Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 628: Bởi vì em có anh!

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương lại hơi đỏ mặt, cười cong cong, bên môi treo đầy ý cười xinh đẹp,“Bởi vì em có anh nha!”Ba tuổi, bởi vì em có anh, cho nên mặt khác, tốt hay xấu, đều không quan trọng.……Ánh mắt giận dữ trợn to của Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, thật giống như không có nghe hiểu lời nói của cô, trố mắt rất lâu mới triệu hồi linh hồn nhỏ bé về.Nháy mắt, một giây trước còn sắc mặt gió lốc mưa dầm cấp tám, liền ngày mặt trời rực rỡ hoa nở tháng ba, thậm chí cười đến si ngốc nhìn cô.Như vậy, thoạt nhìn muốn bao nhiêu ngốc nghếch liền có bấy nhiêu ngốc nghếch.Thịnh Vị Ương chợt nghiêng đầu, vặn lỗ tai của anh, làm càn cười mắng,“Chậc chậc, còn đâu là Bạc Ái thiếu gia của Hoàng Phủ đế quốc hả! Hoàn toàn không khác gì một kẻ ngốc nghếch!”Hoàng Phủ Bạc Ái cũng không phản bác lời nói của Thịnh Vị Ương, tay giữ sau eo cô, một cái tay khác nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, không chút do dự liền hôn xuống, lại bị Thịnh Vị Ương tát một cái chặn trở lại.Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái kéo một cái, một đầu tóc đen tung bay,“……”Tay nhỏ của Thịnh Vị Ương chống trên ngực Hoàng Phủ Bạc Ái, cười đến vẻ mặt đào hoa,“Ba tuổi, lời em vừa mới nói, anh đều nghe rõ ràng chứ?”……Bỗng nhiên, một trận gió biển đón nhẹ sóng biển thổi tới, thổi rối loạn tóc đen như thác nước của cô.Nhẹ nhàng rơi xuống một nhánh, không cẩn thận rũ ở khóe môi.Làm nổi bật môi anh đào đỏ xinh đẹp ở dưới ánh trăng, thật sự có loại cảm giác thiên sứ không cẩn thận rơi vào trong đêm tối, còn vung múa cánh chim.Ngực Hoàng Phủ Bạc Ái chợt giật mình, cho dù ác ma như anh, cũng mềm mại.Anh vì cô vén nhánh tóc kia lên, thâm tình muôn vàn, giọng nói sủng nịnh gần như làm người ta chìm đắm, thậm chí có chút kích động,“Em yêu anh.”

Editor: May

Thịnh Vị Ương lại hơi đỏ mặt, cười cong cong, bên môi treo đầy ý cười xinh đẹp,

“Bởi vì em có anh nha!”

Ba tuổi, bởi vì em có anh, cho nên mặt khác, tốt hay xấu, đều không quan trọng.

……

Ánh mắt giận dữ trợn to của Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, thật giống như không có nghe hiểu lời nói của cô, trố mắt rất lâu mới triệu hồi linh hồn nhỏ bé về.

Nháy mắt, một giây trước còn sắc mặt gió lốc mưa dầm cấp tám, liền ngày mặt trời rực rỡ hoa nở tháng ba, thậm chí cười đến si ngốc nhìn cô.

Như vậy, thoạt nhìn muốn bao nhiêu ngốc nghếch liền có bấy nhiêu ngốc nghếch.

Thịnh Vị Ương chợt nghiêng đầu, vặn lỗ tai của anh, làm càn cười mắng,

“Chậc chậc, còn đâu là Bạc Ái thiếu gia của Hoàng Phủ đế quốc hả! Hoàn toàn không khác gì một kẻ ngốc nghếch!”

Hoàng Phủ Bạc Ái cũng không phản bác lời nói của Thịnh Vị Ương, tay giữ sau eo cô, một cái tay khác nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, không chút do dự liền hôn xuống, lại bị Thịnh Vị Ương tát một cái chặn trở lại.

Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái kéo một cái, một đầu tóc đen tung bay,

“……”

Tay nhỏ của Thịnh Vị Ương chống trên ngực Hoàng Phủ Bạc Ái, cười đến vẻ mặt đào hoa,

“Ba tuổi, lời em vừa mới nói, anh đều nghe rõ ràng chứ?”

……

Bỗng nhiên, một trận gió biển đón nhẹ sóng biển thổi tới, thổi rối loạn tóc đen như thác nước của cô.

Nhẹ nhàng rơi xuống một nhánh, không cẩn thận rũ ở khóe môi.

Làm nổi bật môi anh đào đỏ xinh đẹp ở dưới ánh trăng, thật sự có loại cảm giác thiên sứ không cẩn thận rơi vào trong đêm tối, còn vung múa cánh chim.

Ngực Hoàng Phủ Bạc Ái chợt giật mình, cho dù ác ma như anh, cũng mềm mại.

Anh vì cô vén nhánh tóc kia lên, thâm tình muôn vàn, giọng nói sủng nịnh gần như làm người ta chìm đắm, thậm chí có chút kích động,

“Em yêu anh.”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương lại hơi đỏ mặt, cười cong cong, bên môi treo đầy ý cười xinh đẹp,“Bởi vì em có anh nha!”Ba tuổi, bởi vì em có anh, cho nên mặt khác, tốt hay xấu, đều không quan trọng.……Ánh mắt giận dữ trợn to của Hoàng Phủ Bạc Ái cứng đờ, thật giống như không có nghe hiểu lời nói của cô, trố mắt rất lâu mới triệu hồi linh hồn nhỏ bé về.Nháy mắt, một giây trước còn sắc mặt gió lốc mưa dầm cấp tám, liền ngày mặt trời rực rỡ hoa nở tháng ba, thậm chí cười đến si ngốc nhìn cô.Như vậy, thoạt nhìn muốn bao nhiêu ngốc nghếch liền có bấy nhiêu ngốc nghếch.Thịnh Vị Ương chợt nghiêng đầu, vặn lỗ tai của anh, làm càn cười mắng,“Chậc chậc, còn đâu là Bạc Ái thiếu gia của Hoàng Phủ đế quốc hả! Hoàn toàn không khác gì một kẻ ngốc nghếch!”Hoàng Phủ Bạc Ái cũng không phản bác lời nói của Thịnh Vị Ương, tay giữ sau eo cô, một cái tay khác nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, không chút do dự liền hôn xuống, lại bị Thịnh Vị Ương tát một cái chặn trở lại.Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái kéo một cái, một đầu tóc đen tung bay,“……”Tay nhỏ của Thịnh Vị Ương chống trên ngực Hoàng Phủ Bạc Ái, cười đến vẻ mặt đào hoa,“Ba tuổi, lời em vừa mới nói, anh đều nghe rõ ràng chứ?”……Bỗng nhiên, một trận gió biển đón nhẹ sóng biển thổi tới, thổi rối loạn tóc đen như thác nước của cô.Nhẹ nhàng rơi xuống một nhánh, không cẩn thận rũ ở khóe môi.Làm nổi bật môi anh đào đỏ xinh đẹp ở dưới ánh trăng, thật sự có loại cảm giác thiên sứ không cẩn thận rơi vào trong đêm tối, còn vung múa cánh chim.Ngực Hoàng Phủ Bạc Ái chợt giật mình, cho dù ác ma như anh, cũng mềm mại.Anh vì cô vén nhánh tóc kia lên, thâm tình muôn vàn, giọng nói sủng nịnh gần như làm người ta chìm đắm, thậm chí có chút kích động,“Em yêu anh.”

Chương 628: Bởi vì em có anh!