Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 751: Dây dưa triền miên
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayVói vào trong khoang miệng mềm mại, chống đỡ thật sâu trong cổ họng của cô, hung hăng đoạt lấy mỗi một tấc nụ hoa ngọt ngào của cô!Lưỡi dây dưa triền miên, bá đạo m*t hút, g*m c*n……Nước bọt mê ly ở giữa bốn cánh môi, chợt không cẩn thận, chảy xuống dọc theo khóe môi kiều diễm anh hồng của cô.Hoàng Phủ Bạc Ái giơ tay, thay cô ôn nhu lau đi, sau đó phủ ở trên gương mặt, nhẹ nhàng v**t v* da thịt trơn mềm của cô, môi mỏng hôn sâu tràn ra âm thanh tà tứ,“Cho nên phải ôm hôn như vậy mới quen?”Khuôn mặt của Thịnh Vị Ương đỏ lên, suýt đánh một quyền lên trên người anh, tên sắc phôi đại lưu manh này! Người ta nói hoàn toàn không phải ý tứ này nha…………Thịnh Vị Ương hờn dỗi trừng anh, hai má phiếm hồng, mắt đào hoa còn lóe lên ánh sáng lung linh, nhìn ở trong mắt Hoàng Phủ Bạc Ái càng thêm chọc người.Chợt, yết hầu căng thẳng!Một cổ dòng nước nóng bỏng từ bụng nhỏ đáp xuống, Hoàng Phủ Bạc Ái gần như không do dự càng ôm chặt Thịnh Vị Ương.Mới vừa lấy lại được hô hấp một lát, lại bị anh cường thế cướp đi!Một bàn tay to khác cũng bắt đầu không an phận lên, từ phía dưới xốc đồng phục bệnh nhân lên, vói vào, đồng phục bệnh nhân vốn rộng rãi, càng tiện cho anh vỗ sờ khắp nơi.Dọc theo eo nhỏ vòng đến phía trước, phủ lên mềm mại của cô, lòng bàn tay bọc lại, lực độ vừa phải chợt nhéo, nụ hôn cũng chạm lên vành tai mẫn cảm, đồng thời, hàm răng cọ xát nhẹ nhàng cắn một cái.
Editor: May
Vói vào trong khoang miệng mềm mại, chống đỡ thật sâu trong cổ họng của cô, hung hăng đoạt lấy mỗi một tấc nụ hoa ngọt ngào của cô!
Lưỡi dây dưa triền miên, bá đạo m*t hút, g*m c*n……
Nước bọt mê ly ở giữa bốn cánh môi, chợt không cẩn thận, chảy xuống dọc theo khóe môi kiều diễm anh hồng của cô.
Hoàng Phủ Bạc Ái giơ tay, thay cô ôn nhu lau đi, sau đó phủ ở trên gương mặt, nhẹ nhàng v**t v* da thịt trơn mềm của cô, môi mỏng hôn sâu tràn ra âm thanh tà tứ,
“Cho nên phải ôm hôn như vậy mới quen?”
Khuôn mặt của Thịnh Vị Ương đỏ lên, suýt đánh một quyền lên trên người anh, tên sắc phôi đại lưu manh này! Người ta nói hoàn toàn không phải ý tứ này nha……
……
Thịnh Vị Ương hờn dỗi trừng anh, hai má phiếm hồng, mắt đào hoa còn lóe lên ánh sáng lung linh, nhìn ở trong mắt Hoàng Phủ Bạc Ái càng thêm chọc người.
Chợt, yết hầu căng thẳng!
Một cổ dòng nước nóng bỏng từ bụng nhỏ đáp xuống, Hoàng Phủ Bạc Ái gần như không do dự càng ôm chặt Thịnh Vị Ương.
Mới vừa lấy lại được hô hấp một lát, lại bị anh cường thế cướp đi!
Một bàn tay to khác cũng bắt đầu không an phận lên, từ phía dưới xốc đồng phục bệnh nhân lên, vói vào, đồng phục bệnh nhân vốn rộng rãi, càng tiện cho anh vỗ sờ khắp nơi.
Dọc theo eo nhỏ vòng đến phía trước, phủ lên mềm mại của cô, lòng bàn tay bọc lại, lực độ vừa phải chợt nhéo, nụ hôn cũng chạm lên vành tai mẫn cảm, đồng thời, hàm răng cọ xát nhẹ nhàng cắn một cái.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayVói vào trong khoang miệng mềm mại, chống đỡ thật sâu trong cổ họng của cô, hung hăng đoạt lấy mỗi một tấc nụ hoa ngọt ngào của cô!Lưỡi dây dưa triền miên, bá đạo m*t hút, g*m c*n……Nước bọt mê ly ở giữa bốn cánh môi, chợt không cẩn thận, chảy xuống dọc theo khóe môi kiều diễm anh hồng của cô.Hoàng Phủ Bạc Ái giơ tay, thay cô ôn nhu lau đi, sau đó phủ ở trên gương mặt, nhẹ nhàng v**t v* da thịt trơn mềm của cô, môi mỏng hôn sâu tràn ra âm thanh tà tứ,“Cho nên phải ôm hôn như vậy mới quen?”Khuôn mặt của Thịnh Vị Ương đỏ lên, suýt đánh một quyền lên trên người anh, tên sắc phôi đại lưu manh này! Người ta nói hoàn toàn không phải ý tứ này nha…………Thịnh Vị Ương hờn dỗi trừng anh, hai má phiếm hồng, mắt đào hoa còn lóe lên ánh sáng lung linh, nhìn ở trong mắt Hoàng Phủ Bạc Ái càng thêm chọc người.Chợt, yết hầu căng thẳng!Một cổ dòng nước nóng bỏng từ bụng nhỏ đáp xuống, Hoàng Phủ Bạc Ái gần như không do dự càng ôm chặt Thịnh Vị Ương.Mới vừa lấy lại được hô hấp một lát, lại bị anh cường thế cướp đi!Một bàn tay to khác cũng bắt đầu không an phận lên, từ phía dưới xốc đồng phục bệnh nhân lên, vói vào, đồng phục bệnh nhân vốn rộng rãi, càng tiện cho anh vỗ sờ khắp nơi.Dọc theo eo nhỏ vòng đến phía trước, phủ lên mềm mại của cô, lòng bàn tay bọc lại, lực độ vừa phải chợt nhéo, nụ hôn cũng chạm lên vành tai mẫn cảm, đồng thời, hàm răng cọ xát nhẹ nhàng cắn một cái.