Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 855: Đều đừng trốn tránh nữa

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTrên đường núi uốn lượn, Lôi Nặc mười một tuổi cõng Hoàng Phủ Bạc Ý tám tuổi, vẫn luôn đi xuống núi.Chân trời, hoàng hôn đột nhiên nhảy xa, chìm vào mặt biển, nơi nước đụng vào nhau, còn nhiễm một tơ hồng đẹp nhất.Thật giống như đó là Nguyệt Lão đặc biệt dắt hạ tơ hồng vì bọn họ, ở đáy lòng cô gái tám tuổi, cũng gieo một viên hạt giống tình yêu.……Chỉ tiếc, viên hạt giống kia, lại chưa từng nở hoa.Có lẽ quá tuổi trẻ khí thịnh, lại có lẽ anh coi cô như em gái, em gái anh ta thì có, anh trai của cô là Hoàng Phủ Bạc Ái được không!Bọn họ vẫn luôn ái ** muội, lại chưa từng nói ba chữ kia với nhau.Hoàng Phủ Bạc Ý vẫn luôn đang đợi, chờ anh nói với cô.Thật ra, tuy rằng Hoàng Phủ Bạc Ý lớn lên ở nước Mỹ, một quốc gia phương Tây cởi mở, nhưng mà, giống như trong xương cốt cô càng chảy dòng máu phương Đông nhiều hơn.Đối với tình yêu, cô cũng không đường hoàng vô vị nhìn như bề ngoài của cô vậy, cô có tình cảm truyền thống của cô gái phương Đông, ôm một trái tim hy vọng, hy vọng người đàn ông mình vẫn luôn nhiệt tình động tâm, có thể chủ động đi tới, nắm tay cô.Tựa như đường núi năm ấy, anh cõng cô vẫn luôn đi xuống…………Tâm Hoàng Phủ Bạc Ý bỗng chốc tê rần, nước mắt chảy lăn xuống ở khóe môi, nhiễm ướt cánh môi minh diễm, màu đỏ nhiễm sáng, tan ra.Hoàng Phủ Bạc Ý kéo tay buông xuống của Lôi Nặc, anh đã gắt gao nắm chặt,“Lôi Nặc, chúng ta đều thành thật một chút, đều đừng trốn tránh nữa, được không?”

Editor: May

Trên đường núi uốn lượn, Lôi Nặc mười một tuổi cõng Hoàng Phủ Bạc Ý tám tuổi, vẫn luôn đi xuống núi.

Chân trời, hoàng hôn đột nhiên nhảy xa, chìm vào mặt biển, nơi nước đụng vào nhau, còn nhiễm một tơ hồng đẹp nhất.

Thật giống như đó là Nguyệt Lão đặc biệt dắt hạ tơ hồng vì bọn họ, ở đáy lòng cô gái tám tuổi, cũng gieo một viên hạt giống tình yêu.

……

Chỉ tiếc, viên hạt giống kia, lại chưa từng nở hoa.

Có lẽ quá tuổi trẻ khí thịnh, lại có lẽ anh coi cô như em gái, em gái anh ta thì có, anh trai của cô là Hoàng Phủ Bạc Ái được không!

Bọn họ vẫn luôn ái ** muội, lại chưa từng nói ba chữ kia với nhau.

Hoàng Phủ Bạc Ý vẫn luôn đang đợi, chờ anh nói với cô.

Thật ra, tuy rằng Hoàng Phủ Bạc Ý lớn lên ở nước Mỹ, một quốc gia phương Tây cởi mở, nhưng mà, giống như trong xương cốt cô càng chảy dòng máu phương Đông nhiều hơn.

Đối với tình yêu, cô cũng không đường hoàng vô vị nhìn như bề ngoài của cô vậy, cô có tình cảm truyền thống của cô gái phương Đông, ôm một trái tim hy vọng, hy vọng người đàn ông mình vẫn luôn nhiệt tình động tâm, có thể chủ động đi tới, nắm tay cô.

Tựa như đường núi năm ấy, anh cõng cô vẫn luôn đi xuống……

……

Tâm Hoàng Phủ Bạc Ý bỗng chốc tê rần, nước mắt chảy lăn xuống ở khóe môi, nhiễm ướt cánh môi minh diễm, màu đỏ nhiễm sáng, tan ra.

Hoàng Phủ Bạc Ý kéo tay buông xuống của Lôi Nặc, anh đã gắt gao nắm chặt,

“Lôi Nặc, chúng ta đều thành thật một chút, đều đừng trốn tránh nữa, được không?”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTrên đường núi uốn lượn, Lôi Nặc mười một tuổi cõng Hoàng Phủ Bạc Ý tám tuổi, vẫn luôn đi xuống núi.Chân trời, hoàng hôn đột nhiên nhảy xa, chìm vào mặt biển, nơi nước đụng vào nhau, còn nhiễm một tơ hồng đẹp nhất.Thật giống như đó là Nguyệt Lão đặc biệt dắt hạ tơ hồng vì bọn họ, ở đáy lòng cô gái tám tuổi, cũng gieo một viên hạt giống tình yêu.……Chỉ tiếc, viên hạt giống kia, lại chưa từng nở hoa.Có lẽ quá tuổi trẻ khí thịnh, lại có lẽ anh coi cô như em gái, em gái anh ta thì có, anh trai của cô là Hoàng Phủ Bạc Ái được không!Bọn họ vẫn luôn ái ** muội, lại chưa từng nói ba chữ kia với nhau.Hoàng Phủ Bạc Ý vẫn luôn đang đợi, chờ anh nói với cô.Thật ra, tuy rằng Hoàng Phủ Bạc Ý lớn lên ở nước Mỹ, một quốc gia phương Tây cởi mở, nhưng mà, giống như trong xương cốt cô càng chảy dòng máu phương Đông nhiều hơn.Đối với tình yêu, cô cũng không đường hoàng vô vị nhìn như bề ngoài của cô vậy, cô có tình cảm truyền thống của cô gái phương Đông, ôm một trái tim hy vọng, hy vọng người đàn ông mình vẫn luôn nhiệt tình động tâm, có thể chủ động đi tới, nắm tay cô.Tựa như đường núi năm ấy, anh cõng cô vẫn luôn đi xuống…………Tâm Hoàng Phủ Bạc Ý bỗng chốc tê rần, nước mắt chảy lăn xuống ở khóe môi, nhiễm ướt cánh môi minh diễm, màu đỏ nhiễm sáng, tan ra.Hoàng Phủ Bạc Ý kéo tay buông xuống của Lôi Nặc, anh đã gắt gao nắm chặt,“Lôi Nặc, chúng ta đều thành thật một chút, đều đừng trốn tránh nữa, được không?”

Chương 855: Đều đừng trốn tránh nữa