Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 852: Lôi Nặc, anh còn có nhớ nơi này không?

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayBỗng chốc, đồng tử co chặt của Lôi Nặc càng sâu, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Hoàng Phủ Bạc Ý, hơi mở ánh mắt ra một chút.Hoàng Phủ Bạc Ý cười lạnh lùng, toàn là trào phúng, châm chọc anh, càng châm chọc chính cô.Cũng cười đến Lôi Nặc càng khó chịu, cả người dựng lông.Hoàng Phủ Bạc Ý phủ lên bàn tay Lôi Nặc bắt lấy tay cô, gỡ từng ngón tay một ra, run rẩy cánh tay của mình, mắt tiễn ướt át rơi xuống, nhìn mảnh núi non dưới chân này,“Lôi Nặc, anh còn có nhớ nơi này không?”Bỗng chốc, lại ngước mắt, ánh mắt thiêu đốt nhìn Lôi Nặc, ánh mắt nóng bỏng như vậy, làm Lôi Nặc gần như né tránh, lại cố tình nhịn không được động tâm bị câu đi linh hồn nhỏ bé.……Sau một lúc lâu, môi đỏ mím chặt của Lôi Nặc hé mở, giọng nói nặng nề tràn ra từ trong cổ họng khàn khàn, đánh vỡ một mảnh lặng im quá mức cắn nuốt tâm này,“Ừ.”Đến Hoàng Phủ Bạc Ý cũng không có phát hiện, khi cô nghe được Lôi Nặc trả lời, lại có thể ở trong lòng thở ra một hơi, sống lưng gắt gao căng chặt cũng hòa hoãn một chút.Nếu vừa rồi anh trả lời không nhớ rõ, cô nhất định không chút do dự đẩy anh xuống từ đỉnh núi này. Nha! Quá khinh người!Cũng may, anh nhớ rõ, anh còn nhớ rõ.Bởi vì nơi này, ngọn núi mây trắng này, là bắt đầu ái muội của anh và cô, là xuân tâm cô gái nhỏ bắt đầu manh động.……Một năm đó, cô tám tuổi, anh mười một tuổi.Cô và anh trai cô, còn có mấy người anh cùng nhau lớn lên từ nhỏ, nghỉ hè kia, bọn họ cùng nhau đến ngọn núi này đi chơi, còn nhớ rõ lúc ấy chơi đến là trò chơi bắt người.

Editor: May

Bỗng chốc, đồng tử co chặt của Lôi Nặc càng sâu, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Hoàng Phủ Bạc Ý, hơi mở ánh mắt ra một chút.

Hoàng Phủ Bạc Ý cười lạnh lùng, toàn là trào phúng, châm chọc anh, càng châm chọc chính cô.

Cũng cười đến Lôi Nặc càng khó chịu, cả người dựng lông.

Hoàng Phủ Bạc Ý phủ lên bàn tay Lôi Nặc bắt lấy tay cô, gỡ từng ngón tay một ra, run rẩy cánh tay của mình, mắt tiễn ướt át rơi xuống, nhìn mảnh núi non dưới chân này,

“Lôi Nặc, anh còn có nhớ nơi này không?”

Bỗng chốc, lại ngước mắt, ánh mắt thiêu đốt nhìn Lôi Nặc, ánh mắt nóng bỏng như vậy, làm Lôi Nặc gần như né tránh, lại cố tình nhịn không được động tâm bị câu đi linh hồn nhỏ bé.

……

Sau một lúc lâu, môi đỏ mím chặt của Lôi Nặc hé mở, giọng nói nặng nề tràn ra từ trong cổ họng khàn khàn, đánh vỡ một mảnh lặng im quá mức cắn nuốt tâm này,

“Ừ.”

Đến Hoàng Phủ Bạc Ý cũng không có phát hiện, khi cô nghe được Lôi Nặc trả lời, lại có thể ở trong lòng thở ra một hơi, sống lưng gắt gao căng chặt cũng hòa hoãn một chút.

Nếu vừa rồi anh trả lời không nhớ rõ, cô nhất định không chút do dự đẩy anh xuống từ đỉnh núi này. Nha! Quá khinh người!

Cũng may, anh nhớ rõ, anh còn nhớ rõ.

Bởi vì nơi này, ngọn núi mây trắng này, là bắt đầu ái muội của anh và cô, là xuân tâm cô gái nhỏ bắt đầu manh động.

……

Một năm đó, cô tám tuổi, anh mười một tuổi.

Cô và anh trai cô, còn có mấy người anh cùng nhau lớn lên từ nhỏ, nghỉ hè kia, bọn họ cùng nhau đến ngọn núi này đi chơi, còn nhớ rõ lúc ấy chơi đến là trò chơi bắt người.

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayBỗng chốc, đồng tử co chặt của Lôi Nặc càng sâu, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Hoàng Phủ Bạc Ý, hơi mở ánh mắt ra một chút.Hoàng Phủ Bạc Ý cười lạnh lùng, toàn là trào phúng, châm chọc anh, càng châm chọc chính cô.Cũng cười đến Lôi Nặc càng khó chịu, cả người dựng lông.Hoàng Phủ Bạc Ý phủ lên bàn tay Lôi Nặc bắt lấy tay cô, gỡ từng ngón tay một ra, run rẩy cánh tay của mình, mắt tiễn ướt át rơi xuống, nhìn mảnh núi non dưới chân này,“Lôi Nặc, anh còn có nhớ nơi này không?”Bỗng chốc, lại ngước mắt, ánh mắt thiêu đốt nhìn Lôi Nặc, ánh mắt nóng bỏng như vậy, làm Lôi Nặc gần như né tránh, lại cố tình nhịn không được động tâm bị câu đi linh hồn nhỏ bé.……Sau một lúc lâu, môi đỏ mím chặt của Lôi Nặc hé mở, giọng nói nặng nề tràn ra từ trong cổ họng khàn khàn, đánh vỡ một mảnh lặng im quá mức cắn nuốt tâm này,“Ừ.”Đến Hoàng Phủ Bạc Ý cũng không có phát hiện, khi cô nghe được Lôi Nặc trả lời, lại có thể ở trong lòng thở ra một hơi, sống lưng gắt gao căng chặt cũng hòa hoãn một chút.Nếu vừa rồi anh trả lời không nhớ rõ, cô nhất định không chút do dự đẩy anh xuống từ đỉnh núi này. Nha! Quá khinh người!Cũng may, anh nhớ rõ, anh còn nhớ rõ.Bởi vì nơi này, ngọn núi mây trắng này, là bắt đầu ái muội của anh và cô, là xuân tâm cô gái nhỏ bắt đầu manh động.……Một năm đó, cô tám tuổi, anh mười một tuổi.Cô và anh trai cô, còn có mấy người anh cùng nhau lớn lên từ nhỏ, nghỉ hè kia, bọn họ cùng nhau đến ngọn núi này đi chơi, còn nhớ rõ lúc ấy chơi đến là trò chơi bắt người.

Chương 852: Lôi Nặc, anh còn có nhớ nơi này không?