Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 1245: Tôi trẹo chân rồi!
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayKhi Nam Tiểu Tố đi ra cửa nhà, khom lưng, lấy một loại chiến cảnh xung phong tìm hiểu tư thế quân địch, bước bước chân nhỏ vụn tiến về phía trước, mới vừa tới chỗ quẹo cua, khi nhìn thấy ven đường ngừng một chiếc xe thể thao Lamborghini bảnh bao, trong lòng giống như vang lên một đạo âm thanh,“Con à, con vẫn là quá ngây thơ rồi……”Cùng thời khắc đó, Nam Tiểu Tố nhìn thấy một đôi giày da Armani định chế dưới mí mắt của mình, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói ưu nhã mà lãnh đạm của người đàn ông,“Tiểu Tố, em đang làm gì?”……Nháy mắt Nam Tiểu Tố có loại cảm giác bị người dẫm đến cái đuôi.Đột nhiên cả kinh, biên độ động tác khoa trương nhảy dựng lên, nhìn người đàn ông trước mắt, khóe miệng hồng nhạt nâng lên một ý cười lưu manh, lớn tiếng nói,“Không có gì! A! Tôi trẹo chân rồi!”Nam Tiểu Tố thề, đây nhất định là lời nói dối ngu xuẩn vô tri nhất từ trước tới nay của cô!Nói xong, Nam Tiểu Tố liền thuận thế vươn cánh tay dài đi xoa mắt cá chân của mình, vẻ mặt giả vờ “tôi thật sự rất đau”.Kỳ Mộ Phi cúi đầu liếc mắt một cái, độ cong cười như không cười nơi khóe miệng kia càng thêm rõ ràng.Không chờ Nam Tiểu Tố phản ứng kịp, trực tiếp khom lưng, một phen ôm ngang lấy Nam Tiểu Tố, xoay người lập tức đi về phía xe thể thao.Nam Tiểu Tố lại ngừng máy ba giây đồng hồ, sau đó oa oa kêu to,“Kỳ Mộ Phi, anh nha làm gì đó!”
Editor: May
Khi Nam Tiểu Tố đi ra cửa nhà, khom lưng, lấy một loại chiến cảnh xung phong tìm hiểu tư thế quân địch, bước bước chân nhỏ vụn tiến về phía trước, mới vừa tới chỗ quẹo cua, khi nhìn thấy ven đường ngừng một chiếc xe thể thao Lamborghini bảnh bao, trong lòng giống như vang lên một đạo âm thanh,
“Con à, con vẫn là quá ngây thơ rồi……”
Cùng thời khắc đó, Nam Tiểu Tố nhìn thấy một đôi giày da Armani định chế dưới mí mắt của mình, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói ưu nhã mà lãnh đạm của người đàn ông,
“Tiểu Tố, em đang làm gì?”
……
Nháy mắt Nam Tiểu Tố có loại cảm giác bị người dẫm đến cái đuôi.
Đột nhiên cả kinh, biên độ động tác khoa trương nhảy dựng lên, nhìn người đàn ông trước mắt, khóe miệng hồng nhạt nâng lên một ý cười lưu manh, lớn tiếng nói,
“Không có gì! A! Tôi trẹo chân rồi!”
Nam Tiểu Tố thề, đây nhất định là lời nói dối ngu xuẩn vô tri nhất từ trước tới nay của cô!
Nói xong, Nam Tiểu Tố liền thuận thế vươn cánh tay dài đi xoa mắt cá chân của mình, vẻ mặt giả vờ “tôi thật sự rất đau”.
Kỳ Mộ Phi cúi đầu liếc mắt một cái, độ cong cười như không cười nơi khóe miệng kia càng thêm rõ ràng.
Không chờ Nam Tiểu Tố phản ứng kịp, trực tiếp khom lưng, một phen ôm ngang lấy Nam Tiểu Tố, xoay người lập tức đi về phía xe thể thao.
Nam Tiểu Tố lại ngừng máy ba giây đồng hồ, sau đó oa oa kêu to,
“Kỳ Mộ Phi, anh nha làm gì đó!”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayKhi Nam Tiểu Tố đi ra cửa nhà, khom lưng, lấy một loại chiến cảnh xung phong tìm hiểu tư thế quân địch, bước bước chân nhỏ vụn tiến về phía trước, mới vừa tới chỗ quẹo cua, khi nhìn thấy ven đường ngừng một chiếc xe thể thao Lamborghini bảnh bao, trong lòng giống như vang lên một đạo âm thanh,“Con à, con vẫn là quá ngây thơ rồi……”Cùng thời khắc đó, Nam Tiểu Tố nhìn thấy một đôi giày da Armani định chế dưới mí mắt của mình, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói ưu nhã mà lãnh đạm của người đàn ông,“Tiểu Tố, em đang làm gì?”……Nháy mắt Nam Tiểu Tố có loại cảm giác bị người dẫm đến cái đuôi.Đột nhiên cả kinh, biên độ động tác khoa trương nhảy dựng lên, nhìn người đàn ông trước mắt, khóe miệng hồng nhạt nâng lên một ý cười lưu manh, lớn tiếng nói,“Không có gì! A! Tôi trẹo chân rồi!”Nam Tiểu Tố thề, đây nhất định là lời nói dối ngu xuẩn vô tri nhất từ trước tới nay của cô!Nói xong, Nam Tiểu Tố liền thuận thế vươn cánh tay dài đi xoa mắt cá chân của mình, vẻ mặt giả vờ “tôi thật sự rất đau”.Kỳ Mộ Phi cúi đầu liếc mắt một cái, độ cong cười như không cười nơi khóe miệng kia càng thêm rõ ràng.Không chờ Nam Tiểu Tố phản ứng kịp, trực tiếp khom lưng, một phen ôm ngang lấy Nam Tiểu Tố, xoay người lập tức đi về phía xe thể thao.Nam Tiểu Tố lại ngừng máy ba giây đồng hồ, sau đó oa oa kêu to,“Kỳ Mộ Phi, anh nha làm gì đó!”