Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 605: Phấn hồng khả nghi
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayMọi người đang tà ** ác trêu chọc, Hoàng Phủ Bạc Ý bỗng nhiên huýt sáo một tiếng, “Lão ca ~~~”Nam Tiểu Tố cũng kêu ầm lên theo, “Tiểu Ương Tử ~~~”Một đám người đồng thời ngước mắt, nhìn về phía hành lang dài ngoài ghế dài.Ánh sáng lay động mị hoặc --Hoàng Phủ Bạc Ái ôm chặt eo Thịnh Vị Ương, bá đạo bảo hộ cô ở trong lòng ngực của mình, giống như sợ không khí nơi ô uế này lây dính cô gái nhỏ thuần khiết của anh.Tập thể ăn ý nhìn nhau, thầm nghĩ,“Hai vợ chồng kiêu ngạo xinh đẹp này thật ân ái nha!”……Hoàng Phủ Bạc Ái và Thịnh Vị Ương đi vào, ngồi xuống ở trên ghế sô pha bên trong, đám phụ nữ làm quen với nhau.Vừa rồi ánh đèn quá mờ, lúc này mọi người mới thấy rõ ràng trên cổ Hoàng Phủ Bạc Ái nhiều thêm một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rực, lại còn là loại đan len.Sở Nam Xuyên không sợ chết tiến tới muốn xem,“Hoàng Phủ, là đôi mắt tôi mù hay là cậu bệnh nhiễm phong hàn? Hơn ba mươi độ cực nóng, cậu nha lại có thể mang khăn quàng cổ! Cậu không nóng sao?”“Cút.” Hoàng Phủ Bạc Ái dương chân đá một cái, vô cùng lãnh diễm thưởng một cái liếc mắt, “Tôi thích.”Trong lòng ngực, khuôn mặt nhỏ của con báo nhỏ nào đó có chút phấn hồng khả nghi, nheo khóe mắt trừng anh, đã nói anh đừng mang đừng mang, tên này còn càng muốn mang.Quả nhiên vẫn là thành tiêu điểm toàn trường ╯□╰……--Đột nhiên, con ngươi của Nam Tiểu Tố sáng ngời!Thịnh Vị Ương còn chưa kịp che miệng cô, Nam Tiểu Tố đã giơ chân nhảy lên, nói đến gọi là dõng dạc hùng hồn,“Di! Tiểu Ương Tử, đây không phải khăn quàng cổ cậu đã mua vào chiều nay lúc hai chúng ta đi dạo phố sao?”Thịnh Vị Ương yên lặng co rút khóe môi, thực xấu hổ ho hai tiếng.“Khụ khụ……”
Editor: May
Mọi người đang tà ** ác trêu chọc, Hoàng Phủ Bạc Ý bỗng nhiên huýt sáo một tiếng, “Lão ca ~~~”
Nam Tiểu Tố cũng kêu ầm lên theo, “Tiểu Ương Tử ~~~”
Một đám người đồng thời ngước mắt, nhìn về phía hành lang dài ngoài ghế dài.
Ánh sáng lay động mị hoặc --
Hoàng Phủ Bạc Ái ôm chặt eo Thịnh Vị Ương, bá đạo bảo hộ cô ở trong lòng ngực của mình, giống như sợ không khí nơi ô uế này lây dính cô gái nhỏ thuần khiết của anh.
Tập thể ăn ý nhìn nhau, thầm nghĩ,
“Hai vợ chồng kiêu ngạo xinh đẹp này thật ân ái nha!”
……
Hoàng Phủ Bạc Ái và Thịnh Vị Ương đi vào, ngồi xuống ở trên ghế sô pha bên trong, đám phụ nữ làm quen với nhau.
Vừa rồi ánh đèn quá mờ, lúc này mọi người mới thấy rõ ràng trên cổ Hoàng Phủ Bạc Ái nhiều thêm một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rực, lại còn là loại đan len.
