Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 637: Kỷ niệm
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayMột trận gió biển vén sóng mà đến, gió thổi qua hai bên lan can vang lên tiếng vang nhỏ.Thịnh Vị Ương đang vung tay lung tung, bỗng nhiên, một mảnh lá đỏ nghênh đón xoay tròn trên không trung, nhẹ nhàng, vừa vặn, lọt vào trong lòng bàn tay cô.Mắt châu của Thịnh Vị Ương sáng ngời, lập tức vang lên âm sắc kinh hô,“Ba tuổi, anh mau nhìn mau nhìn!”Mặt Hoàng Phủ Bạc Ái không biểu tình cúi đầu liếc mắt nhìn một cái.Anh thực không hiểu vì sao Thịnh Vị Ương lại kích động như vậy, còn không phải là một chiếc lá cây rơi vào trong tay sao? Lại không phải bầu trời rớt xuống một quả trứng bồ câu!Thịnh Vị Ương đã mừng rỡ duỗi chân nhảy nhót ở sau lưng Hoàng Phủ Bạc Ái,“Đợi lát nữa đi trở về em muốn làm nó thành thẻ kẹp sách coi như kỷ niệm.”“Kỷ niệm cái gì?” Khóe miệng Hoàng Phủ Bạc Ái run rẩy một chút.“Giờ khắc này nha!” Thịnh Vị Ương nhìn anh, khóe môi nhếch lên, vui vẻ không thôi, “Em và anh chỗ này.”Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái chợt sâu.……Thịnh Vị Ương lại nhìn lá phong đỏ ở trong lòng bàn tay,“Cẩn thận dùng bạc đầu ước hẹn, sổ đỏ hồng tiên; sổ đỏ thề hẹn, uyên phổ công khai.” (sổ đỏ ở đây là quyển sổ chứng nhận kết hôn)Dưới ánh trăng trắng nhu hòa, đôi mắt trầm tĩnh giống như chảy ra một dòng sông nhỏ ôn nhu nhất, nhiễm lên ánh sáng động lòng người nhất.Những lời này là cô nhìn thấy ở trên Weibo vào mấy ngày hôm trước, là một đoạn lời nói trên giấy hôn thú thời kỳ dân quốc, vừa vặn dùng vào nơi này.Thịnh Vị Ương cảm thấy, nếu lúc này lại đến chút âm nhạc êm ái xinh đẹp liền càng hoàn mỹ, nhất định đến chính cô cũng phải bị chính mình mê đảo.Nhưng mà, ý cảnh tốt đẹp luôn sẽ có thứ gì đó không hài hòa loạn nhập vào, thí dụ như →_→……Thịnh Vị Ương đang chính mình say mê đến không được, đột nhiên, bên tai vang lên một đạo giọng nói lạnh như băng sương, vẻ mặt anh nghe không hiểu của Hoàng Phủ Bạc Ái,“Nói tiếng người.”Thịnh Vị Ương, “……”
Editor: May
Một trận gió biển vén sóng mà đến, gió thổi qua hai bên lan can vang lên tiếng vang nhỏ.
Thịnh Vị Ương đang vung tay lung tung, bỗng nhiên, một mảnh lá đỏ nghênh đón xoay tròn trên không trung, nhẹ nhàng, vừa vặn, lọt vào trong lòng bàn tay cô.
Mắt châu của Thịnh Vị Ương sáng ngời, lập tức vang lên âm sắc kinh hô,
“Ba tuổi, anh mau nhìn mau nhìn!”
Mặt Hoàng Phủ Bạc Ái không biểu tình cúi đầu liếc mắt nhìn một cái.
Anh thực không hiểu vì sao Thịnh Vị Ương lại kích động như vậy, còn không phải là một chiếc lá cây rơi vào trong tay sao? Lại không phải bầu trời rớt xuống một quả trứng bồ câu!
Thịnh Vị Ương đã mừng rỡ duỗi chân nhảy nhót ở sau lưng Hoàng Phủ Bạc Ái,
“Đợi lát nữa đi trở về em muốn làm nó thành thẻ kẹp sách coi như kỷ niệm.”
“Kỷ niệm cái gì?” Khóe miệng Hoàng Phủ Bạc Ái run rẩy một chút.
“Giờ khắc này nha!” Thịnh Vị Ương nhìn anh, khóe môi nhếch lên, vui vẻ không thôi, “Em và anh chỗ này.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái chợt sâu.
