Mỗ nam không được tự nhiên trừng mắt nhìn cô, “Tôi chỉ là không cho phép thiếu phu nhân của Hoàng Phủ đế quốc ngu xuẩn như vậy, ném thể diện của lão tử!”Thịnh Vị Ương tự nhiên biết tên này lại đang kiêu ngạo, tiếp tục lời nói của cô,“Cũng cám ơn anh ngày hôm qua đã cứu tôi, tôi ở trên tiệc tối quan trọng như vậy làm anh mất mặt, anh cũng không có rống tôi.”

Nghe câu trả lời người đàn ông buột miệng thốt ra, Thịnh Vị Ương lập tức ngơ ngẩn mỉm cười lúm đồng tiền, có chút kinh ngạc mê mang nhìn anh.

Bởi vì Jay chọc cô thương tâm, cho nên anh mới sinh khí như vậy?

Tay nhỏ bị anh gắt gao khóa lại ở trong lòng bàn tay to rộng, không biết tại sao, cái mũi có chút lên men, đôi mắt còn chua sót.

……

Bỗng chốc, Thịnh Vị Ương cười liễm diễm,

“Jay có thể có lý do khó nói gì đó.”

Mặt Hoàng Phủ Bạc Ái lập tức đen đến như đống than, giọng nói từ ngoan phun ra từ khe hở hàm răng cắn chặt,

“Em còn nói chuyện giúp anh ta, mệt cho tôi còn……”

Thịnh Vị Ương nâng khuôn mặt nhỏ lên, không biết lá gan từ nơi nào tới, lại có thể một ngụm hôn ở trên môi nhếch lên của người đàn ông.

Nháy mắt, hỏa khí tăng vọt của vị Bạc Ái thiếu gia nào đó “xèo xèo xèo” dập tắt, còn muốn thấy hiệu quả nhanh hơn tất cả linh đan diệu dược.

Thịnh Vị Ương hôn môi anh, có chút khẩn trương run rẩy chớp chớp mắt, dáng dấp lông mi xinh đẹp phác họa mi mắt của anh, nhẹ nhàng quét quét, ma sát mơ hồ kia, có thể trêu chọc lòng người nhất.

Thật giống như là một dòng điện đột nhiên k*ch th*ch, nháy mắt nhảy đến khắp người, đầu quả tim đều nhịn không được run lên.

……

Thịnh Vị Ương nghẹn khí, da thịt ngọc bạch thấm phấn hồng càng thêm nhuộm tan ra, tựa như phù hai đóa mây đỏ, cực kỳ xinh đẹp.

Nhìn hình dáng ngây ngốc thất hồn của người đàn ông, Thịnh Vị Ương lại nâng khóe mắt cười.

Bị anh ôm chặt vào trong ngực, cảm thụ được đến sức lực mạnh mẽ báo đạo nhất từ người đàn ông, nói không cảm động, đó tuyệt đối là giả.

“Hoàng Phủ Bạc Ái, cám ơn anh, cám ơn anh có thể suy nghĩ thay tôi.”

“Hừ, đừng tự mình đa tình!” Mỗ nam không được tự nhiên trừng mắt nhìn cô, “Tôi chỉ là không cho phép thiếu phu nhân của Hoàng Phủ đế quốc ngu xuẩn như vậy, ném thể diện của lão tử!”

Thịnh Vị Ương tự nhiên biết tên này lại đang kiêu ngạo, tiếp tục lời nói của cô,

“Cũng cám ơn anh ngày hôm qua đã cứu tôi, tôi ở trên tiệc tối quan trọng như vậy làm anh mất mặt, anh cũng không có rống tôi.”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Nghe câu trả lời người đàn ông buột miệng thốt ra, Thịnh Vị Ương lập tức ngơ ngẩn mỉm cười lúm đồng tiền, có chút kinh ngạc mê mang nhìn anh.Bởi vì Jay chọc cô thương tâm, cho nên anh mới sinh khí như vậy?Tay nhỏ bị anh gắt gao khóa lại ở trong lòng bàn tay to rộng, không biết tại sao, cái mũi có chút lên men, đôi mắt còn chua sót.……Bỗng chốc, Thịnh Vị Ương cười liễm diễm,“Jay có thể có lý do khó nói gì đó.”Mặt Hoàng Phủ Bạc Ái lập tức đen đến như đống than, giọng nói từ ngoan phun ra từ khe hở hàm răng cắn chặt,“Em còn nói chuyện giúp anh ta, mệt cho tôi còn……”Thịnh Vị Ương nâng khuôn mặt nhỏ lên, không biết lá gan từ nơi nào tới, lại có thể một ngụm hôn ở trên môi nhếch lên của người đàn ông.Nháy mắt, hỏa khí tăng vọt của vị Bạc Ái thiếu gia nào đó “xèo xèo xèo” dập tắt, còn muốn thấy hiệu quả nhanh hơn tất cả linh đan diệu dược.Thịnh Vị Ương hôn môi anh, có chút khẩn trương run rẩy chớp chớp mắt, dáng dấp lông mi xinh đẹp phác họa mi mắt của anh, nhẹ nhàng quét quét, ma sát mơ hồ kia, có thể trêu chọc lòng người nhất.Thật giống như là một dòng điện đột nhiên k*ch th*ch, nháy mắt nhảy đến khắp người, đầu quả tim đều nhịn không được run lên.……Thịnh Vị Ương nghẹn khí, da thịt ngọc bạch thấm phấn hồng càng thêm nhuộm tan ra, tựa như phù hai đóa mây đỏ, cực kỳ xinh đẹp.Nhìn hình dáng ngây ngốc thất hồn của người đàn ông, Thịnh Vị Ương lại nâng khóe mắt cười.Bị anh ôm chặt vào trong ngực, cảm thụ được đến sức lực mạnh mẽ báo đạo nhất từ người đàn ông, nói không cảm động, đó tuyệt đối là giả.“Hoàng Phủ Bạc Ái, cám ơn anh, cám ơn anh có thể suy nghĩ thay tôi.”“Hừ, đừng tự mình đa tình!” Mỗ nam không được tự nhiên trừng mắt nhìn cô, “Tôi chỉ là không cho phép thiếu phu nhân của Hoàng Phủ đế quốc ngu xuẩn như vậy, ném thể diện của lão tử!”Thịnh Vị Ương tự nhiên biết tên này lại đang kiêu ngạo, tiếp tục lời nói của cô,“Cũng cám ơn anh ngày hôm qua đã cứu tôi, tôi ở trên tiệc tối quan trọng như vậy làm anh mất mặt, anh cũng không có rống tôi.”

Chương 481: Cảm ơn anh