Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 641: Em còn muốn chạy đi đâu?

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương vĩnh viễn đều sẽ không quên, Bạc Tứ trông mong đứng cửa bên cửa xe ghế điều khiển, ánh mắt ai oán lại ủy khuất kia, một trận nước mũi nước mắt lã chã gào,“Thiếu gia, thiếu phu nhân, các người cứ như vậy vứt bỏ tôi sao ~~~”Bạc Ái thiếu gia lạnh lùng thưởng một chữ, “Cút.”Thịnh Vị Ương chỉ thiếu nắm khăn tay nhỏ che mặt, xong rồi, lúc này tiết tháo gì đó hoàn toàn toàn huỷ hoại rồi……Mỗ nam còn đứng ở bên đường cái, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại,“Bạc Tam, không chịu nổi đàn ông không có sống về đêm a a……”Cách đó không xa, nơi khúc quanh mờ tối, che dấu mấy ánh sáng đèn flash.……Xe thể thao mới vừa dừng lại ở trước biệt thự, “két”, Hoàng Phủ Bạc Ái còn chưa kịp xuống, Thịnh Vị Ương đã giống như con cá chạch nhỏ mở cửa trượt xuống xe.Quay đầu mỉm cười, ánh mắt dịu dàng giống như nước, xinh đẹp vũ mị, sau đó nhón chân trần bay nhanh chạy vào biệt thự.Hầu kết Hoàng Phủ Bạc Ái căng thẳng, giọng nói từ tính nghẹn ngào càng nhiễm d*c v*ng,“Tiểu yêu tinh……”Thịnh Vị Ương mới vừa chạy vào cửa phòng, cổ tay hơi đau một chút, Hoàng Phủ Bạc Ái đã đuổi theo, tay nắm chặt cánh tay của cô, dùng sức kéo một cái, không hề trì hoãn bá đạo kéo vào ngực.Chân dài chợt nâng lên, “rầm”, cửa phòng đóng lại.Đèn sáng trong phòng mờ tối.Ánh đèn màu cam, Hoàng Phủ Bạc Ái dựa lưng vào cửa phòng, gắt gao giữ chặt cô gái nhỏ trong ngực, cánh môi sớm đã dán sát ở chung một chỗ, ma sát ái muội,“Con báo nhỏ, em còn muốn chạy đi đâu?”……Lúm đồng tiền của Thịnh Vị Ương tinh xảo tuyệt mỹ, đôi mắt liễm diễm, mỉm cười khễ nâng, môi phấn no đủ lóe lên ánh huỳnh quang.Chợt, hô hấp Hoàng Phủ Bạc Ái căng thẳng, dòng chảy nóng bỏng giữa bụng nhỏ rót thành một luồng, hung hăng rít gào hướng tới nơi nào đó của thân thể!

Editor: May

Thịnh Vị Ương vĩnh viễn đều sẽ không quên, Bạc Tứ trông mong đứng cửa bên cửa xe ghế điều khiển, ánh mắt ai oán lại ủy khuất kia, một trận nước mũi nước mắt lã chã gào,

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, các người cứ như vậy vứt bỏ tôi sao ~~~”

Bạc Ái thiếu gia lạnh lùng thưởng một chữ, “Cút.”

Thịnh Vị Ương chỉ thiếu nắm khăn tay nhỏ che mặt, xong rồi, lúc này tiết tháo gì đó hoàn toàn toàn huỷ hoại rồi……

Mỗ nam còn đứng ở bên đường cái, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại,

“Bạc Tam, không chịu nổi đàn ông không có sống về đêm a a……”

Cách đó không xa, nơi khúc quanh mờ tối, che dấu mấy ánh sáng đèn flash.

……

Xe thể thao mới vừa dừng lại ở trước biệt thự, “két”, Hoàng Phủ Bạc Ái còn chưa kịp xuống, Thịnh Vị Ương đã giống như con cá chạch nhỏ mở cửa trượt xuống xe.

Quay đầu mỉm cười, ánh mắt dịu dàng giống như nước, xinh đẹp vũ mị, sau đó nhón chân trần bay nhanh chạy vào biệt thự.

