Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 616: Có một số việc đã qua liền cho qua đi
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayÁnh mắt đau đớn kịch liệt của Lục Bắc Huân lại vui sướng nhìn Thịnh Vị Ương, liều mạng đè nén hô hấp kịch liệt, rốt cuộc anh đã gặp được Ương Ương lần nữa!Thịnh Vị Ương ngước mắt, mắt xinh đẹp không gợn chút sợ hãi,“Lục Bắc Huân, anh muốn nói gì với tôi?”Vừa rồi, cô và Tiểu Tố đi ra từ toilet, không nghĩ tới gặp mặt đối mặt với Lục Bắc Huân ở trên hành lang dài.Lúc ấy Nam Tiểu Tố liền muốn túm cô đi, nhưng mà Lục Bắc Huân lại gần như cầu xin nói chỉ muốn nói mấy câu với cô là được rồi.Nghe giọng nói lãnh đạm của Thịnh Vị Ương, ngực Lục Bắc Huân nghẹn đau một trận, có chút gian nan chậm rãi mở miệng,“Ương Ương, thực xin lỗi, em có thể tha thứ cho anh không?”……Thịnh Vị Ương kéo khóe mắt.Hôm nay là ngày cầu tha thứ sao? Giữa trưa Kiệt Hận Thiên hẹn cô ăn cơm cầu tha thứ, buổi tối lại ở quán bar đụng phải Lục Bắc Huân xin lỗi với mình.Thịnh Vị Ương, mày nha.... là thật sự quá thiện lương hay là quá khiêm tốn, lại có nhiều người thực xin lỗi mày như vậy →_→……Trong lòng mỗ nữ đang hoạt động phong phú, thình lình, Lục Bắc Huân cầm tay cô, sắc mặt trầm trọng thoạt nhìn càng thêm thống khổ,“Ương Ương, anh biết sai rồi, thực xin lỗi, Ương Ương, thực xin lỗi……”Thịnh Vị Ương hơi ngưng mi, rút bàn tay từ trong tay nắm chặt của Lục Bắc Huân ra, có chút không vui,“Không cần xin lỗi nữa, có một số việc đã qua liền cho qua đi.”“Ương Ương,” Trong miệng Lục Bắc Huân lẩm bẩm, trên mặt lưu luyến si mê mà bi thương mang theo khát vọng vô hạn, “Vậy chúng ta còn có thể hay không……”
Editor: May
Ánh mắt đau đớn kịch liệt của Lục Bắc Huân lại vui sướng nhìn Thịnh Vị Ương, liều mạng đè nén hô hấp kịch liệt, rốt cuộc anh đã gặp được Ương Ương lần nữa!
Thịnh Vị Ương ngước mắt, mắt xinh đẹp không gợn chút sợ hãi,
“Lục Bắc Huân, anh muốn nói gì với tôi?”
Vừa rồi, cô và Tiểu Tố đi ra từ toilet, không nghĩ tới gặp mặt đối mặt với Lục Bắc Huân ở trên hành lang dài.
Lúc ấy Nam Tiểu Tố liền muốn túm cô đi, nhưng mà Lục Bắc Huân lại gần như cầu xin nói chỉ muốn nói mấy câu với cô là được rồi.
Nghe giọng nói lãnh đạm của Thịnh Vị Ương, ngực Lục Bắc Huân nghẹn đau một trận, có chút gian nan chậm rãi mở miệng,
“Ương Ương, thực xin lỗi, em có thể tha thứ cho anh không?”
……
Thịnh Vị Ương kéo khóe mắt.
Hôm nay là ngày cầu tha thứ sao? Giữa trưa Kiệt Hận Thiên hẹn cô ăn cơm cầu tha thứ, buổi tối lại ở quán bar đụng phải Lục Bắc Huân xin lỗi với mình.
Thịnh Vị Ương, mày nha.... là thật sự quá thiện lương hay là quá khiêm tốn, lại có nhiều người thực xin lỗi mày như vậy →_→……
Trong lòng mỗ nữ đang hoạt động phong phú, thình lình, Lục Bắc Huân cầm tay cô, sắc mặt trầm trọng thoạt nhìn càng thêm thống khổ,
“Ương Ương, anh biết sai rồi, thực xin lỗi, Ương Ương, thực xin lỗi……”
Thịnh Vị Ương hơi ngưng mi, rút bàn tay từ trong tay nắm chặt của Lục Bắc Huân ra, có chút không vui,
“Không cần xin lỗi nữa, có một số việc đã qua liền cho qua đi.”
“Ương Ương,” Trong miệng Lục Bắc Huân lẩm bẩm, trên mặt lưu luyến si mê mà bi thương mang theo khát vọng vô hạn, “Vậy chúng ta còn có thể hay không……”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayÁnh mắt đau đớn kịch liệt của Lục Bắc Huân lại vui sướng nhìn Thịnh Vị Ương, liều mạng đè nén hô hấp kịch liệt, rốt cuộc anh đã gặp được Ương Ương lần nữa!Thịnh Vị Ương ngước mắt, mắt xinh đẹp không gợn chút sợ hãi,“Lục Bắc Huân, anh muốn nói gì với tôi?”Vừa rồi, cô và Tiểu Tố đi ra từ toilet, không nghĩ tới gặp mặt đối mặt với Lục Bắc Huân ở trên hành lang dài.Lúc ấy Nam Tiểu Tố liền muốn túm cô đi, nhưng mà Lục Bắc Huân lại gần như cầu xin nói chỉ muốn nói mấy câu với cô là được rồi.Nghe giọng nói lãnh đạm của Thịnh Vị Ương, ngực Lục Bắc Huân nghẹn đau một trận, có chút gian nan chậm rãi mở miệng,“Ương Ương, thực xin lỗi, em có thể tha thứ cho anh không?”……Thịnh Vị Ương kéo khóe mắt.Hôm nay là ngày cầu tha thứ sao? Giữa trưa Kiệt Hận Thiên hẹn cô ăn cơm cầu tha thứ, buổi tối lại ở quán bar đụng phải Lục Bắc Huân xin lỗi với mình.Thịnh Vị Ương, mày nha.... là thật sự quá thiện lương hay là quá khiêm tốn, lại có nhiều người thực xin lỗi mày như vậy →_→……Trong lòng mỗ nữ đang hoạt động phong phú, thình lình, Lục Bắc Huân cầm tay cô, sắc mặt trầm trọng thoạt nhìn càng thêm thống khổ,“Ương Ương, anh biết sai rồi, thực xin lỗi, Ương Ương, thực xin lỗi……”Thịnh Vị Ương hơi ngưng mi, rút bàn tay từ trong tay nắm chặt của Lục Bắc Huân ra, có chút không vui,“Không cần xin lỗi nữa, có một số việc đã qua liền cho qua đi.”“Ương Ương,” Trong miệng Lục Bắc Huân lẩm bẩm, trên mặt lưu luyến si mê mà bi thương mang theo khát vọng vô hạn, “Vậy chúng ta còn có thể hay không……”