Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 1096: Đỏ đến làm anh rất muốn phạm tội
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHồi lâu, một nụ hôn sâu bá đạo mà đau khổ, hô hấp đều hòa tan bên nhau.Da thịt trắng nõn của Thịnh Vị Ương dần nhiễm đỏ ửng, cực kỳ kiều mị.Hoàng Phủ Bạc Ái nâng eo mềm mại của cô, mắt đen thâm thúy, ánh mắt nhiệt tình nhìn cô, sinh sôi dụ hoặc.……Gương mặt Thịnh Vị Ương chợt khô nóng, khí nóng cuồn cuộn càng lan tràn ra, nhanh chóng duỗi cánh tay đẩy anh ra, vừa hỏi,“Ba tuổi, mặt em có phải rất đỏ không?”"Ừ,” Hoàng Phủ Bạc Ái gật hàm dưới rất nhẹ, giương mày lên “Rất đỏ, đỏ đến làm anh rất muốn phạm tội.”Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương chợt quẫn, lại đá một chân vào trên cẳng chân Hoàng Phủ Bạc Ái,“Anh cút đi!”Sau đó khom lưng, chui ra từ dưới nách Hoàng Phủ Bạc Ái, chạy ra ngoài cửa phòng học. Hoàng Phủ Bạc Ái cũng đi ra ngoài theo.Trên đường gạch đỏ rừng cây, Hoàng Phủ Bạc Ái một phen kéo lấy tay nhỏ Thịnh Vị Ương, nắm ở lòng bàn tay, mười ngón nắm chặt.Thịnh Vị Ương nghiêng đầu nhìn anh, nhìn nhau cười.Ánh mặt trời xuyên qua cành lá rậm rạp chiếu xuống, ánh sáng loang lổ ở trên mặt gạch chớp động nhảy lên.Một khắc kia, trong lòng thật giống như toát ra vô số bong bóng bảy màu rực rỡ, nổ tung tiếng vang hạnh phúc.Anh dắt cô, cứ như vậy vẫn luôn đi xuống.Cuộc đời này không phụ.
Editor: May
Hồi lâu, một nụ hôn sâu bá đạo mà đau khổ, hô hấp đều hòa tan bên nhau.
Da thịt trắng nõn của Thịnh Vị Ương dần nhiễm đỏ ửng, cực kỳ kiều mị.
Hoàng Phủ Bạc Ái nâng eo mềm mại của cô, mắt đen thâm thúy, ánh mắt nhiệt tình nhìn cô, sinh sôi dụ hoặc.
……
Gương mặt Thịnh Vị Ương chợt khô nóng, khí nóng cuồn cuộn càng lan tràn ra, nhanh chóng duỗi cánh tay đẩy anh ra, vừa hỏi,
“Ba tuổi, mặt em có phải rất đỏ không?”
"Ừ,” Hoàng Phủ Bạc Ái gật hàm dưới rất nhẹ, giương mày lên “Rất đỏ, đỏ đến làm anh rất muốn phạm tội.”
Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương chợt quẫn, lại đá một chân vào trên cẳng chân Hoàng Phủ Bạc Ái,
“Anh cút đi!”
Sau đó khom lưng, chui ra từ dưới nách Hoàng Phủ Bạc Ái, chạy ra ngoài cửa phòng học.
Hoàng Phủ Bạc Ái cũng đi ra ngoài theo.
Trên đường gạch đỏ rừng cây, Hoàng Phủ Bạc Ái một phen kéo lấy tay nhỏ Thịnh Vị Ương, nắm ở lòng bàn tay, mười ngón nắm chặt.
Thịnh Vị Ương nghiêng đầu nhìn anh, nhìn nhau cười.
Ánh mặt trời xuyên qua cành lá rậm rạp chiếu xuống, ánh sáng loang lổ ở trên mặt gạch chớp động nhảy lên.
Một khắc kia, trong lòng thật giống như toát ra vô số bong bóng bảy màu rực rỡ, nổ tung tiếng vang hạnh phúc.
Anh dắt cô, cứ như vậy vẫn luôn đi xuống.
Cuộc đời này không phụ.
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHồi lâu, một nụ hôn sâu bá đạo mà đau khổ, hô hấp đều hòa tan bên nhau.Da thịt trắng nõn của Thịnh Vị Ương dần nhiễm đỏ ửng, cực kỳ kiều mị.Hoàng Phủ Bạc Ái nâng eo mềm mại của cô, mắt đen thâm thúy, ánh mắt nhiệt tình nhìn cô, sinh sôi dụ hoặc.……Gương mặt Thịnh Vị Ương chợt khô nóng, khí nóng cuồn cuộn càng lan tràn ra, nhanh chóng duỗi cánh tay đẩy anh ra, vừa hỏi,“Ba tuổi, mặt em có phải rất đỏ không?”"Ừ,” Hoàng Phủ Bạc Ái gật hàm dưới rất nhẹ, giương mày lên “Rất đỏ, đỏ đến làm anh rất muốn phạm tội.”Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương chợt quẫn, lại đá một chân vào trên cẳng chân Hoàng Phủ Bạc Ái,“Anh cút đi!”Sau đó khom lưng, chui ra từ dưới nách Hoàng Phủ Bạc Ái, chạy ra ngoài cửa phòng học. Hoàng Phủ Bạc Ái cũng đi ra ngoài theo.Trên đường gạch đỏ rừng cây, Hoàng Phủ Bạc Ái một phen kéo lấy tay nhỏ Thịnh Vị Ương, nắm ở lòng bàn tay, mười ngón nắm chặt.Thịnh Vị Ương nghiêng đầu nhìn anh, nhìn nhau cười.Ánh mặt trời xuyên qua cành lá rậm rạp chiếu xuống, ánh sáng loang lổ ở trên mặt gạch chớp động nhảy lên.Một khắc kia, trong lòng thật giống như toát ra vô số bong bóng bảy màu rực rỡ, nổ tung tiếng vang hạnh phúc.Anh dắt cô, cứ như vậy vẫn luôn đi xuống.Cuộc đời này không phụ.