……
Thịnh Vị Ương lại nhìn lá phong đỏ ở trong lòng bàn tay,
“Cẩn thận dùng bạc đầu ước hẹn, sổ đỏ hồng tiên; sổ đỏ thề hẹn, uyên phổ công khai.” (sổ đỏ ở đây là quyển sổ chứng nhận kết hôn)
Dưới ánh trăng trắng nhu hòa, đôi mắt trầm tĩnh giống như chảy ra một dòng sông nhỏ ôn nhu nhất, nhiễm lên ánh sáng động lòng người nhất.
Những lời này là cô nhìn thấy ở trên Weibo vào mấy ngày hôm trước, là một đoạn lời nói trên giấy hôn thú thời kỳ dân quốc, vừa vặn dùng vào nơi này.
Thịnh Vị Ương cảm thấy, nếu lúc này lại đến chút âm nhạc êm ái xinh đẹp liền càng hoàn mỹ, nhất định đến chính cô cũng phải bị chính mình mê đảo.
Nhưng mà, ý cảnh tốt đẹp luôn sẽ có thứ gì đó không hài hòa loạn nhập vào, thí dụ như →_→……
Thịnh Vị Ương đang chính mình say mê đến không được, đột nhiên, bên tai vang lên một đạo giọng nói lạnh như băng sương, vẻ mặt anh nghe không hiểu của Hoàng Phủ Bạc Ái,
“Nói tiếng người.”
Thịnh Vị Ương, “……”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayMột trận gió biển vén sóng mà đến, gió thổi qua hai bên lan can vang lên tiếng vang nhỏ.Thịnh Vị Ương đang vung tay lung tung, bỗng nhiên, một mảnh lá đỏ nghênh đón xoay tròn trên không trung, nhẹ nhàng, vừa vặn, lọt vào trong lòng bàn tay cô.Mắt châu của Thịnh Vị Ương sáng ngời, lập tức vang lên âm sắc kinh hô,“Ba tuổi, anh mau nhìn mau nhìn!”Mặt Hoàng Phủ Bạc Ái không biểu tình cúi đầu liếc mắt nhìn một cái.Anh thực không hiểu vì sao Thịnh Vị Ương lại kích động như vậy, còn không phải là một chiếc lá cây rơi vào trong tay sao? Lại không phải bầu trời rớt xuống một quả trứng bồ câu!Thịnh Vị Ương đã mừng rỡ duỗi chân nhảy nhót ở sau lưng Hoàng Phủ Bạc Ái,“Đợi lát nữa đi trở về em muốn làm nó thành thẻ kẹp sách coi như kỷ niệm.”“Kỷ niệm cái gì?” Khóe miệng Hoàng Phủ Bạc Ái run rẩy một chút.“Giờ khắc này nha!” Thịnh Vị Ương nhìn anh, khóe môi nhếch lên, vui vẻ không thôi, “Em và anh chỗ này.”Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái chợt sâu.……Thịnh Vị Ương lại nhìn lá phong đỏ ở trong lòng bàn tay,“Cẩn thận dùng bạc đầu ước hẹn, sổ đỏ hồng tiên; sổ đỏ thề hẹn, uyên phổ công khai.” (sổ đỏ ở đây là quyển sổ chứng nhận kết hôn)Dưới ánh trăng trắng nhu hòa, đôi mắt trầm tĩnh giống như chảy ra một dòng sông nhỏ ôn nhu nhất, nhiễm lên ánh sáng động lòng người nhất.Những lời này là cô nhìn thấy ở trên Weibo vào mấy ngày hôm trước, là một đoạn lời nói trên giấy hôn thú thời kỳ dân quốc, vừa vặn dùng vào nơi này.Thịnh Vị Ương cảm thấy, nếu lúc này lại đến chút âm nhạc êm ái xinh đẹp liền càng hoàn mỹ, nhất định đến chính cô cũng phải bị chính mình mê đảo.Nhưng mà, ý cảnh tốt đẹp luôn sẽ có thứ gì đó không hài hòa loạn nhập vào, thí dụ như →_→……Thịnh Vị Ương đang chính mình say mê đến không được, đột nhiên, bên tai vang lên một đạo giọng nói lạnh như băng sương, vẻ mặt anh nghe không hiểu của Hoàng Phủ Bạc Ái,“Nói tiếng người.”Thịnh Vị Ương, “……”