Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 1082: Anh thích
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayCô còn nhớ rõ lúc ấy anh kéo cô vào trong lòng ngực, lần lượt thưởng ánh mắt dao xem thường cho từng người, giọng nói từ tính lãnh diễm,“Các người biết cái gì, đây là kết bình an bà xã tôi tặng tôi, không văn hóa thật đáng sợ.”Một đám người, “……”Yên lặng lăn đi hộc máu....Thịnh Vị Ương sờ sờ kết bình an đang treo, cười tủm tỉm hỏi,“Ba tuổi, đám người Kỳ nhị đều nói cái kết bình an này thực xấu, anh không cảm thấy sao?”Hoàng Phủ Bạc Ái dừng một chút, thực bảo bảo thành thật gật đầu nói,“Xác thật rất xấu, quả thực kéo thấp trình độ thẩm mỹ của tôi, làm giảm phong cách mị lực của chiếc xe thể thao này xuống.”“Ách……” Tròng mắt Thịnh Vị Ương vừa lật, “Anh có thể lăn.”“Chỉ là xấu hơn nữa anh vẫn thích.” Hoàng Phủ Bạc Ái hơi nhướng mày, giơ đuôi lông mày lên vẽ một nụ cười tà đoạt tâm phách con người.Đúng vậy, coi như có thể một sọt to khuyết điểm, nhưng mà, anh thích, cuối cùng bị một câu này đều để tan tất cả.Miệng nhỏ Thịnh Vị Ương lại mừng rỡ cười ngọt ngào xinh đẹp, khuôn mặt giống như muốn nở ra một đóa hoa.……Trở về biệt thự.Thịnh Vị Ương làm hai phần bò bít tết tiêu đen, Hoàng Phủ Bạc Ái trợ thủ, nói là trợ thủ, cũng chính là đứng ở bên cạnh nhân cơ hội ăn đậu hủ gì đó, còn không bằng không tiến vào phòng bếp.Ăn bữa tối đơn giản, Hoàng Phủ Bạc Ái ôm Thịnh Vị Ương, ngồi ở trên sô pha lại nghỉ ngơi một tiếng.
Editor: May
Cô còn nhớ rõ lúc ấy anh kéo cô vào trong lòng ngực, lần lượt thưởng ánh mắt dao xem thường cho từng người, giọng nói từ tính lãnh diễm,
“Các người biết cái gì, đây là kết bình an bà xã tôi tặng tôi, không văn hóa thật đáng sợ.”
Một đám người, “……”
Yên lặng lăn đi hộc máu.
...
Thịnh Vị Ương sờ sờ kết bình an đang treo, cười tủm tỉm hỏi,
“Ba tuổi, đám người Kỳ nhị đều nói cái kết bình an này thực xấu, anh không cảm thấy sao?”
Hoàng Phủ Bạc Ái dừng một chút, thực bảo bảo thành thật gật đầu nói,
“Xác thật rất xấu, quả thực kéo thấp trình độ thẩm mỹ của tôi, làm giảm phong cách mị lực của chiếc xe thể thao này xuống.”
“Ách……” Tròng mắt Thịnh Vị Ương vừa lật, “Anh có thể lăn.”
“Chỉ là xấu hơn nữa anh vẫn thích.” Hoàng Phủ Bạc Ái hơi nhướng mày, giơ đuôi lông mày lên vẽ một nụ cười tà đoạt tâm phách con người.
Đúng vậy, coi như có thể một sọt to khuyết điểm, nhưng mà, anh thích, cuối cùng bị một câu này đều để tan tất cả.
Miệng nhỏ Thịnh Vị Ương lại mừng rỡ cười ngọt ngào xinh đẹp, khuôn mặt giống như muốn nở ra một đóa hoa.
……
Trở về biệt thự.
Thịnh Vị Ương làm hai phần bò bít tết tiêu đen, Hoàng Phủ Bạc Ái trợ thủ, nói là trợ thủ, cũng chính là đứng ở bên cạnh nhân cơ hội ăn đậu hủ gì đó, còn không bằng không tiến vào phòng bếp.
Ăn bữa tối đơn giản, Hoàng Phủ Bạc Ái ôm Thịnh Vị Ương, ngồi ở trên sô pha lại nghỉ ngơi một tiếng.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayCô còn nhớ rõ lúc ấy anh kéo cô vào trong lòng ngực, lần lượt thưởng ánh mắt dao xem thường cho từng người, giọng nói từ tính lãnh diễm,“Các người biết cái gì, đây là kết bình an bà xã tôi tặng tôi, không văn hóa thật đáng sợ.”Một đám người, “……”Yên lặng lăn đi hộc máu....Thịnh Vị Ương sờ sờ kết bình an đang treo, cười tủm tỉm hỏi,“Ba tuổi, đám người Kỳ nhị đều nói cái kết bình an này thực xấu, anh không cảm thấy sao?”Hoàng Phủ Bạc Ái dừng một chút, thực bảo bảo thành thật gật đầu nói,“Xác thật rất xấu, quả thực kéo thấp trình độ thẩm mỹ của tôi, làm giảm phong cách mị lực của chiếc xe thể thao này xuống.”“Ách……” Tròng mắt Thịnh Vị Ương vừa lật, “Anh có thể lăn.”“Chỉ là xấu hơn nữa anh vẫn thích.” Hoàng Phủ Bạc Ái hơi nhướng mày, giơ đuôi lông mày lên vẽ một nụ cười tà đoạt tâm phách con người.Đúng vậy, coi như có thể một sọt to khuyết điểm, nhưng mà, anh thích, cuối cùng bị một câu này đều để tan tất cả.Miệng nhỏ Thịnh Vị Ương lại mừng rỡ cười ngọt ngào xinh đẹp, khuôn mặt giống như muốn nở ra một đóa hoa.……Trở về biệt thự.Thịnh Vị Ương làm hai phần bò bít tết tiêu đen, Hoàng Phủ Bạc Ái trợ thủ, nói là trợ thủ, cũng chính là đứng ở bên cạnh nhân cơ hội ăn đậu hủ gì đó, còn không bằng không tiến vào phòng bếp.Ăn bữa tối đơn giản, Hoàng Phủ Bạc Ái ôm Thịnh Vị Ương, ngồi ở trên sô pha lại nghỉ ngơi một tiếng.