Sở Nam Xuyên không sợ chết tiến tới muốn xem,
“Hoàng Phủ, là đôi mắt tôi mù hay là cậu bệnh nhiễm phong hàn? Hơn ba mươi độ cực nóng, cậu nha lại có thể mang khăn quàng cổ! Cậu không nóng sao?”
“Cút.” Hoàng Phủ Bạc Ái dương chân đá một cái, vô cùng lãnh diễm thưởng một cái liếc mắt, “Tôi thích.”
Trong lòng ngực, khuôn mặt nhỏ của con báo nhỏ nào đó có chút phấn hồng khả nghi, nheo khóe mắt trừng anh, đã nói anh đừng mang đừng mang, tên này còn càng muốn mang.
Quả nhiên vẫn là thành tiêu điểm toàn trường ╯□╰……--
Đột nhiên, con ngươi của Nam Tiểu Tố sáng ngời!
Thịnh Vị Ương còn chưa kịp che miệng cô, Nam Tiểu Tố đã giơ chân nhảy lên, nói đến gọi là dõng dạc hùng hồn,
“Di! Tiểu Ương Tử, đây không phải khăn quàng cổ cậu đã mua vào chiều nay lúc hai chúng ta đi dạo phố sao?”
Thịnh Vị Ương yên lặng co rút khóe môi, thực xấu hổ ho hai tiếng.
“Khụ khụ……”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayMọi người đang tà ** ác trêu chọc, Hoàng Phủ Bạc Ý bỗng nhiên huýt sáo một tiếng, “Lão ca ~~~”Nam Tiểu Tố cũng kêu ầm lên theo, “Tiểu Ương Tử ~~~”Một đám người đồng thời ngước mắt, nhìn về phía hành lang dài ngoài ghế dài.Ánh sáng lay động mị hoặc --Hoàng Phủ Bạc Ái ôm chặt eo Thịnh Vị Ương, bá đạo bảo hộ cô ở trong lòng ngực của mình, giống như sợ không khí nơi ô uế này lây dính cô gái nhỏ thuần khiết của anh.Tập thể ăn ý nhìn nhau, thầm nghĩ,“Hai vợ chồng kiêu ngạo xinh đẹp này thật ân ái nha!”……Hoàng Phủ Bạc Ái và Thịnh Vị Ương đi vào, ngồi xuống ở trên ghế sô pha bên trong, đám phụ nữ làm quen với nhau.Vừa rồi ánh đèn quá mờ, lúc này mọi người mới thấy rõ ràng trên cổ Hoàng Phủ Bạc Ái nhiều thêm một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rực, lại còn là loại đan len.Sở Nam Xuyên không sợ chết tiến tới muốn xem,“Hoàng Phủ, là đôi mắt tôi mù hay là cậu bệnh nhiễm phong hàn? Hơn ba mươi độ cực nóng, cậu nha lại có thể mang khăn quàng cổ! Cậu không nóng sao?”“Cút.” Hoàng Phủ Bạc Ái dương chân đá một cái, vô cùng lãnh diễm thưởng một cái liếc mắt, “Tôi thích.”Trong lòng ngực, khuôn mặt nhỏ của con báo nhỏ nào đó có chút phấn hồng khả nghi, nheo khóe mắt trừng anh, đã nói anh đừng mang đừng mang, tên này còn càng muốn mang.Quả nhiên vẫn là thành tiêu điểm toàn trường ╯□╰……--Đột nhiên, con ngươi của Nam Tiểu Tố sáng ngời!Thịnh Vị Ương còn chưa kịp che miệng cô, Nam Tiểu Tố đã giơ chân nhảy lên, nói đến gọi là dõng dạc hùng hồn,“Di! Tiểu Ương Tử, đây không phải khăn quàng cổ cậu đã mua vào chiều nay lúc hai chúng ta đi dạo phố sao?”Thịnh Vị Ương yên lặng co rút khóe môi, thực xấu hổ ho hai tiếng.“Khụ khụ……”