Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 608: Tâm tràn đầy ngọt ngào

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNháy mắt, từng đạo lục quang bốn phương tám hướng kia, càng như sóng nhiệt mãnh liệt tuôn trào đến.Thịnh Vị Ương yên lặng đỡ trán.Nha, lại nháo tính tình của đứa bé! Thiệt tình không chịu nổi thiếu gia ba tuổi anh nha…………“Quỷ ấu trĩ……” Thịnh Vị Ương ngẩng đầu mắng anh, lại trong lúc vô tình thấy được mắt đen sánh như diệu thạch của anh, lóe lên ở trong ánh đèn lưu ly, Bạc Ái dương môi, một đạo độ cung rõ ràng.Bỗng chốc, tâm, ngọt ngào va chạm.Giống như lọ mật tràn đầy không cẩn thận vỡ nát, nước mật đặc sệt lập tức chảy ra.Thịnh Vị Ương cười cong cong, tránh tầm mắt của mọi người, nâng ngón tay xoa bóp mặt anh,“Ba tuổi, còn không phải là một cái khăn quàng cổ thôi sao! Khoe khoang ~”Hoàng Phủ Bạc Ái dùng một loại ánh mắt khinh bỉ nhìn heo nhìn cô,“Vô nghĩa, em tặng anh.”Thịnh Vị Ương lại bỗng dưng ngẩn ra, bị nghiêm túc không chút để ý kia của anh xuyên đến trong tim rồi.Ý của anh là, bởi vì đây là món quà em tặng anh, cho dù không bao nhiêu tiền đi nữa, anh cũng đặc biệt yêu thích, nếu là người khác, dù tặng anh một tòa núi vàng, cũng sẽ không liếc mắt nhìn một cái.……Con ngươi sáng lấp lánh của Thịnh Vị Ương chợt lóe!Hóa ra tâm tràn đầy ngọt ngào, giống như lại bỏ thêm một muỗng đường trắng lớn, đều sắp ngọt hóa! Miệng nhỏ vểnh lên càng dấu không được ý cười.Hoàng Phủ Bạc Ái không chút do dự hôn xuống, bắt lấy môi anh đào nhu mềm của cô, thực ác bá g*m c*n một ngụm.Chung quanh, đám người yên lặng xem diễn toàn bộ quá trình, rốt cuộc nhịn không được cười tà ác lên.Tròng mắt Thịnh Vị Ương trừng lớn, “bùm” khuôn mặt bạo đỏ!

Editor: May

Nháy mắt, từng đạo lục quang bốn phương tám hướng kia, càng như sóng nhiệt mãnh liệt tuôn trào đến.

Thịnh Vị Ương yên lặng đỡ trán.

Nha, lại nháo tính tình của đứa bé! Thiệt tình không chịu nổi thiếu gia ba tuổi anh nha……

……

“Quỷ ấu trĩ……” Thịnh Vị Ương ngẩng đầu mắng anh, lại trong lúc vô tình thấy được mắt đen sánh như diệu thạch của anh, lóe lên ở trong ánh đèn lưu ly, Bạc Ái dương môi, một đạo độ cung rõ ràng.

Bỗng chốc, tâm, ngọt ngào va chạm.

Giống như lọ mật tràn đầy không cẩn thận vỡ nát, nước mật đặc sệt lập tức chảy ra.

Thịnh Vị Ương cười cong cong, tránh tầm mắt của mọi người, nâng ngón tay xoa bóp mặt anh,

“Ba tuổi, còn không phải là một cái khăn quàng cổ thôi sao! Khoe khoang ~”

Hoàng Phủ Bạc Ái dùng một loại ánh mắt khinh bỉ nhìn heo nhìn cô,

“Vô nghĩa, em tặng anh.”

Thịnh Vị Ương lại bỗng dưng ngẩn ra, bị nghiêm túc không chút để ý kia của anh xuyên đến trong tim rồi.

Ý của anh là, bởi vì đây là món quà em tặng anh, cho dù không bao nhiêu tiền đi nữa, anh cũng đặc biệt yêu thích, nếu là người khác, dù tặng anh một tòa núi vàng, cũng sẽ không liếc mắt nhìn một cái.

……

Con ngươi sáng lấp lánh của Thịnh Vị Ương chợt lóe!

Hóa ra tâm tràn đầy ngọt ngào, giống như lại bỏ thêm một muỗng đường trắng lớn, đều sắp ngọt hóa! Miệng nhỏ vểnh lên càng dấu không được ý cười.

Hoàng Phủ Bạc Ái không chút do dự hôn xuống, bắt lấy môi anh đào nhu mềm của cô, thực ác bá g*m c*n một ngụm.

Chung quanh, đám người yên lặng xem diễn toàn bộ quá trình, rốt cuộc nhịn không được cười tà ác lên.

Tròng mắt Thịnh Vị Ương trừng lớn, “bùm” khuôn mặt bạo đỏ!

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNháy mắt, từng đạo lục quang bốn phương tám hướng kia, càng như sóng nhiệt mãnh liệt tuôn trào đến.Thịnh Vị Ương yên lặng đỡ trán.Nha, lại nháo tính tình của đứa bé! Thiệt tình không chịu nổi thiếu gia ba tuổi anh nha…………“Quỷ ấu trĩ……” Thịnh Vị Ương ngẩng đầu mắng anh, lại trong lúc vô tình thấy được mắt đen sánh như diệu thạch của anh, lóe lên ở trong ánh đèn lưu ly, Bạc Ái dương môi, một đạo độ cung rõ ràng.Bỗng chốc, tâm, ngọt ngào va chạm.Giống như lọ mật tràn đầy không cẩn thận vỡ nát, nước mật đặc sệt lập tức chảy ra.Thịnh Vị Ương cười cong cong, tránh tầm mắt của mọi người, nâng ngón tay xoa bóp mặt anh,“Ba tuổi, còn không phải là một cái khăn quàng cổ thôi sao! Khoe khoang ~”Hoàng Phủ Bạc Ái dùng một loại ánh mắt khinh bỉ nhìn heo nhìn cô,“Vô nghĩa, em tặng anh.”Thịnh Vị Ương lại bỗng dưng ngẩn ra, bị nghiêm túc không chút để ý kia của anh xuyên đến trong tim rồi.Ý của anh là, bởi vì đây là món quà em tặng anh, cho dù không bao nhiêu tiền đi nữa, anh cũng đặc biệt yêu thích, nếu là người khác, dù tặng anh một tòa núi vàng, cũng sẽ không liếc mắt nhìn một cái.……Con ngươi sáng lấp lánh của Thịnh Vị Ương chợt lóe!Hóa ra tâm tràn đầy ngọt ngào, giống như lại bỏ thêm một muỗng đường trắng lớn, đều sắp ngọt hóa! Miệng nhỏ vểnh lên càng dấu không được ý cười.Hoàng Phủ Bạc Ái không chút do dự hôn xuống, bắt lấy môi anh đào nhu mềm của cô, thực ác bá g*m c*n một ngụm.Chung quanh, đám người yên lặng xem diễn toàn bộ quá trình, rốt cuộc nhịn không được cười tà ác lên.Tròng mắt Thịnh Vị Ương trừng lớn, “bùm” khuôn mặt bạo đỏ!

Chương 608: Tâm tràn đầy ngọt ngào