Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 582: Cô đang nháo, anh đang cười, trôi qua cả đời ấm áp như thế
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc sửng sốt, nhìn cô gái nhỏ vung chân đi phía trước, nhịn không được giơ giơ đuôi lông mày lên, thế mới biết chính mình vừa mới nói sai lời.Chạy nhanh đuổi theo bắt lấy cô, một cái ôm công chúa tiêu chuẩn, cúi đầu giải thích,“Quý thiếu vừa mới gọi điện thoại muốn mở họp.”Lỗ mũi Thịnh Vị Ương rầm rì một tiếng, lại muốn nhảy xuống từ trong lòng ngực của anh, “Sao lại nói với em, chuyện lại không liên quan tới em.”Hoàng Phủ Bạc Ái thực khinh bỉ cô,“Khẩu thị tâm phi!”“Vậy anh đừng giải thích nha!” Thịnh Vị Ương bắt lấy cổ áo Hoàng Phủ Bạc Ái, đầu quả tim đám bảo vệ bốn phía vườn hoa biệt thự tập thể run lên.Trên đời này người dám xách cổ áo thiếu gia nhà bọn họ, ngoài trừ E, những người khác sớm đã chết thẳng cẳng!Tập thể nhìn trời, “Thiếu phu nhân, cô nha quả nhiên bưu hãn a a……”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái co giật một chút……Thịnh Vị Ương níu lấy cổ áo anh, nhìn đường nét tà mị tuyệt sắc của người đàn ông, bỗng nhiên, nhếch miệng cười, mắt đào hoa cong cong cực kỳ xinh đẹp,“Chậc chậc, quả nhiên nay đã khác xưa! Nếu là thiếu gia kiêu ngạo trước kia, khẳng định trực tiếp ném văng em ra, hơn nữa cút được bao xa thì cút bấy xa nha.”……Hoàng Phủ Bạc Ái cắn răng, giọng nói phun ra từ khe hở hàm răng,“Có phải cảm giác rất sảng khoái hay không?”“Này còn cần khoe khoang sao!” Thịnh Vị Ương cười đến vẻ mặt giảo hoạt, lại đặc biệt vô tội chớp chớp mắt, “Ai bảo anh thích em như vậy chứ, đúng không đúng không!”Vừa nói còn vừa nghịch ngợm lắc hai chân dài nhỏ, làn váy buông xuống cũng nhẹ đãng đung đưa theo.Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng hừ một tiếng, nâng khóe môi.Bỗng nhiên, cô nghĩ tới một câu, ngày tháng tốt nhất, đơn giản là cô đang nháo, anh đang cười, trôi qua cả đời ấm áp như thế.Hẳn chính là giống như bây giờ đi.
Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc sửng sốt, nhìn cô gái nhỏ vung chân đi phía trước, nhịn không được giơ giơ đuôi lông mày lên, thế mới biết chính mình vừa mới nói sai lời.
Chạy nhanh đuổi theo bắt lấy cô, một cái ôm công chúa tiêu chuẩn, cúi đầu giải thích,
“Quý thiếu vừa mới gọi điện thoại muốn mở họp.”
Lỗ mũi Thịnh Vị Ương rầm rì một tiếng, lại muốn nhảy xuống từ trong lòng ngực của anh, “Sao lại nói với em, chuyện lại không liên quan tới em.”
Hoàng Phủ Bạc Ái thực khinh bỉ cô,
“Khẩu thị tâm phi!”
“Vậy anh đừng giải thích nha!” Thịnh Vị Ương bắt lấy cổ áo Hoàng Phủ Bạc Ái, đầu quả tim đám bảo vệ bốn phía vườn hoa biệt thự tập thể run lên.
Trên đời này người dám xách cổ áo thiếu gia nhà bọn họ, ngoài trừ E, những người khác sớm đã chết thẳng cẳng!
