Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 746: Cô sợ hãi
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayVì cô, anh thậm chí nguyện ý từ bỏ mệnh của mình.……Bỗng chốc, ngực đau dớn buồn bực một trận, ở trên du thuyền líc anh ôm cô từ ngoài lồng sắt cô không sợ, lúc cùng anh treo ở trên thang mây giống như con diều cô cũng không sợ……Nhưng lúc này, cô sợ hãi.Sợ hãi nếu anh và cô thật sự cùng chết, vậy đời này của cô, liền rốt cuộc không có biện pháp giống như bây giờ, tùy ý vỗ sờ mặt anh, cùng nhau hô hấp với anh……Mắt tiễn khẽ nhíu, chảy ra một tầng gợn sóng lưu động.“Anh còn chưa có chết, Tiểu Vị Ương em khóc cái gì?” Chợt, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên, bởi vì thời gian dài không nói chuyện, mang theo một tia nghẹn ngào.Thịnh Vị Ương hơi ngẩn ra, mắt đào hoa liễm diễm lập tức trừng lớn, tròn xoe nhìn người đàn ông đã mở to mắt ở trên giường bệnh.Ba tuổi tỉnh?Tỉnh khi nào!……Thịnh Vị Ương lấy lại tinh thần, chạy nhanh chóng xoay mặt đi, muốn rút cánh tay về.Lại bị Hoàng Phủ Bạc Ái một phát liền bắt được cổ tay tinh tế, thình lình, khẽ động vết thương trên ngực, đau đến trực tiếp nhe răng.Thịnh Vị Ương hoảng hốt, khuôn mặt nhỏ xoay đi cũng đột nhiên nhìn qua,“Không cho phép nhúc nhích!”Nhanh chóng cầm tay Hoàng Phủ Bạc Ái, dìu anh ngồi dậy, cúi đầu kiểm tra vết thương trên ngực anh, lụa trắng bố thật dày lại có chút vết máu thấm ra.
Editor: May
Vì cô, anh thậm chí nguyện ý từ bỏ mệnh của mình.
……
Bỗng chốc, ngực đau dớn buồn bực một trận, ở trên du thuyền líc anh ôm cô từ ngoài lồng sắt cô không sợ, lúc cùng anh treo ở trên thang mây giống như con diều cô cũng không sợ……
Nhưng lúc này, cô sợ hãi.
Sợ hãi nếu anh và cô thật sự cùng chết, vậy đời này của cô, liền rốt cuộc không có biện pháp giống như bây giờ, tùy ý vỗ sờ mặt anh, cùng nhau hô hấp với anh……
Mắt tiễn khẽ nhíu, chảy ra một tầng gợn sóng lưu động.
“Anh còn chưa có chết, Tiểu Vị Ương em khóc cái gì?” Chợt, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên, bởi vì thời gian dài không nói chuyện, mang theo một tia nghẹn ngào.
Thịnh Vị Ương hơi ngẩn ra, mắt đào hoa liễm diễm lập tức trừng lớn, tròn xoe nhìn người đàn ông đã mở to mắt ở trên giường bệnh.
Ba tuổi tỉnh?
Tỉnh khi nào!
……
Thịnh Vị Ương lấy lại tinh thần, chạy nhanh chóng xoay mặt đi, muốn rút cánh tay về.
Lại bị Hoàng Phủ Bạc Ái một phát liền bắt được cổ tay tinh tế, thình lình, khẽ động vết thương trên ngực, đau đến trực tiếp nhe răng.
Thịnh Vị Ương hoảng hốt, khuôn mặt nhỏ xoay đi cũng đột nhiên nhìn qua,
“Không cho phép nhúc nhích!”
Nhanh chóng cầm tay Hoàng Phủ Bạc Ái, dìu anh ngồi dậy, cúi đầu kiểm tra vết thương trên ngực anh, lụa trắng bố thật dày lại có chút vết máu thấm ra.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayVì cô, anh thậm chí nguyện ý từ bỏ mệnh của mình.……Bỗng chốc, ngực đau dớn buồn bực một trận, ở trên du thuyền líc anh ôm cô từ ngoài lồng sắt cô không sợ, lúc cùng anh treo ở trên thang mây giống như con diều cô cũng không sợ……Nhưng lúc này, cô sợ hãi.Sợ hãi nếu anh và cô thật sự cùng chết, vậy đời này của cô, liền rốt cuộc không có biện pháp giống như bây giờ, tùy ý vỗ sờ mặt anh, cùng nhau hô hấp với anh……Mắt tiễn khẽ nhíu, chảy ra một tầng gợn sóng lưu động.“Anh còn chưa có chết, Tiểu Vị Ương em khóc cái gì?” Chợt, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên, bởi vì thời gian dài không nói chuyện, mang theo một tia nghẹn ngào.Thịnh Vị Ương hơi ngẩn ra, mắt đào hoa liễm diễm lập tức trừng lớn, tròn xoe nhìn người đàn ông đã mở to mắt ở trên giường bệnh.Ba tuổi tỉnh?Tỉnh khi nào!……Thịnh Vị Ương lấy lại tinh thần, chạy nhanh chóng xoay mặt đi, muốn rút cánh tay về.Lại bị Hoàng Phủ Bạc Ái một phát liền bắt được cổ tay tinh tế, thình lình, khẽ động vết thương trên ngực, đau đến trực tiếp nhe răng.Thịnh Vị Ương hoảng hốt, khuôn mặt nhỏ xoay đi cũng đột nhiên nhìn qua,“Không cho phép nhúc nhích!”Nhanh chóng cầm tay Hoàng Phủ Bạc Ái, dìu anh ngồi dậy, cúi đầu kiểm tra vết thương trên ngực anh, lụa trắng bố thật dày lại có chút vết máu thấm ra.