Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 1179: Chán nản, tịch mịch

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNháy mắt, một mảnh đen tối nồng lạnh đập vào trước mặt, mùi rượu hỗn loạn càng thêm nồng đậm mãnh liệt.Thịnh Vị Ương theo bản năng nhíu mày, “Tách”! Cô bật đèn lênKhi lần nữa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân muốn lao ra hung hăng cứng đờ, khóe môi run rẩy cắn chặt.Phòng khách, bên quầy bar trang trí xa hoa cực hạn.Chai rượu vang đỏ vỡ nát đầy đất, dung hòa với rượu chảy ra, hiện ra màu sắc càng thêm quỷ dị yêu dã.Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái ngồi liệt ở trên sàn nhà, tựa như bị toàn thế giới vứt bỏ, dựa lưng vào vách tường lưu li quầy bar, một chân duỗi thẳng, một chân khác cong đầu gối.Mảnh vụn thủy tinh bắn đến trên chân trần, nháy mắt vạch ra một cái miệng máu, máu loãng ào ạt chảy ra……Anh lại giống như không cảm giác được đau đớn, trong tay cầm một chai Stuttgart nồng độ cao, tựa như uống nước đang trực tiếp rót vào trong miệng.Ngoài cửa sổ, ánh trăng trắng chiếu tiến vào, phản chiếu đường nét tuyệt diễm yêu mị của người đàn ông, nhưng giữa ánh mắt chỉ có suy sụp, tĩnh mịch không thể hóa giải…………Cái mũi Thịnh Vị Ương đau xót, tâm hung hăng đau đớn, giọng nói mang theo ý khóc, kêu to tên của anh,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh đang làm gì!”Chợt, cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động! Giống như đột nhiên bừng tỉnh từ trong thế giới chính mình, lúc này mới nhận thấy được ánh đèn chung quanh đều sáng lên, còn có……  giọng nói của Tiểu Vị Ương.Chậm rãi ngước mắt.Cô đang từng bước đi từ cửa phòng khách về phía anh, khuôn mặt nhỏ trắng bệch cực kỳ đáng thương

Editor: May

Nháy mắt, một mảnh đen tối nồng lạnh đập vào trước mặt, mùi rượu hỗn loạn càng thêm nồng đậm mãnh liệt.

Thịnh Vị Ương theo bản năng nhíu mày, “Tách”! Cô bật đèn lên

Khi lần nữa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân muốn lao ra hung hăng cứng đờ, khóe môi run rẩy cắn chặt.

Phòng khách, bên quầy bar trang trí xa hoa cực hạn.

Chai rượu vang đỏ vỡ nát đầy đất, dung hòa với rượu chảy ra, hiện ra màu sắc càng thêm quỷ dị yêu dã.

Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái ngồi liệt ở trên sàn nhà, tựa như bị toàn thế giới vứt bỏ, dựa lưng vào vách tường lưu li quầy bar, một chân duỗi thẳng, một chân khác cong đầu gối.

Mảnh vụn thủy tinh bắn đến trên chân trần, nháy mắt vạch ra một cái miệng máu, máu loãng ào ạt chảy ra……

Anh lại giống như không cảm giác được đau đớn, trong tay cầm một chai Stuttgart nồng độ cao, tựa như uống nước đang trực tiếp rót vào trong miệng.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng trắng chiếu tiến vào, phản chiếu đường nét tuyệt diễm yêu mị của người đàn ông, nhưng giữa ánh mắt chỉ có suy sụp, tĩnh mịch không thể hóa giải……

……

Cái mũi Thịnh Vị Ương đau xót, tâm hung hăng đau đớn, giọng nói mang theo ý khóc, kêu to tên của anh,

“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh đang làm gì!”

Chợt, cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động! 

Giống như đột nhiên bừng tỉnh từ trong thế giới chính mình, lúc này mới nhận thấy được ánh đèn chung quanh đều sáng lên, còn có……  giọng nói của Tiểu Vị Ương.

Chậm rãi ngước mắt.

Cô đang từng bước đi từ cửa phòng khách về phía anh, khuôn mặt nhỏ trắng bệch cực kỳ đáng thương

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNháy mắt, một mảnh đen tối nồng lạnh đập vào trước mặt, mùi rượu hỗn loạn càng thêm nồng đậm mãnh liệt.Thịnh Vị Ương theo bản năng nhíu mày, “Tách”! Cô bật đèn lênKhi lần nữa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân muốn lao ra hung hăng cứng đờ, khóe môi run rẩy cắn chặt.Phòng khách, bên quầy bar trang trí xa hoa cực hạn.Chai rượu vang đỏ vỡ nát đầy đất, dung hòa với rượu chảy ra, hiện ra màu sắc càng thêm quỷ dị yêu dã.Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái ngồi liệt ở trên sàn nhà, tựa như bị toàn thế giới vứt bỏ, dựa lưng vào vách tường lưu li quầy bar, một chân duỗi thẳng, một chân khác cong đầu gối.Mảnh vụn thủy tinh bắn đến trên chân trần, nháy mắt vạch ra một cái miệng máu, máu loãng ào ạt chảy ra……Anh lại giống như không cảm giác được đau đớn, trong tay cầm một chai Stuttgart nồng độ cao, tựa như uống nước đang trực tiếp rót vào trong miệng.Ngoài cửa sổ, ánh trăng trắng chiếu tiến vào, phản chiếu đường nét tuyệt diễm yêu mị của người đàn ông, nhưng giữa ánh mắt chỉ có suy sụp, tĩnh mịch không thể hóa giải…………Cái mũi Thịnh Vị Ương đau xót, tâm hung hăng đau đớn, giọng nói mang theo ý khóc, kêu to tên của anh,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh đang làm gì!”Chợt, cả người Hoàng Phủ Bạc Ái chấn động! Giống như đột nhiên bừng tỉnh từ trong thế giới chính mình, lúc này mới nhận thấy được ánh đèn chung quanh đều sáng lên, còn có……  giọng nói của Tiểu Vị Ương.Chậm rãi ngước mắt.Cô đang từng bước đi từ cửa phòng khách về phía anh, khuôn mặt nhỏ trắng bệch cực kỳ đáng thương

Chương 1179: Chán nản, tịch mịch