Hạ Dương sinh vào tầm cuối tháng bảy đầu tháng tám, là thời điểm nóng nhất trong năm, cho nên ba hắn để bớt phiền phức đã dứt khoát đặt luôn cho hắn cái tên Hạ Dương, bạn muốn hỏi nó có ý nghĩa gì không hả? Đương nhiên có rồi, bố già nhà họ Hạ sẽ tự hào nói cho các bạn nghe, thằng con giai nhà tôi chinhs là nhiệt huyết tràn trề tựa như ánh mặt trời! Đáng tiếc, thằng con giai của ông giờ đang phải chịu sự giày vò của ánh nắng mặt trời. Mặt trời tháng tám chói chang ác độc chiếu thẳng đỉnh đầu, Hạ Dương đầu đội mũ rơm, miệng ngậm cọng cỏ đuôi chó, tay cầm một cây gậy gỗ, gạt gạt đám cỏ cao tới nửa người trước mặt. Vốn hắn đến đây để thám hiểm núi sâu rừng già, cộng thêm đào nhân sâm, kết quả nhân sâm chẳng thấy bóng dáng đâu, hắn phun cọng cỏ trong miệng ra, than thở, “Chẳng lẽ nhân sâm đều mọc chân dài? Biết đại gia đây muốn tới lấy mạng của bọn nó, cho nên chạy trước cả rồi?” Cơ mà tuy rằng oán giận, song hắn vẫn tiếp tục cúi đầu tìm kiếm. Đi tiếp nửa ngày, hắn thấy đi không nổi nữa…
Chương 8
Hạ Dương Chết Vì Vênh Váo Như Thế NàoTác giả: U Hoàng Tử LamTruyện Đam MỹHạ Dương sinh vào tầm cuối tháng bảy đầu tháng tám, là thời điểm nóng nhất trong năm, cho nên ba hắn để bớt phiền phức đã dứt khoát đặt luôn cho hắn cái tên Hạ Dương, bạn muốn hỏi nó có ý nghĩa gì không hả? Đương nhiên có rồi, bố già nhà họ Hạ sẽ tự hào nói cho các bạn nghe, thằng con giai nhà tôi chinhs là nhiệt huyết tràn trề tựa như ánh mặt trời! Đáng tiếc, thằng con giai của ông giờ đang phải chịu sự giày vò của ánh nắng mặt trời. Mặt trời tháng tám chói chang ác độc chiếu thẳng đỉnh đầu, Hạ Dương đầu đội mũ rơm, miệng ngậm cọng cỏ đuôi chó, tay cầm một cây gậy gỗ, gạt gạt đám cỏ cao tới nửa người trước mặt. Vốn hắn đến đây để thám hiểm núi sâu rừng già, cộng thêm đào nhân sâm, kết quả nhân sâm chẳng thấy bóng dáng đâu, hắn phun cọng cỏ trong miệng ra, than thở, “Chẳng lẽ nhân sâm đều mọc chân dài? Biết đại gia đây muốn tới lấy mạng của bọn nó, cho nên chạy trước cả rồi?” Cơ mà tuy rằng oán giận, song hắn vẫn tiếp tục cúi đầu tìm kiếm. Đi tiếp nửa ngày, hắn thấy đi không nổi nữa… Hạ Dương ngồi xổm trên bậc thang, tay cầm một khúc gậy gỗ quay vòng vòng, chỉ thiếu chưa mở miệng chửi rủa tên khốn lượm chứng minh thư của hắn!Triệu Văn Hạo ngồi taxi tới đón hắn, từ xa xa đã thấy khung cảnh xung quanh hắn tản ra màu đen u ám.Triệu Văn Hạo rất tò mò, song hắn sẽ không đi khiêu khích Hạ Dương, có những người bình thường ngốc ngốc, nhưng mà đến lúc nóng nảy sẽ rất đáng sợ, có khi còn huỷ cả cái phòng sách.Hắn hạ cửa kính xe, hô lên, “Bệ hạ, thần tới tiếp giá.”Hạ Dương ngẩvng đầu, bĩu môi, hầm hừ mở cửa xe chui vào.Bạn nhỏ Triệu Văn Hạo thấy hắn buồn bực bèn hỏi, “Bệ hạ, đã xảy ra chuyện gì khiến người long tâm giận dữ đến vậy?” Mới rồi không phải còn đắc chí nói cho hắn biết được bồi thường một ngàn đồng sao, thế nào lại căng thẳng vậy rồi? Mặt dài thượt như quả cà tím, chẳng lẽ đây là tiền giả?Hạ Dương hai tay ôm ngực, đầu tựa vào phần tựa sau ghế, rầm rì, “Mất chứng minh thư rồi.” (>
Hạ Dương ngồi xổm trên bậc thang, tay cầm một khúc gậy gỗ quay vòng vòng, chỉ thiếu chưa mở miệng chửi rủa tên khốn lượm chứng minh thư của hắn!
