Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 517: Động lòng người
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Ngay sau đó, “Oanh” một tiếng, Lamborghini trước mắt đã dẫm chân ga dứt khoát lái ra ngoài.Nam Tiểu Tố yên lặng nhìn trời.Nhìn xe thể thao xa xỉ quẹo của ở ngã tư đường, mắt hạnh của Nam Tiểu Tố trừng đến dựng thẳng, đột nhiên lẩm bẩm tự nói một câu,“Đầu năm nay quả nhiên nam quái nữ yêu, ngàn vạn cẩn thận trúng chiêu a ~~~”Nói xong, Nam Tiểu Tố sờ sờ ngực, dọc theo đường nhỏ đá cuội trong tiểu khu, hừ tiểu khúc đi trở về.Dưới đầy sao, bóng đêm màn sân khấu thấp thoáng ở lên sườn mặt của người đàn ông, ánh mắt đạm nhiên chợt sâu, xẹt qua một chút mờ ám nhanh đến gần như không nhìn thấy.Sau khi rời khỏi từ quán bar, Hoàng Phủ Bạc Ái trực tiếp lái xe trở về biệt thự.Biệt thự xa hoa, đèn đuốc sáng trưng.Bỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái mềm lòng chạm vào, giống như một khối từng thiếu hụt kia đá được bổ khuyết hoàn chỉnh, cầm lòng không đậu nâng khóe môi.Hoàng Phủ Bạc Ái bước nhanh đi vào biệt thự, anh đều đã đến cửa nhà, lại có thể càng gấp không chờ nổi muốn nhanh chóng nhìn thấy cô.Đồng hồ treo tường kiểu Âu trên vách tường đã hơn 10 giờ, TV trong phòng khách còn đang phát bộ phim Hàn cẩu huyết.“Cô bé ngốc,” Hoàng Phủ Bạc Ái đi đến sô pha, “Sao em còn chưa ngủ”Bỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái ngừng giọng nói lại.Trên sô pha trắng gạo mềm mại, cô gái nhỏ lại có thể xem TV đến ngủ gật rồi.Mắt đào hoa buồn ngủ nhắm lại, đầu nhỏ gật gật như mỗ thóc, tóc đen như thác nước tùy ý chảy xuống trên vai, không cẩn thận trượt xuống một sợi rơi ở trên má, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ trắng giống như trứng gà kia.Bộ dáng nhỏ xi, cực kỳ động lòng người.
Ngay sau đó, “Oanh” một tiếng, Lamborghini trước mắt đã dẫm chân ga dứt khoát lái ra ngoài.
Nam Tiểu Tố yên lặng nhìn trời.
Nhìn xe thể thao xa xỉ quẹo của ở ngã tư đường, mắt hạnh của Nam Tiểu Tố trừng đến dựng thẳng, đột nhiên lẩm bẩm tự nói một câu,
“Đầu năm nay quả nhiên nam quái nữ yêu, ngàn vạn cẩn thận trúng chiêu a ~~~”
Nói xong, Nam Tiểu Tố sờ sờ ngực, dọc theo đường nhỏ đá cuội trong tiểu khu, hừ tiểu khúc đi trở về.
Dưới đầy sao, bóng đêm màn sân khấu thấp thoáng ở lên sườn mặt của người đàn ông, ánh mắt đạm nhiên chợt sâu, xẹt qua một chút mờ ám nhanh đến gần như không nhìn thấy.
Sau khi rời khỏi từ quán bar, Hoàng Phủ Bạc Ái trực tiếp lái xe trở về biệt thự.
Biệt thự xa hoa, đèn đuốc sáng trưng.
Bỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái mềm lòng chạm vào, giống như một khối từng thiếu hụt kia đá được bổ khuyết hoàn chỉnh, cầm lòng không đậu nâng khóe môi.
Hoàng Phủ Bạc Ái bước nhanh đi vào biệt thự, anh đều đã đến cửa nhà, lại có thể càng gấp không chờ nổi muốn nhanh chóng nhìn thấy cô.
Đồng hồ treo tường kiểu Âu trên vách tường đã hơn 10 giờ, TV trong phòng khách còn đang phát bộ phim Hàn cẩu huyết.
“Cô bé ngốc,” Hoàng Phủ Bạc Ái đi đến sô pha, “Sao em còn chưa ngủ”
Bỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái ngừng giọng nói lại.
Trên sô pha trắng gạo mềm mại, cô gái nhỏ lại có thể xem TV đến ngủ gật rồi.
Mắt đào hoa buồn ngủ nhắm lại, đầu nhỏ gật gật như mỗ thóc, tóc đen như thác nước tùy ý chảy xuống trên vai, không cẩn thận trượt xuống một sợi rơi ở trên má, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ trắng giống như trứng gà kia.
Bộ dáng nhỏ xi, cực kỳ động lòng người.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Ngay sau đó, “Oanh” một tiếng, Lamborghini trước mắt đã dẫm chân ga dứt khoát lái ra ngoài.Nam Tiểu Tố yên lặng nhìn trời.Nhìn xe thể thao xa xỉ quẹo của ở ngã tư đường, mắt hạnh của Nam Tiểu Tố trừng đến dựng thẳng, đột nhiên lẩm bẩm tự nói một câu,“Đầu năm nay quả nhiên nam quái nữ yêu, ngàn vạn cẩn thận trúng chiêu a ~~~”Nói xong, Nam Tiểu Tố sờ sờ ngực, dọc theo đường nhỏ đá cuội trong tiểu khu, hừ tiểu khúc đi trở về.Dưới đầy sao, bóng đêm màn sân khấu thấp thoáng ở lên sườn mặt của người đàn ông, ánh mắt đạm nhiên chợt sâu, xẹt qua một chút mờ ám nhanh đến gần như không nhìn thấy.Sau khi rời khỏi từ quán bar, Hoàng Phủ Bạc Ái trực tiếp lái xe trở về biệt thự.Biệt thự xa hoa, đèn đuốc sáng trưng.Bỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái mềm lòng chạm vào, giống như một khối từng thiếu hụt kia đá được bổ khuyết hoàn chỉnh, cầm lòng không đậu nâng khóe môi.Hoàng Phủ Bạc Ái bước nhanh đi vào biệt thự, anh đều đã đến cửa nhà, lại có thể càng gấp không chờ nổi muốn nhanh chóng nhìn thấy cô.Đồng hồ treo tường kiểu Âu trên vách tường đã hơn 10 giờ, TV trong phòng khách còn đang phát bộ phim Hàn cẩu huyết.“Cô bé ngốc,” Hoàng Phủ Bạc Ái đi đến sô pha, “Sao em còn chưa ngủ”Bỗng chốc, Hoàng Phủ Bạc Ái ngừng giọng nói lại.Trên sô pha trắng gạo mềm mại, cô gái nhỏ lại có thể xem TV đến ngủ gật rồi.Mắt đào hoa buồn ngủ nhắm lại, đầu nhỏ gật gật như mỗ thóc, tóc đen như thác nước tùy ý chảy xuống trên vai, không cẩn thận trượt xuống một sợi rơi ở trên má, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ trắng giống như trứng gà kia.Bộ dáng nhỏ xi, cực kỳ động lòng người.