Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 1207: Thanh tỉnh

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNghe được Hoàng Phủ Bạc Ý kêu cứu, Hoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc chấn động, sống lưng gần như lạnh đến cứng đờ vô số gai đâm đau đớn một trận, hô hấp cũng có chút khó khăn....Tầm mắt xa xa của Hoàng Phủ Bạc Ái, nhìn người phụ nữ té ngã trên đất, chữ xoay quanh ở khóe miệng kia, xưng hô anh khát vọng nhất từ khi còn nhỏ, rốt cuộc không gọi ra được……Thật ra, ở trong thế giới thân tình thảm đạm gần như trống không của Hoàng Phủ Bạc Ái, chẳng qua ngoại trừ người ngoài cho rằng Vân Nhược Vi là mẹ của anh, đối với Hoàng Phủ Bạc Ái mà nói, bà ta chỉ là sự tồn tại có mà như không, bởi vì cho dù anh đã từng nỗ lực bao nhiêu, Vân Nhược Vi đều nhắm mắt làm ngơ với anh.Cho nên, ở trong lòng một đứa bé mẫn cảm, Hoàng Phủ Bạc Ái thậm chí đã từng cho rằng anh không phải con trai của Vân Nhược Vi.Nhưng mà anh có tướng mạo gần như giống nhau như đúc với Hoàng Phủ Thí, cho nên chuyện anh là con trai Emp, anh chưa bao giờ từng hoài nghi qua.Hóa ra, không phải anh suy nghĩ nhiều, là sự thật.……Không biết có phải quá lĩnh hội hay không, khi chấp niệm nhiều năm, rốt cuộc có giải thích, giống như là bị một cái tát tai đột nhiên hung hăng đánh tới đây, lập tức thanh tỉnh, bình thường trở lại, cũng buông xuống.  Không bao giờ sẽ đi động tâm nữa.Hoàng Phủ Bạc Ái chính là tâm tình như vậy, đi qua, túm chặt cánh tay Hoàng Phủ Thí, hình dáng lạnh băng một mảnh màu sắc trầm tịch.Hoàng Phủ Thí lại suýt không nhịn xuống được đá một chân qua, nguyền rủa mắng,“Kháo**! Tiểu súc sinh con cản ta làm gì! Bà ta không phải mẹ con, bà ta suýt đã hại chết mẹ con!”

Editor: May

Nghe được Hoàng Phủ Bạc Ý kêu cứu, Hoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc chấn động, sống lưng gần như lạnh đến cứng đờ vô số gai đâm đau đớn một trận, hô hấp cũng có chút khó khăn.

...

Tầm mắt xa xa của Hoàng Phủ Bạc Ái, nhìn người phụ nữ té ngã trên đất, chữ xoay quanh ở khóe miệng kia, xưng hô anh khát vọng nhất từ khi còn nhỏ, rốt cuộc không gọi ra được……

Thật ra, ở trong thế giới thân tình thảm đạm gần như trống không của Hoàng Phủ Bạc Ái, chẳng qua ngoại trừ người ngoài cho rằng Vân Nhược Vi là mẹ của anh, đối với Hoàng Phủ Bạc Ái mà nói, bà ta chỉ là sự tồn tại có mà như không, bởi vì cho dù anh đã từng nỗ lực bao nhiêu, Vân Nhược Vi đều nhắm mắt làm ngơ với anh.

Cho nên, ở trong lòng một đứa bé mẫn cảm, Hoàng Phủ Bạc Ái thậm chí đã từng cho rằng anh không phải con trai của Vân Nhược Vi.

Nhưng mà anh có tướng mạo gần như giống nhau như đúc với Hoàng Phủ Thí, cho nên chuyện anh là con trai Emp, anh chưa bao giờ từng hoài nghi qua.

Hóa ra, không phải anh suy nghĩ nhiều, là sự thật.

……

Không biết có phải quá lĩnh hội hay không, khi chấp niệm nhiều năm, rốt cuộc có giải thích, giống như là bị một cái tát tai đột nhiên hung hăng đánh tới đây, lập tức thanh tỉnh, bình thường trở lại, cũng buông xuống.  

Không bao giờ sẽ đi động tâm nữa.

Hoàng Phủ Bạc Ái chính là tâm tình như vậy, đi qua, túm chặt cánh tay Hoàng Phủ Thí, hình dáng lạnh băng một mảnh màu sắc trầm tịch.

Hoàng Phủ Thí lại suýt không nhịn xuống được đá một chân qua, nguyền rủa mắng,

“Kháo**! Tiểu súc sinh con cản ta làm gì! Bà ta không phải mẹ con, bà ta suýt đã hại chết mẹ con!”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNghe được Hoàng Phủ Bạc Ý kêu cứu, Hoàng Phủ Bạc Ái bỗng chốc chấn động, sống lưng gần như lạnh đến cứng đờ vô số gai đâm đau đớn một trận, hô hấp cũng có chút khó khăn....Tầm mắt xa xa của Hoàng Phủ Bạc Ái, nhìn người phụ nữ té ngã trên đất, chữ xoay quanh ở khóe miệng kia, xưng hô anh khát vọng nhất từ khi còn nhỏ, rốt cuộc không gọi ra được……Thật ra, ở trong thế giới thân tình thảm đạm gần như trống không của Hoàng Phủ Bạc Ái, chẳng qua ngoại trừ người ngoài cho rằng Vân Nhược Vi là mẹ của anh, đối với Hoàng Phủ Bạc Ái mà nói, bà ta chỉ là sự tồn tại có mà như không, bởi vì cho dù anh đã từng nỗ lực bao nhiêu, Vân Nhược Vi đều nhắm mắt làm ngơ với anh.Cho nên, ở trong lòng một đứa bé mẫn cảm, Hoàng Phủ Bạc Ái thậm chí đã từng cho rằng anh không phải con trai của Vân Nhược Vi.Nhưng mà anh có tướng mạo gần như giống nhau như đúc với Hoàng Phủ Thí, cho nên chuyện anh là con trai Emp, anh chưa bao giờ từng hoài nghi qua.Hóa ra, không phải anh suy nghĩ nhiều, là sự thật.……Không biết có phải quá lĩnh hội hay không, khi chấp niệm nhiều năm, rốt cuộc có giải thích, giống như là bị một cái tát tai đột nhiên hung hăng đánh tới đây, lập tức thanh tỉnh, bình thường trở lại, cũng buông xuống.  Không bao giờ sẽ đi động tâm nữa.Hoàng Phủ Bạc Ái chính là tâm tình như vậy, đi qua, túm chặt cánh tay Hoàng Phủ Thí, hình dáng lạnh băng một mảnh màu sắc trầm tịch.Hoàng Phủ Thí lại suýt không nhịn xuống được đá một chân qua, nguyền rủa mắng,“Kháo**! Tiểu súc sinh con cản ta làm gì! Bà ta không phải mẹ con, bà ta suýt đã hại chết mẹ con!”

Chương 1207: Thanh tỉnh