Tập thể nhìn trời, “Thiếu phu nhân, cô nha quả nhiên bưu hãn a a……”
Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái co giật một chút……
Thịnh Vị Ương níu lấy cổ áo anh, nhìn đường nét tà mị tuyệt sắc của người đàn ông, bỗng nhiên, nhếch miệng cười, mắt đào hoa cong cong cực kỳ xinh đẹp,
“Chậc chậc, quả nhiên nay đã khác xưa! Nếu là thiếu gia kiêu ngạo trước kia, khẳng định trực tiếp ném văng em ra, hơn nữa cút được bao xa thì cút bấy xa nha.”
……
Hoàng Phủ Bạc Ái cắn răng, giọng nói phun ra từ khe hở hàm răng,
“Có phải cảm giác rất sảng khoái hay không?”
“Này còn cần khoe khoang sao!” Thịnh Vị Ương cười đến vẻ mặt giảo hoạt, lại đặc biệt vô tội chớp chớp mắt, “Ai bảo anh thích em như vậy chứ, đúng không đúng không!”
Vừa nói còn vừa nghịch ngợm lắc hai chân dài nhỏ, làn váy buông xuống cũng nhẹ đãng đung đưa theo.
Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng hừ một tiếng, nâng khóe môi.
Bỗng nhiên, cô nghĩ tới một câu, ngày tháng tốt nhất, đơn giản là cô đang nháo, anh đang cười, trôi qua cả đời ấm áp như thế.
Hẳn chính là giống như bây giờ đi.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc sửng sốt, nhìn cô gái nhỏ vung chân đi phía trước, nhịn không được giơ giơ đuôi lông mày lên, thế mới biết chính mình vừa mới nói sai lời.Chạy nhanh đuổi theo bắt lấy cô, một cái ôm công chúa tiêu chuẩn, cúi đầu giải thích,“Quý thiếu vừa mới gọi điện thoại muốn mở họp.”Lỗ mũi Thịnh Vị Ương rầm rì một tiếng, lại muốn nhảy xuống từ trong lòng ngực của anh, “Sao lại nói với em, chuyện lại không liên quan tới em.”Hoàng Phủ Bạc Ái thực khinh bỉ cô,“Khẩu thị tâm phi!”“Vậy anh đừng giải thích nha!” Thịnh Vị Ương bắt lấy cổ áo Hoàng Phủ Bạc Ái, đầu quả tim đám bảo vệ bốn phía vườn hoa biệt thự tập thể run lên.Trên đời này người dám xách cổ áo thiếu gia nhà bọn họ, ngoài trừ E, những người khác sớm đã chết thẳng cẳng!Tập thể nhìn trời, “Thiếu phu nhân, cô nha quả nhiên bưu hãn a a……”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái co giật một chút……Thịnh Vị Ương níu lấy cổ áo anh, nhìn đường nét tà mị tuyệt sắc của người đàn ông, bỗng nhiên, nhếch miệng cười, mắt đào hoa cong cong cực kỳ xinh đẹp,“Chậc chậc, quả nhiên nay đã khác xưa! Nếu là thiếu gia kiêu ngạo trước kia, khẳng định trực tiếp ném văng em ra, hơn nữa cút được bao xa thì cút bấy xa nha.”……Hoàng Phủ Bạc Ái cắn răng, giọng nói phun ra từ khe hở hàm răng,“Có phải cảm giác rất sảng khoái hay không?”“Này còn cần khoe khoang sao!” Thịnh Vị Ương cười đến vẻ mặt giảo hoạt, lại đặc biệt vô tội chớp chớp mắt, “Ai bảo anh thích em như vậy chứ, đúng không đúng không!”Vừa nói còn vừa nghịch ngợm lắc hai chân dài nhỏ, làn váy buông xuống cũng nhẹ đãng đung đưa theo.Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng hừ một tiếng, nâng khóe môi.Bỗng nhiên, cô nghĩ tới một câu, ngày tháng tốt nhất, đơn giản là cô đang nháo, anh đang cười, trôi qua cả đời ấm áp như thế.Hẳn chính là giống như bây giờ đi.