Triệu Văn Hạo ngồi taxi tới đón hắn, từ xa xa đã thấy khung cảnh xung quanh hắn tản ra màu đen u ám.
Triệu Văn Hạo rất tò mò, song hắn sẽ không đi khiêu khích Hạ Dương, có những người bình thường ngốc ngốc, nhưng mà đến lúc nóng nảy sẽ rất đáng sợ, có khi còn huỷ cả cái phòng sách.
Hắn hạ cửa kính xe, hô lên, “Bệ hạ, thần tới tiếp giá.”
Hạ Dương ngẩvng đầu, bĩu môi, hầm hừ mở cửa xe chui vào.
Bạn nhỏ Triệu Văn Hạo thấy hắn buồn bực bèn hỏi, “Bệ hạ, đã xảy ra chuyện gì khiến người long tâm giận dữ đến vậy?” Mới rồi không phải còn đắc chí nói cho hắn biết được bồi thường một ngàn đồng sao, thế nào lại căng thẳng vậy rồi? Mặt dài thượt như quả cà tím, chẳng lẽ đây là tiền giả?
Hạ Dương hai tay ôm ngực, đầu tựa vào phần tựa sau ghế, rầm rì, “Mất chứng minh thư rồi.” (>
Hạ Dương Chết Vì Vênh Váo Như Thế NàoTác giả: U Hoàng Tử LamTruyện Đam MỹHạ Dương sinh vào tầm cuối tháng bảy đầu tháng tám, là thời điểm nóng nhất trong năm, cho nên ba hắn để bớt phiền phức đã dứt khoát đặt luôn cho hắn cái tên Hạ Dương, bạn muốn hỏi nó có ý nghĩa gì không hả? Đương nhiên có rồi, bố già nhà họ Hạ sẽ tự hào nói cho các bạn nghe, thằng con giai nhà tôi chinhs là nhiệt huyết tràn trề tựa như ánh mặt trời! Đáng tiếc, thằng con giai của ông giờ đang phải chịu sự giày vò của ánh nắng mặt trời. Mặt trời tháng tám chói chang ác độc chiếu thẳng đỉnh đầu, Hạ Dương đầu đội mũ rơm, miệng ngậm cọng cỏ đuôi chó, tay cầm một cây gậy gỗ, gạt gạt đám cỏ cao tới nửa người trước mặt. Vốn hắn đến đây để thám hiểm núi sâu rừng già, cộng thêm đào nhân sâm, kết quả nhân sâm chẳng thấy bóng dáng đâu, hắn phun cọng cỏ trong miệng ra, than thở, “Chẳng lẽ nhân sâm đều mọc chân dài? Biết đại gia đây muốn tới lấy mạng của bọn nó, cho nên chạy trước cả rồi?” Cơ mà tuy rằng oán giận, song hắn vẫn tiếp tục cúi đầu tìm kiếm. Đi tiếp nửa ngày, hắn thấy đi không nổi nữa… Hạ Dương ngồi xổm trên bậc thang, tay cầm một khúc gậy gỗ quay vòng vòng, chỉ thiếu chưa mở miệng chửi rủa tên khốn lượm chứng minh thư của hắn!Triệu Văn Hạo ngồi taxi tới đón hắn, từ xa xa đã thấy khung cảnh xung quanh hắn tản ra màu đen u ám.Triệu Văn Hạo rất tò mò, song hắn sẽ không đi khiêu khích Hạ Dương, có những người bình thường ngốc ngốc, nhưng mà đến lúc nóng nảy sẽ rất đáng sợ, có khi còn huỷ cả cái phòng sách.Hắn hạ cửa kính xe, hô lên, “Bệ hạ, thần tới tiếp giá.”Hạ Dương ngẩvng đầu, bĩu môi, hầm hừ mở cửa xe chui vào.Bạn nhỏ Triệu Văn Hạo thấy hắn buồn bực bèn hỏi, “Bệ hạ, đã xảy ra chuyện gì khiến người long tâm giận dữ đến vậy?” Mới rồi không phải còn đắc chí nói cho hắn biết được bồi thường một ngàn đồng sao, thế nào lại căng thẳng vậy rồi? Mặt dài thượt như quả cà tím, chẳng lẽ đây là tiền giả?Hạ Dương hai tay ôm ngực, đầu tựa vào phần tựa sau ghế, rầm rì, “Mất chứng minh thư rồi.” (>