Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 973: Thăm bà cố

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTrong phòng bệnh khu xuất huyết não của bệnh viện.Hạ Mộc Cẩn dắt Tiểu Quang, gõ cửa đi vào.Trong phòng bệnh ngồi một người phụ nữ trung niên, chỉ là bảo dưỡng rất tốt, là mẹ của Hạ Mộc Cẩn, tên Trương Vân.Nhìn thấy Hạ Mộc Cẩn, trên mặt Trương Vân không chút nào che dấu biểu lộ chán ghét, ngữ khí càng là ác độc, lại ngại với cụ già trên giường bẹnh, chỉ có thể bất đắc dĩ hạ giọng,“Ai kêu cô tới!”Sắc mặt Hạ Mộc Cẩn không có gì khác thường, đạm uyển như cũ, kêu một tiếng,“Mẹ, con đến thăm bà nội.”Tiểu Quang cũng đi theo lễ phép kêu lên,“Bà ngoại, bà cố.”“Đừng gọi tôi là mẹ!” Ánh mắt chán ghét của Trương Vân càng thêm căm ghét, cắn răng, “Tôi không có đứa con gái không biết xấu hổ như cô!”Hạ Mộc Cẩn giống như không nghe thấy, mắt tiễn rũ xuống dấu đi một mảnh thê lương kia, sờ sờ cái trán Tiểu Quang, cười ôn nhu nói,“Tiểu Quang, mau đi chào hỏi bà cố.”“Dạ.” Tiểu Quang chạy chậm đến trước giường bệnh, giọng nói non nớt thanh thúy lại kêu một tiếng, “Bà cố, Tiểu Quang tới thăm bà.”Hạ Mộc Cẩn đặt thực phẩm dinh dưỡng cầm trong tay ở trên sô pha, sau đó cũng đi qua, cong lưng, vuốt vuốt đầu tóc bạc của bà Thái, cười đến tựa như cô gái rất được yêu thương,“Bà nội.”Trên giường bệnh, bà lão đã tỉnh ngủ, bà lão bởi vì trái tim có vấn đề nên nằm viện, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm, thấy cháu gái và chắt trai của mình, cười đến thật cao hứng,“Tiểu Cẩn, cháu dẫn Tiểu Quang tới đây thăm ta sao.”

Editor: May

Trong phòng bệnh khu xuất huyết não của bệnh viện.

Hạ Mộc Cẩn dắt Tiểu Quang, gõ cửa đi vào.

Trong phòng bệnh ngồi một người phụ nữ trung niên, chỉ là bảo dưỡng rất tốt, là mẹ của Hạ Mộc Cẩn, tên Trương Vân.

Nhìn thấy Hạ Mộc Cẩn, trên mặt Trương Vân không chút nào che dấu biểu lộ chán ghét, ngữ khí càng là ác độc, lại ngại với cụ già trên giường bẹnh, chỉ có thể bất đắc dĩ hạ giọng,

“Ai kêu cô tới!”

Sắc mặt Hạ Mộc Cẩn không có gì khác thường, đạm uyển như cũ, kêu một tiếng,

“Mẹ, con đến thăm bà nội.”

Tiểu Quang cũng đi theo lễ phép kêu lên,

“Bà ngoại, bà cố.”

“Đừng gọi tôi là mẹ!” Ánh mắt chán ghét của Trương Vân càng thêm căm ghét, cắn răng, “Tôi không có đứa con gái không biết xấu hổ như cô!”

Hạ Mộc Cẩn giống như không nghe thấy, mắt tiễn rũ xuống dấu đi một mảnh thê lương kia, sờ sờ cái trán Tiểu Quang, cười ôn nhu nói,

“Tiểu Quang, mau đi chào hỏi bà cố.”

“Dạ.” Tiểu Quang chạy chậm đến trước giường bệnh, giọng nói non nớt thanh thúy lại kêu một tiếng, “Bà cố, Tiểu Quang tới thăm bà.”

Hạ Mộc Cẩn đặt thực phẩm dinh dưỡng cầm trong tay ở trên sô pha, sau đó cũng đi qua, cong lưng, vuốt vuốt đầu tóc bạc của bà Thái, cười đến tựa như cô gái rất được yêu thương,

“Bà nội.”

Trên giường bệnh, bà lão đã tỉnh ngủ, bà lão bởi vì trái tim có vấn đề nên nằm viện, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm, thấy cháu gái và chắt trai của mình, cười đến thật cao hứng,

“Tiểu Cẩn, cháu dẫn Tiểu Quang tới đây thăm ta sao.”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayTrong phòng bệnh khu xuất huyết não của bệnh viện.Hạ Mộc Cẩn dắt Tiểu Quang, gõ cửa đi vào.Trong phòng bệnh ngồi một người phụ nữ trung niên, chỉ là bảo dưỡng rất tốt, là mẹ của Hạ Mộc Cẩn, tên Trương Vân.Nhìn thấy Hạ Mộc Cẩn, trên mặt Trương Vân không chút nào che dấu biểu lộ chán ghét, ngữ khí càng là ác độc, lại ngại với cụ già trên giường bẹnh, chỉ có thể bất đắc dĩ hạ giọng,“Ai kêu cô tới!”Sắc mặt Hạ Mộc Cẩn không có gì khác thường, đạm uyển như cũ, kêu một tiếng,“Mẹ, con đến thăm bà nội.”Tiểu Quang cũng đi theo lễ phép kêu lên,“Bà ngoại, bà cố.”“Đừng gọi tôi là mẹ!” Ánh mắt chán ghét của Trương Vân càng thêm căm ghét, cắn răng, “Tôi không có đứa con gái không biết xấu hổ như cô!”Hạ Mộc Cẩn giống như không nghe thấy, mắt tiễn rũ xuống dấu đi một mảnh thê lương kia, sờ sờ cái trán Tiểu Quang, cười ôn nhu nói,“Tiểu Quang, mau đi chào hỏi bà cố.”“Dạ.” Tiểu Quang chạy chậm đến trước giường bệnh, giọng nói non nớt thanh thúy lại kêu một tiếng, “Bà cố, Tiểu Quang tới thăm bà.”Hạ Mộc Cẩn đặt thực phẩm dinh dưỡng cầm trong tay ở trên sô pha, sau đó cũng đi qua, cong lưng, vuốt vuốt đầu tóc bạc của bà Thái, cười đến tựa như cô gái rất được yêu thương,“Bà nội.”Trên giường bệnh, bà lão đã tỉnh ngủ, bà lão bởi vì trái tim có vấn đề nên nằm viện, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm, thấy cháu gái và chắt trai của mình, cười đến thật cao hứng,“Tiểu Cẩn, cháu dẫn Tiểu Quang tới đây thăm ta sao.”

Chương 973: Thăm bà cố