Hầu kết Hoàng Phủ Bạc Ái căng thẳng, giọng nói từ tính nghẹn ngào càng nhiễm d*c v*ng,

“Tiểu yêu tinh……”

Thịnh Vị Ương mới vừa chạy vào cửa phòng, cổ tay hơi đau một chút, Hoàng Phủ Bạc Ái đã đuổi theo, tay nắm chặt cánh tay của cô, dùng sức kéo một cái, không hề trì hoãn bá đạo kéo vào ngực.

Chân dài chợt nâng lên, “rầm”, cửa phòng đóng lại.

Đèn sáng trong phòng mờ tối.

Ánh đèn màu cam, Hoàng Phủ Bạc Ái dựa lưng vào cửa phòng, gắt gao giữ chặt cô gái nhỏ trong ngực, cánh môi sớm đã dán sát ở chung một chỗ, ma sát ái muội,

“Con báo nhỏ, em còn muốn chạy đi đâu?”

……

Lúm đồng tiền của Thịnh Vị Ương tinh xảo tuyệt mỹ, đôi mắt liễm diễm, mỉm cười khễ nâng, môi phấn no đủ lóe lên ánh huỳnh quang.

Chợt, hô hấp Hoàng Phủ Bạc Ái căng thẳng, dòng chảy nóng bỏng giữa bụng nhỏ rót thành một luồng, hung hăng rít gào hướng tới nơi nào đó của thân thể!

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayThịnh Vị Ương vĩnh viễn đều sẽ không quên, Bạc Tứ trông mong đứng cửa bên cửa xe ghế điều khiển, ánh mắt ai oán lại ủy khuất kia, một trận nước mũi nước mắt lã chã gào,“Thiếu gia, thiếu phu nhân, các người cứ như vậy vứt bỏ tôi sao ~~~”Bạc Ái thiếu gia lạnh lùng thưởng một chữ, “Cút.”Thịnh Vị Ương chỉ thiếu nắm khăn tay nhỏ che mặt, xong rồi, lúc này tiết tháo gì đó hoàn toàn toàn huỷ hoại rồi……Mỗ nam còn đứng ở bên đường cái, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại,“Bạc Tam, không chịu nổi đàn ông không có sống về đêm a a……”Cách đó không xa, nơi khúc quanh mờ tối, che dấu mấy ánh sáng đèn flash.……Xe thể thao mới vừa dừng lại ở trước biệt thự, “két”, Hoàng Phủ Bạc Ái còn chưa kịp xuống, Thịnh Vị Ương đã giống như con cá chạch nhỏ mở cửa trượt xuống xe.Quay đầu mỉm cười, ánh mắt dịu dàng giống như nước, xinh đẹp vũ mị, sau đó nhón chân trần bay nhanh chạy vào biệt thự.Hầu kết Hoàng Phủ Bạc Ái căng thẳng, giọng nói từ tính nghẹn ngào càng nhiễm d*c v*ng,“Tiểu yêu tinh……”Thịnh Vị Ương mới vừa chạy vào cửa phòng, cổ tay hơi đau một chút, Hoàng Phủ Bạc Ái đã đuổi theo, tay nắm chặt cánh tay của cô, dùng sức kéo một cái, không hề trì hoãn bá đạo kéo vào ngực.Chân dài chợt nâng lên, “rầm”, cửa phòng đóng lại.Đèn sáng trong phòng mờ tối.Ánh đèn màu cam, Hoàng Phủ Bạc Ái dựa lưng vào cửa phòng, gắt gao giữ chặt cô gái nhỏ trong ngực, cánh môi sớm đã dán sát ở chung một chỗ, ma sát ái muội,“Con báo nhỏ, em còn muốn chạy đi đâu?”……Lúm đồng tiền của Thịnh Vị Ương tinh xảo tuyệt mỹ, đôi mắt liễm diễm, mỉm cười khễ nâng, môi phấn no đủ lóe lên ánh huỳnh quang.Chợt, hô hấp Hoàng Phủ Bạc Ái căng thẳng, dòng chảy nóng bỏng giữa bụng nhỏ rót thành một luồng, hung hăng rít gào hướng tới nơi nào đó của thân thể!

Chương 641: Em còn muốn chạy đi đâu?